Hạ Vi Chu Minh

Chương 8



Gần một tháng nay, Tư gia đã phải sửa lại thềm cửa tám lần rồi, toàn là bị các bà mối phá hỏng cả.



Kể từ khi Hạ về, Tư Phủ đã thông báo, có ý định bàn việc hôn nhân cho Nhị công t.ử là Tư Liên. Các bà mối có chút tiếng tăm trong vùng Giang Nam cũng bắt đầu rục rịch bận rộn.



Những nhà có cô nương tới tuổi cập kê đều nóng lòng không thôi, các phu nhân ở hậu viện không ai ngồi im được nữa, ai nấy đều phái bà mối tới Tư phủ hỏi thăm tình hình.



Tuy khắp cả Giang Nam đều biết Nhị công t.ử Tư gia là con ma ốm cả đời cũng không trị khỏi bệnh, nhưng chuyện hôn sự của hắn vẫn là miếng bánh ngon nóng hổi người người tranh đoạt.



Tư gia là bá chủ trong ngành buôn bán, là nhà giàu nứt đố đổ vách một phương, không bao giờ có thể thay đổi được địa vị đứng đầu của họ tại Giang Nam này, nếu có thể kết thân với họ cũng có nghĩa là đã có được một chỗ dựa khổng lồ.



Thêm nữa, bản thân Tư nhị công t.ử cũng là một công t.ử hiền lành, dung mạo tuấn tú, vừa dịu dàng vừa lễ phép, nghe nói còn rất giỏi về thư pháp và hội họa, ngoại trừ việc cơ thể hơi ốm yếu thì quả thật đúng là phu quân trong mơ cũng không có được của biết bao thiếu nữ đương tuổi thanh xuân.



Nhưng ốm thì sao? Dù sao Tư gia vẫn có tiền để nuôi.



Kể cả đưa ra giải thuyết tồi tệ nhất, sau khi cô nương đó gả đến hai năm mà Tư Liên rời khỏi thế gian này, dựa vào độ có tiền của Tư gia, tuyệt đối sẽ không bạc đãi vợ con của hắn, chắc chắn sẽ bảo đảm cho cuộc sống của họ giàu sang không lo âu.



Đối với nhiều người mà nói, đây chính là một cơ hội tốt, cớ gì lại không tranh thủ nắm c.h.ặ.t lấy?



Nhưng mà đối với bản thân Tư Liên mà nói thì không hề vui vẻ tí nào.



Kể từ lần trước sau khi Tư Mộ nhìn thấy bức tranh Chu Minh nhảy múa trên mặt nước, người trong nhà bắt đầu để tâm với việc hôn nhân của Tư Liên.



Từ nhỏ sức khoẻ hắn đã yếu, vì để điều dưỡng cơ thể mà luôn sống một cuộc đời bình lặng như nước, nhiều năm nay nhà họ Tư cũng đã quen rồi, thêm cả lúc trước hắn còn nhỏ nên chẳng ai nhớ tới chuyện thành thân cả.



Mãi đến khi bức tranh kia xuất hiện mới khiến cho Tư Mộ đột nhiên nhận ra, hình như đệ đệ cũng đã đến tuổi “chuyện nên biết thì phải biết” rồi.



Năm nay Tư Liên mười chín tuổi, Hạ Chí sang năm đã có thể tiến hành làm Quan Lễ*. Tư Mộ nghĩ lại bản thân và các công t.ử thiếu gia của những quý phủ khác, đến tuổi này cho dù chưa lập gia đình ắt hẳn cũng phải biết đến những “chuyện nên biết” đó, nhưng Tư Liên đến giờ còn chẳng tiếp xúc với bất kỳ nữ t.ử nào.



(*Lễ đội mũ: Lễ trưởng thành)

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Nghĩ đến bức tranh mỹ nhân ngày ấy đệ đệ đỏ mặt che che giấu giấu cất đi, lại nghĩ đến gần đây hạ nhân báo cáo nói Nhị thiếu gia lén lút trộm giấu tiết khố ở dưới gầm giường…



Đều là nam nhân cả, Tư Mộ cảm thấy quả thật bấy lâu nay bản thân đã đối xử không tốt với đệ đệ mình.



Hắn ẩn ý đề cập đến chuyện này với cha mẹ, hai ông bà lúc này mới giật mình nhận ra phận làm cha mẹ thật quá thiếu sót, vì thế ngay tức khắc tung tin ra, bắt đầu ngấm ngầm tìm cô nương tốt cho con trai mình.



Ban đầu Tư Liên còn không biết, mãi cho đến khi phát hiện đại ca của mình ngày nào cũng nghĩ đủ mọi kế tới hỏi mình thích cô gái thế nào, bất kể là trò chuyện về chủ đề gì đều vờ vô ý nhắc tới cái gì mà thiên kim Lý gia, cô nương Trần gia, tiểu thư Triệu gia…



Cho dù hắn ngờ nghệch đến đâu cũng sẽ nhận ra người trong nhà đang định làm gì, vì thế trong lòng cũng buồn bực không thôi.



“Đại ca, tạm thời đệ không có ý định thành gia lập thất.”



Tư Liên thấy Tư Mộ đã kéo đề tài câu chuyện về tài nữ giỏi nhất Giang Nam gì đó tới lần thứ sáu thì không khỏi đau đầu.



“Đệ đệ à, cô nương Lâm Tam này dịu dàng ngoan ngoãn, y như tính cách của đệ ấy, nghe nói còn rất có tài, tiếng đàn nghe thấu trời xanh, đệ lại thích thư pháp vẽ tranh, không phải rất xứng đôi vừa lứa sao?”



Thấy Tư Liên đã thẳng thắn đề cập tới vấn đề này, Tư Mộ cũng không ngại mà nói thẳng: “Hay là thiên kim Từ phủ nhé? Lần trước ở tiệc ngắm hoa mẹ đã gặp nàng ấy, mẹ nói là nàng đẹp lắm, còn đẹp hơn cả hoa.”



“Đại ca, đệ thật sự không có ý gì với các nàng ấy.”



Tư Liên cắt ngang lời Tư Mộ. Hắn thật sự rất sợ cha mẹ và đại ca hắn lén lút ngỏ ý với cô nương nhà nào đó cho hắn. Việc từ hôn ảnh hưởng quá lớn tới thanh danh một cô gái, một khi đã ngỏ ý cũng có nghĩa là hắn không còn cơ hội để phản đối.



Tư Mộ nghe vậy, lặng lẽ thở dài: “Đại ca nói này đệ đệ, nữ t.ử tài hoa đệ không thích, mỹ nhân xinh đẹp đệ không màng, rốt cuộc là đệ muốn chung lấy một nữ t.ử thế nào để sống đến đầu bạc răng long đây?”



Trong đầu Tư Liên lập tức xuất hiện một đôi mắt phượng xinh đẹp. Hắn nhớ tới ngày Lập Hạ hôm ấy, Chu Minh đã chăm chú nhìn hắn bằng ánh mắt này và nói, ta rất thích.



Đúng vậy, rất thích.



“… Đại ca, trái tim đệ đã thuộc về nơi khác.”