Mở mắt ra đã thấy Tiêu Tranh đang bóp nghẹt cổ ta, ánh mắt đầy vẻ lạnh lùng tàn nhẫn.
"Cút ra ngoài."
Ta bị hắn hất văng, ngã ngồi trên mặt đất. Nhưng chẳng kịp màng đến đau đớn, ta nhanh ch.óng sửa sang lại y phục xộc xệch của mình.
Vừa đứng dậy, ta đã thấy Tiêu Tranh rút đoản đao bên hông ra rạch một đường lên cánh tay, m.á.u tươi b.ắ.n ra, có vài giọt b.ắ.n lên vạt áo ta.
Ta cúi đầu nhìn mấy vệt đỏ tươi ấy.
Kiếp trước ta đi chùa hoàn nguyện cũng mặc một bộ y phục màu nguyệt bạch, bên trên đến một đóa hoa thêu cũng không có, sau đó trước n.g.ự.c loang ra một vệt m.á.u đỏ, nhanh ch.óng nhuốm đẫm nửa thân người.