Gom Từng Mảnh Vỡ Để Yêu Em

Chương 9



(Ngoại truyện của Chu Duật Bạch)

Năm lớp mười một tôi chuyển trường, nhận bộ phim đầu tay trong sự nghiệp, và cũng gặp được người con gái tôi muốn yêu thương suốt cả cuộc đời.

Đạo diễn chê khả năng nhập vai của tôi quá kém, bảo tôi tranh thủ lúc đi học thì trải nghiệm thêm muôn mặt của cuộc sống thường ngày xem sao. Nhưng tôi lại rất hiếm khi đến trường, bởi vì lịch trình hằng ngày còn vướng cả việc chụp hình cho các tạp chí nữa.

Đang lúc sầu não không biết phải làm sao thì cô gái ấy xuất hiện. Cô ấy nhấn chuông cửa nhà tôi.

"Chào cậu, cậu là bạn Chu Duật Bạch phải không?" Giọng cô gái ấy rất nhỏ nhẹ.

"Thầy cô nhờ tớ mang bài tập về nhà giao cho cậu."

Thầy cô nào cơ chứ? Tôi còn chưa đến trường mới để báo danh mà đã phát bài tập cho tôi rồi sao? 

Ngay cả học tịch của tôi còn chưa được đăng ký nữa cơ mà.

"Nhưng tớ không biết làm." Tôi bèn tựa người vào khung cửa phía sau. Cô gái ấy vóc dáng nhỏ nhắn, chiều cao vừa vặn mới chạm đến vai tôi. 

Bản tính nghịch ngợm của một cậu thiếu niên bỗng nhiên trỗi dậy trong lòng tôi.

"Ồ, thế thì được rồi, tớ giải xong rồi chụp đáp án gửi qua cho cậu." Cô ấy vừa nói vừa định giật lại tập bài tập trong tay tôi, "Dù sao những người khác cũng toàn làm thế cả."

Tôi đâu có ý đó đâu cơ chứ!! Đúng là đáng c.h.ế.t thật mà. 

Nhật Nguyệt

Thế là lần đầu tiên trong đời, tôi biết hạ mình xuống xuống nước: "Ý tớ là, cậu có thể giảng bài cho tớ được không, lớp trưởng?"

Tôi nhận ra Hứa Nguyện không giống với những người bạn học khác. Tan học lúc nào cô ấy cũng là người về nhà muộn nhất lớp. 

Cô ấy không muốn về nhà sao?

Vừa vặn tôi lại có mấy bài không biết làm, thế là tôi mở lời mời cô ấy phụ đạo cho mình.

Hứa Nguyện đắn đo suy nghĩ một hồi lâu, lâu đến mức tôi cứ ngỡ cô ấy chuẩn bị từ chối mình đến nơi rồi.

"Được thôi." Cô ấy cất sách vào trong cặp, "Nhưng cậu phải ở lại trường bồi tớ đến sáu giờ rồi mới được về nhé."

Mãi về sau tôi mới biết, cô ấy làm vậy là để tránh mặt người bố đi làm về. 

Bố cô ấy mỗi khi tan làm đều sẽ qua nhà trẻ đón Hứa Lịch, cô ấy không muốn nhìn thấy cảnh tượng đó nên đã chọn cách trốn tránh.

Tôi và Hứa Nguyện ngày càng trở nên thân thiết hơn. Hôm đó tôi làm bài tập xong thì trời đã rất muộn, mùa đông trời lại nhanh tối nữa.

Đèn đường trong khu khu chung cư thì bị hỏng, tôi không yên tâm để cô ấy lầm lũi đi bộ về nhà một mình.

Đó cũng là lần đầu tiên tôi tận mắt chứng kiến cuộc sống thực tế của Hứa Nguyện. Gia đình họ thường xuyên xảy ra cãi vã ầm ĩ, chẳng trách cô ấy lại ghét về nhà đến thế.

"Đến đây được rồi." Cô ấy cố nặn ra một nụ cười.

Tôi có chút lo lắng: "Không sao chứ? Hay là tớ bồi cậu đi dạo thêm vài vòng nữa nhé."

Cô ấy lắc đầu rồi đẩy cửa bước vào trong. Vào khoảnh khắc đó, chân tôi như bị đóng đinh tại chỗ, không thể bước nổi bước nào nữa. 

Tôi có cảm giác như chính mình vừa mới đẩy cô ấy quay trở lại cái hố sâu không đáy kia vậy. 

Tôi cứ đứng thẫn thờ trước cửa nhà cô ấy, đi tới đi lui đầy bồn chồn.

Cạnh đó có một chú mèo hoang màu trắng, khắp người nó lem luốc bẩn thỉu nhưng trông lại rất xinh xắn. Tôi định tiến lại gần để vuốt ve nó, nhưng vừa mới bước tới một bước thì đã làm nó giật mình chạy mất tăm.

