Hạ Vi Chu Minh

Chương 1: 1



Đêm Hạ.



Tiếng ho khan đứt quãng từ bên trong màn truyền ra, kèm theo đó là tiếng thở dốc yếu ớt. Một lúc sau, tiếng ho khan mới dần dần ngừng lại, tiếp đó một bàn tay thon dài nhưng tái nhợt từ trong màn vươn ra, nhẹ nhàng vén tấm màn lên.



Hiện tại đang là giữa mùa Hạ, không khí oi bức và nhớp nháp, nhưng trên giường lại được bao phủ bởi một lớp chăn dày tựa như những ngày trời đông lạnh lẽo. Người trên giường do dự một lúc, cuối cùng vẫn chọn tự mình xuống giường mà không đánh thức gã sai vặt đang nghỉ ngơi ở bên ngoài phòng.



Tư Liên chậm rãi đi đến trước bàn, vươn tay rót cho mình một ly nước rồi uống một hơi cạn sạch, sau đó cảm thấy không đủ lại rót thêm ly nữa. Mới vừa rồi hắn vì ho mà tỉnh giấc, cổ họng ngứa vô cùng, uống cạn hai ly nước lập tức cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.



Đột nhiên cảm thấy bên tai thoáng qua một chút mát lạnh. Tư Liên nghiêng người, nhìn thấy trong phòng có một cánh cửa sổ còn chưa được khép chặt, gió đêm mang theo hơi nước mát lạnh khẽ lẻn vào phòng hắn qua khe hở đó. Mùi thuốc Đông y đắng ngắt trong phòng bỗng chốc nhạt đi không ít.



Tư Liên biết hơi nước này là từ đâu mà đến. Căn phòng của hắn được xây gần hồ nước, đẩy cửa sổ ra là có thể thấy hồ sen cách vách. Cha mẹ đau lòng hắn thân thể yếu ớt nhiều bệnh ít ra ngoài nên đã cố ý mô phỏng, biến sân phòng hắn thành nhà thủy tạ*, như vậy cho dù chân của hắn chẳng bước ra khỏi cửa cũng vẫn có thể hưởng thụ đôi chút quang cảnh tự nhiên, tạm thời lấy đó làm an ủi.



Tư Liên đi đến bên cửa sổ, định mở cửa sổ rộng ra một chút.



Thật ra hắn biết đó là điều không nên. Thân thể của hắn quá yếu ớt, không thể chịu đựng được dù chỉ là một ít gió lạnh, ngay cả những cơn gió nhẹ đêm mùa Hạ cũng có thể làm cho hắn cảm lạnh đến nổi không dậy được, do đó phòng của hắn rất hiếm khi mở cửa sổ.



Nhưng hắn thật sự không thích mùi thuốc Đông y trong phòng, nó như từng giây từng phút nhắc nhở hắn một sự thật rằng hắn chính là một con ma ốm. Hắn hoài niệm hơi thở mát lạnh chợt lóe qua vừa rồi.



Vừa đặt tay lên bệ cửa sổ, động tác Tư Liên lập tức dừng lại, hai mắt hắn trợn trừng, không thể tin được nhìn ra bên ngoài theo khe hở cửa sổ.



Bóng đêm trong vắt như nước, ánh trăng bạc trải trên mặt hồ hệt như từng vệt huỳnh quang lấp lánh, nhưng Tư Liên lại không có tâm tư thưởng thức cảnh đẹp đêm mùa Hạ này, bởi toàn bộ sự chú ý của hắn đều đổ dồn lên bóng dáng của một nữ nhân mặc trên mình bộ y phục đỏ rực đang chậm rãi từ trên không trung giáng xuống.



Đúng vậy, đang chậm rãi giáng xuống.



Khuôn mặt của nữ nhân hướng xuống, hai cánh tay nàng giang rộng từ trên trời hạ xuống, tay áo đong đưa theo gió tựa như một con bướm màu đỏ giương cánh bay. Ngay vào lúc Tư Liên nghĩ rằng con bướm sắp rơi thẳng xuống hồ nước thì hai tay nữ nhân bỗng nhiễn hất về phía sau liên tục khiến hai ống tay áo của nàng tung bay, tưởng chừng như đã khiến cho mắt của Tư Liên hoa hết cả lên.



Chờ đến khi ống tay áo hạ xuống một lần nữa, một chân của nữ nhân ấy đã giẫm lên lá sen, chân còn lại ở phía sau khẽ cong lên, thân trên khẽ cúi xuống, động tác nàng nhẹ nhàng tựa như tiên t.ử nhảy múa mà hắn thường hay được nghe đến trong truyền thuyết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Tay trái nàng hơi giơ lên, tay phải thì hướng về phía hoa sen tìm kiếm gì đó, những sợi tóc lộn xộn khẽ rơi xuống theo từng động tác của nữ nhân, thấp thoáng che khuất đi gương mặt nàng.



Nàng ấy đang hái sen sao?



Cho dù là cao thủ võ công cũng không thể nào có thể đứng thẳng người trên lá sen trong nước cả, Tư Liên nhìn chân người nữ t.ử đang dẫm lên lá sen, trong lòng hắn biết nàng nhất định không phải người phàm.



Nữ nhân này không mang giày, chân trần căng tròn và trắng mịn nổi bật trên màu xanh biếc của lá sen, dưới ánh trăng tựa như Bạch Ngọc thượng hạng, mịn màng và trơn nhẵn.



Tư Liên đột nhiên đỏ mặt, hắn cảm thấy bản thân vậy mà lại trực tiếp nhìn chằm chằm chân trần của cô nương nhà người ta, mặc kệ đối phương là người hay là yêu, việc này thật sự không phải là điều một người quân t.ử như hắn nên làm.



Hắn cứng rắn chuyển dời ánh mắt, rồi lại nhịn không được mà bị hành động tiếp theo của nữ t.ử thu hút.



Chỉ thấy nữ t.ử từ từ đứng dậy, lòng bàn tay phải nâng nụ hoa sen vừa mới hái xuống đến phía trước môi, nhẹ nhàng hôn. Trong nháy mắt những cánh hoa trắng nõn ngay lập tức e ấp hé mở, nụ hoa sen ban đầu trong tay nữ t.ử nở rộ ra, hương sen lan tỏa khắp bốn phía.



Tư Liên trông thấy mà ngây cả người.



Trong lúc ngỡ ngàng, bàn tay đang dựa cửa sổ của hắn run lên khiến cửa sổ kêu cót két một tiếng, cửa số đã bị đẩy ra một nửa, tiếng vang nhỏ bé trong không gian yên tĩnh dường như bị phóng đại lên vô hạn, lại có chút cao bổng tới khó tin.



Nữ t.ử nghe thấy động tĩnh liền ngẩng đầu nhìn về phía Tư Liên, gương mặt vốn dĩ đã bị làn tóc che khuất, giờ đây theo động tác ngẩng đầu của nàng đã hoàn toàn lộ ra bên ngoài. Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, Tư Liên chỉ cảm thấy tựa như có một làn gió mát lạnh ập đến, trực tiếp mê hoặc đôi mắt hắn.



Tư Liên chớp mắt, khi nhìn kỹ lại một lần nữa, trên hồ đã không còn một bóng người. Ánh trăng đổ lên mặt nước gợn sóng, lá sen đang nổi bồng bềnh, hương sen thoang thoảng trong không khí dường như không còn nữa.



“Khụ khụ khụ.”



Tư Liên gặp phải gió, vừa ho dữ dội vừa đứng lên, sau đó cơ thể liền mềm oặt, ngất ngay tại chỗ.