Căn biệt thự yên tĩnh đến lạ mùi cháo nóng vẫn còn phảng phất trong không khí. Mạc Vũ ngồi trên ghế sofa, sắc mặt tái nhợt vì sốt nhưng ánh mắt lại chưa từng rời khỏi người con gái trước mặt. Hạ Ninh đang cúi đầu sắp xếp t.h.u.ố.c mái tóc dài buông xuống bên má. Ánh đèn vàng nhạt phủ lên người cô một tầng sáng dịu dàng. Khung cảnh ấy quen thuộc đến mức khiến trái tim hắn đau nhói.
Bao nhiêu năm qua cô vẫn luôn ở bên cạnh hắn như vậy. Là hắn chưa từng dám nhìn thẳng vào tình cảm của mình. Là hắn tự nhốt bản thân trong cảm giác áy náy đối với Trần Kỳ Ân. Cũng là hắn hết lần này đến lần khác làm tổn thương người con gái yêu mình nhất.
"Ninh Ninh."
Hạ Ninh ngẩng đầu.
"Hửm?"
Mạc Vũ nhìn cô rất lâu sau đó chậm rãi đứng dậy. Cơn sốt khiến đầu óc hắn vẫn còn choáng váng. Nhưng có những lời hôm nay hắn không muốn tiếp tục chôn giấu nữa.
Hắn bước tới phía sau cô hai cánh tay vòng qua eo. Ôm lấy cô từ phía sau Hạ Ninh cứng người.
Hơi thở nóng hổi của hắn rơi xuống bên cổ mang theo mùi t.h.u.ố.c và chút hơi nóng do sốt.
"Ninh Ninh..."
Giọng hắn rất thấp rất khàn giống như đã đè nén quá lâu. Hạ Ninh im lặng vài giây sau đó nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay hắn khóe môi cong lên.
"Chú sốt quá nên sảng rồi à, nhìn kỹ xem em là ai."
Mạc Vũ khẽ nhắm mắt vòng tay siết c.h.ặ.t hơn như sợ cô sẽ biến mất.
"Ninh Ninh."
"Là em."
"Là người anh yêu suốt bao năm."
Hạ Ninh khựng lại trái tim đập mạnh. Ngay sau đó cô nghe thấy giọng nói khàn khàn bên tai.
"Ninh Ninh."
"Anh yêu em."
Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất.
Bao nhiêu năm chờ đợi.
Bao nhiêu năm yêu thầm.
Bao nhiêu lần thất vọng đến bật khóc.
Cuối cùng cũng đổi lại được câu nói ấy khóe mắt Hạ Ninh đỏ lên.
Cô xoay người lại nhìn người đàn ông trước mặt. Người mà cô đã yêu từ năm mười ba tuổi. Người chiếm trọn cả thanh xuân của cô.
"Muộn quá rồi."
Cô nói nhưng nước mắt lại rơi xuống. Mạc Vũ đưa tay lau nước mắt cho cô ánh mắt dịu dàng chưa từng có.
"Xin lỗi, là anh đã nhận ra quá muộn."
Hạ Ninh bật cười trong nước mắt rồi chủ động ôm lấy hắn. Bờ môi dán lên môi hắn, Mạc Vũ ôm chầm lấy cô, đáp lại bằng một nụ hôn đầy chiếm hữu và bá đạo...
Ngoài cửa sổ trời dần tối xuống.
...
Khi Hạ Ninh tỉnh lại lần nữa đã là buổi tối. Cô nằm trên chiếc giường quen thuộc trong phòng ngủ của Mạc Vũ. Ánh đèn đầu giường sáng mờ căn phòng rất yên tĩnh.
Cô ngồi dậy nhìn thấy cánh cửa ban công đang mở. Một bóng người cao lớn đứng bên ngoài.
Là Mạc Vũ.
Hắn mặc thun màu đen, một tay đút túi quần tay còn lại cầm điếu t.h.u.ố.c.
Khói trắng lững lờ tan trong gió đêm Hạ Ninh khoác áo rồi đi ra.
Nghe thấy tiếng động Mạc Vũ quay đầu ngay giây tiếp theo một cơ thể mềm mại đã ôm lấy hắn từ phía sau.
Hạ Ninh áp mặt lên lưng hắn cô dụi nhẹ giống hệt những năm cô còn nhỏ.
Khóe môi Mạc Vũ bất giác cong lên.
"Sao không ngủ thêm đi?"
"Em có chuyện muốn nói."
Hắn lập tức dập t.h.u.ố.c, ôm ấp cô đầy tình tứ, giọng dịu dàng hỏi:
"Chuyện gì?"
Hạ Ninh im lặng vài giây sau đó kể lại toàn bộ những gì người phụ nữ kia đã nói.
Từ đầu đến cuối không bỏ sót bất cứ chi tiết nào.
"... Cô ấy nói hôm đó không hề có thú hoang."
"... Cũng không phải tai nạn."
"... Là chính Trần Kỳ Ân tự gây ra."
Mạc Vũ dần siết c.h.ặ.t bàn tay sắc mặt càng lúc càng lạnh. Hạ Ninh nhìn hắn tiếp tục nói.
"Cô ấy còn nói Trần Kỳ Ân vì ghen tị với cô ấy nên đã rạch mặt cô ấy làm cô ấy bị thương phải đi phẩu thuật thẩm mỹ."
"Sau đó đổ hết trách nhiệm cho một vụ tấn công không tồn tại."
"Vết thương ở chân cũng không giống dấu c.ắ.n của thú rừng."
"Mục đích là khiến chú áy náy."