Hứa Nguyện từ trong nhà bước ra. Cô ấy có vẻ khá chấn động khi thấy tôi vẫn còn đứng nguyên tại chỗ cũ. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi đang cuống cuồng nghĩ cách nói thác đi để chữa ngượng, cũng may là đứa em trai hay gọi tôi là chú của cô ấy lại là một đứa trẻ rất bộc trực, tự nhiên.



Dạo gần đây lúc ngồi trong lớp tôi cứ hay bị mất tập trung. Tôi toàn lén lút đưa mắt nhìn về phía Hứa Nguyện. Chỗ ngồi của cô ấy cách tôi khá xa, cô ấy ngồi cạnh cửa ra vào, còn tôi ngồi cạnh cửa sổ. 

Cô ấy ngồi bàn hai, tôi ngồi bàn cuối.

Cô ấy rất ngoan, ngay cả lúc nghe giảng cũng vô cùng nghiêm túc, chăm chỉ ghi chép bài vở và giải đề. Tôi bắt đầu mong ngóng đến khoảng thời gian cô ấy phụ đạo bài tập cho mình mỗi ngày.

Chính bản thân tôi cũng không biết mình đã nảy sinh một thứ tình cảm khác lạ đối với cô ấy từ bao giờ nữa. 

Cứ để muộn muộn chút rồi nói cho cô ấy biết vậy, đợi khi cô ấy thi đại học xong đã.

...

Ngày nhận được giấy báo nhập học. Bộ phim điện ảnh của tôi cũng chính thức công chiếu, nhờ có Hứa Nguyện hỗ trợ mà tôi nhập vai rất tốt. Tôi dắt Hứa Lịch đi mua một chiếc bánh kem thật lớn. 

Hứa Nguyện từng nói với tôi về điểm chuẩn của mình, cô ấy đã đỗ vào ngôi trường đại học hằng mơ ước. Niềm vui nhân đôi, thật sự rất đáng để ăn mừng.

Tôi từng hỏi Hứa Nguyện: "Sau khi lên đại học rồi, cậu muốn làm gì đầu tiên?"

Cô ấy khẽ nhíu mày: "Tớ chưa nghĩ ra nữa. Nhưng ít nhất tớ có thể đi thật xa khỏi ngôi nhà này, có thể sống tự do hơn một chút."

Thế nhưng Hứa Lịch lại không tìm thấy cô ấy ở nhà. 

Thằng bé tiu nghỉu xách chiếc bánh kem từ trong nhà bước ra, bảo với tôi: "Mẹ bảo chị khóc lóc chạy ra ngoài rồi ạ. Không biết là đi đâu nữa."

Mí mắt trái của tôi giật nảy liên hồi, trong lòng thầm kêu chẳng lành. 

Tôi chạy đôn chạy đáo tìm kiếm một vòng, cuối cùng tìm thấy cô ấy ở trên sân thượng.

"Hứa Nguyện!" Tôi hét lớn gọi tên cô ấy, nhưng cô ấy cứ như bị bỏ bùa mê vậy, cứ thế từng bước từng bước vô thức tiến về phía trước.

"Em điên rồi à, Hứa Nguyện!"

Ngay vào khoảnh khắc cô ấy chuẩn bị bước hụt bước chân kia ra ngoài, tôi đã kịp lao tới chộp lấy. Giữ c.h.ặ.t được em rồi. 

Tôi thực sự đã cuống cuồng hết cả lên, suýt chút nữa thôi là tôi đã đ.á.n.h mất người con gái mình yêu thương nhất đời rồi, suýt chút nữa là tôi phải trơ mắt nhìn em nói lời vĩnh biệt với thế giới này.

"Em điên rồi hả? Anh gọi to như thế mà em không nghe thấy gì sao?"

Cô gái nhỏ bị tiếng quát của tôi làm cho sợ hãi đến mức run bần bật, tôi cứ ngỡ cô ấy bị lạnh nên vội vàng cởi chiếc áo khoác chống nắng mang theo khoác lên người cô ấy. 

Cho đến khi cô ấy run rẩy bật khóc, miệng cứ liên tục lặp đi lặp lại một câu xin lỗi như một cỗ máy.

Có lẽ tôi đã phần nào hiểu được cuộc sống hằng ngày trước đây cô ấy phải chịu đựng là như thế nào rồi. Có phải em luôn phải gánh chịu những trận lôi đình mắng c.h.ử.i vô cớ, những trận đòn roi dai dẳng hay không? 

Thế nên mới khiến em mỗi khi nhận được lòng tốt của người khác, phản xạ đầu tiên luôn là nghĩ mình đã làm sai điều gì và vội vàng xin lỗi trước?

Tôi thở dài một hơi, dường như chính bản thân mình cũng bị cảm giác bất lực bao vây lấy. Tôi không biết phải làm sao để cứu rỗi cô ấy hoàn toàn đây. 

Tôi chỉ biết ôm cô ấy thật c.h.ặ.t vào lòng.

Em có cảm nhận được nhịp đập trái tim anh lúc này không, Hứa Nguyện?

Thế thì anh xin nguyện ước, hy vọng em sẽ luôn được yêu thương, luôn được sống một cuộc đời tự do và rực rỡ nhất.

(Hoàn)