"Gả vào nhà họ Mạc."
Gió đêm thổi qua không gian rơi vào yên lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Rất lâu sau... Mạc Vũ mới lên tiếng:
"Anh sẽ điều tra."
Hạ Ninh gật đầu cô biết tính cách hắn, nếu chưa có bằng chứng hắn sẽ không kết luận bất cứ điều gì.
Nhưng một khi đã bắt đầu điều tra sẽ không ai có thể che giấu sự thật.
...
Ba ngày sau, Mạc Vũ đích thân đến bệnh viện nơi Trần Kỳ Ân từng điều trị.
Hồ sơ đã rất cũ nhưng vẫn còn lưu lại.
Sau nhiều lần xác minh, kết quả khiến tất cả mọi người chấn động. Vết thương năm đó hoàn toàn không giống do động vật hoang dã gây nên.
Mà là vết cắt tạo ra bởi vật sắc nhọn. Cùng lúc ấy một số người từng tham gia chuyến cắm trại năm đó cũng lần lượt đứng ra làm chứng khu rừng ấy vốn đã được tuần tra kỹ lưỡng, hoàn toàn không có dấu vết của thú hoang. Những lời nói dối được che giấu suốt nhiều năm cuối cùng cũng bị bóc trần.
Trần Kỳ Ân bị gọi tới trong phòng làm việc. Cô ta nhìn những tài liệu trước mặt sắc mặt trắng bệch.
"Mạc Vũ..."
"Anh nghe em giải thích."
"Em thật sự yêu anh."
"Em chỉ quá yêu anh thôi."
Mạc Vũ ngồi phía đối diện ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ. Lần đầu tiên sau nhiều năm. Hắn nhìn người phụ nữ này như nhìn một người xa lạ.
"Cho nên cô lừa tôi suốt nhiều năm?"
Trần Kỳ Ân bật khóc nức nở.
"Em không muốn mất anh."
"Em không còn cách nào khác."
Nhưng lần này, Mạc Vũ không còn mềm lòng nữa. Tất cả cảm giác áy náy đeo bám hắn suốt nhiều năm. Tất cả trách nhiệm mà hắn tự ép mình phải gánh. Đều hóa thành một trò cười do cô ta tự mình bịa đặt.
Cuối cùng...
Hôn lễ bị hủy bỏ.
Hai nhà cũng hoàn toàn cắt đứt quan hệ.
Ngày tin tức ấy lan ra cả thành phố đều chấn động, bộ mặt thật của Trần Kỳ Ân cũng bị phanh phui.
...
Một tháng sau tại nhà họ Hạ, cha Hạ ngồi trên sofa. Nhìn người đàn ông trước mặt bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.
"Mạc Vũ."
"Bao năm nay tôi xem cậu như em trai."
"Cậu định giải thích thế nào về chuyện con gái tôi?"
Mạc Vũ đứng dậy lần đầu tiên trong đời người đàn ông luôn cao ngạo ấy cúi đầu thật sâu.
"Cháu xin lỗi chú nhưng cháu yêu cô ấy. Cháu muốn cưới Hạ Ninh."
Không khí im lặng cha Hạ trợn mắt.
Mẹ Hạ thì che miệng còn Hạ Ninh đứng trên cầu thang.
Mặt đỏ bừng bây giờ cô muốn chạy lên phòng chui vào trong chăn lẫn trốn.
Cha Hạ chỉ có thể tức giận thở dài.
"Con bé lớn lên trước mắt tôi, vậy mà bị cậu để mắt từ lúc nào rồi? Này Mạc Vũ, cậu gọi tôi là chú hả, không ngượng miệng sao?"
Lần đầu tiên Mạc Vũ bị hỏi đến cứng họng. Mà Hạ Ninh phía trên đã bật cười thành tiếng.
...
Mùa xuân năm sau.. Đám cưới được tổ chức. Khác với những tưởng tượng năm mười tám tuổi của Hạ Ninh.
Không quá xa hoa.
Không quá phô trương.
Nhưng lại là hôn lễ hạnh phúc nhất khi cánh cửa lễ đường mở ra. Hạ Ninh mặc váy cưới trắng từng bước đi về phía cuối t.h.ả.m đỏ. Mạc Vũ đang đứng ở đó ánh mắt hắn từ đầu đến cuối đều đặt trên người cô. Giống như trên thế giới này chỉ còn duy nhất một mình cô tồn tại.
Cha Hạ trao tay con gái cho hắn trước khi buông tay còn hung dữ cảnh cáo.
"Dám bắt nạt con bé. Tôi đ.á.n.h gãy chân cậu."
Mạc Vũ bật cười.
"Lần này con không dám nữa đâu cha."
"Ôi Mạc Vũ anh thật sự không chấp nhận được chú mày gọi anh là cha."
Tiếng cười vang lên khắp lễ đường dưới ánh nắng dịu dàng.
Người đàn ông cúi đầu đeo chiếc nhẫn lên tay cô. Bao nhiêu năm yêu thầm cuối cùng cũng kết thành quả ngọt.
Mà Hạ Ninh nhìn người trước mặt khóe mắt đỏ lên. Cô nhớ đến cô gái mười tám tuổi từng khóc trong đêm sinh nhật.
Từng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ có được hắn.
Cuối cùng ông trời vẫn thương cô cho cô một kết thúc viên mãn nhất.
Từ nay về sau, người cô yêu cũng sẽ yêu cô. Người cô chờ đợi cũng sẽ thuộc về cô.
Cả đời này bọn họ sẽ không bao giờ lạc mất nhau nữa.