Hạc Biệt Thanh Sơn

Chương 10



15

 

Thẩm Trường Thanh nghe vậy liền nhìn sang ta, môi mím đến trắng bệch.

 

Lửa giận trong lòng ta bốc lên ngùn ngụt, trực tiếp bước tới tát mạnh một cái lên mặt Tần Đình Hạc.

 

“Ngươi quậy đủ chưa!”

 

“Đúng, giờ ngươi là cửu ngũ chí tôn, uy phong lẫm liệt, đắc ý vô cùng!”

 

“Nhưng phàm việc gì cũng phải có đạo lý!”

 

“Ta chưa từng nợ ngươi điều gì, dựa vào đâu ngươi lại uy h.i.ế.p người khác như vậy? Dựa vào đâu lấy tương lai của chúng ta ra làm trò đùa!”

 

Tần Đình Hạc trước mặt bao người bị đ.á.n.h, trong nháy mắt cũng nổi trận lôi đình, hung hăng bóp lấy mặt ta.

 

“Bởi vì trẫm là hoàng đế! Thiên hạ này đều là của trẫm, nàng cũng là của trẫm!”

 

Lời vừa dứt, ta chỉ cảm thấy chân mình nhẹ bẫng, trời đất quay cuồng.

 

Thì ra đã bị hắn vác lên vai, sải bước đi vào trong phòng.

 

Nhận ra hắn muốn làm gì, ta liều mạng đ.ấ.m vào lưng hắn.

 

Nhưng hắn hoàn toàn không để tâm, chỉ quay đầu quát lớn với đám người xung quanh:

 

“Cút hết!”

 

Đám tôi tớ vừa rồi còn quỳ rạp xuống vì thấy hắn bị đ.á.n.h lúc này lập tức đứng dậy, ép Thẩm Trường Thanh lùi ra ngoài.

 

Thẩm Trường Thanh cũng giãy giụa muốn lao tới.

 

Đám thuộc hạ của Tần Đình Hạc lại xúm vào giữ c.h.ặ.t hắn, chuẩn bị khiêng đi.

 

Cảnh tượng ấy chẳng khác nào mổ lợn giữa tiệc…

 

Ta sợ đến mức không dám động nữa.

 

Nước mắt đầy tràn hốc mắt, gương mặt đỏ bừng của Thẩm Trường Thanh trước mắt ta cũng trở nên mờ nhòe.

 

Nhưng ta vẫn nghe thấy giọng nói như rỉ m.á.u của hắn:

 

“Bệ hạ bớt giận! Thảo dân nguyện nghe theo thánh ý của bệ hạ, cắt đứt quan hệ với Đào Hoa.”

 

Lần này đến cả thân thể Tần Đình Hạc cũng cứng lại.

 

Im lặng một lúc, hắn bật cười.

 

Hắn đặt ta xuống, ôm lấy ta rồi nhìn Thẩm Trường Thanh ra lệnh:

 

“Nói lại lần nữa!”

 

Đám tôi tớ buông Thẩm Trường Thanh ra. Hắn cung kính phủ phục, giọng vang như chuông đồng:

 

“Thảo dân chúc mừng bệ hạ và Đào Hoa cô nương nối lại tình xưa, gương vỡ lại lành.”

 

Ta không dám tin.

 

Chỉ biết mở to đôi mắt cay xè nước mắt, môi run run lẩm bẩm điều gì đó.

 

Nhưng ngay cả bản thân ta cũng không biết mình đang muốn nói gì.

 

Chỉ lại nghe thấy giọng Thẩm Trường Thanh:

 

“Đào Hoa, bệ hạ quay lại tìm nàng, đủ thấy đối với nàng tình sâu không đổi.”

 

“Như vậy bệ hạ tìm lại được người mình yêu, được toại nguyện, nàng làm hoàng phi hưởng vinh hoa phú quý, ta có quan chức hiển đạt thanh danh, chẳng phải đôi bên đều đẹp sao?”

 

Hắn vừa dứt lời, ta đã bước tới trước mặt hắn, giơ tay tát mạnh một cái.

 

“Ngươi nói cái gì? Có gan thì nói lại lần nữa xem!”

 

Nước mắt trong mắt ta đã khô cạn.

 

Nhưng ta lại nhìn thấy đầy mắt hắn là lệ quang.

 

Đó là thứ ánh sáng va chạm giữa sợ hãi và khát vọng.

 

Giọng hắn cũng vậy, vừa phẫn nộ lại vừa bất lực:

 

“Thiên hạ này đều là của bệ hạ! Bệ hạ muốn nàng, nàng với ta chỉ có thể mặc người định đoạt!”

 

Ta thất vọng lắc đầu, phủ nhận hắn:

 

“Đúng, thiên hạ là của hoàng thượng. Nhưng ta là của chính ta!”

 

“Ta sẽ không để bất kỳ ai thao túng mình, bất kể chống lại họ sẽ mất đi điều gì.”

 

Giữa cõi nhân gian mênh mang này, thứ ta có… cũng chỉ là chính ta mà thôi…

 

Thẩm Trường Thanh nhận ra vẻ quyết tuyệt trong mắt ta, liền gấp gáp chất vấn:

 

“Nàng từng nói rất nhiều lần rằng hy vọng ta thực hiện chí hướng hoài bão.”

 

“Giờ tiền đồ của ta đang nằm trong tay nàng, nàng hoàn toàn không màng nữa sao?”

 

Ta đã thất vọng đến cực điểm với người trước mắt, chỉ lạnh nhạt cười nhạt:

 

“Ngươi đã bỏ ta rồi, ta còn quan tâm ngươi làm gì nữa?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Từ nay về sau, ngươi với ta đoạn tuyệt sạch sẽ, không còn liên can.”

 

Bao nhiêu cảm xúc giằng xé khiến gương mặt thư sinh yếu ớt của Thẩm Trường Thanh gần như méo mó, giọng hắn cũng trở nên thê lương:

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Không! Nàng đã gả cho ta thì là người của ta! Chuyện đem thê t.ử cầm cố đổi chác cũng chẳng phải hiếm lạ gì! Nàng đừng cố chấp nữa, nhận mệnh đi!”

 

Hắn vừa dứt lời, ta đang định cho hắn thêm một cái tát.

 

Tần Đình Hạc lại nhanh hơn ta một bước, lạnh lùng hạ lệnh:

 

“G.i.ế.c hắn.”

 

“Bệ hạ! Bệ hạ! Tiểu nhân có tội gì chứ! Bệ hạ là quân vô hí ngôn, không thể nuốt lời!”

 

Một tên tùy tùng áo thường rút d.a.o găm từ trong tay áo, đặt ngang cổ Thẩm Trường Thanh.

 

“Đào Hoa! Nàng cầu xin bệ hạ đi, cứu ta, cứu ta! Ta không muốn c.h.ế.t! Nàng sẽ không nỡ để ta c.h.ế.t đâu!”

 

Ta lạnh lùng nhìn hắn, nhìn m.á.u tươi trào ra từ cổ hắn, không nói một lời.

 

Thân thể hắn như chiếc lá khô lảo đảo ngã xuống đất, nhưng vẫn dùng chút sức cuối cùng, ngón tay dính m.á.u chỉ c.h.ặ.t vào ta!

 

“Đào Hoa… không ngờ nàng lại độc ác vô tình, lấy oán báo ân!”

 

“Nếu sớm biết thế này, năm đó ta đã không nên lao ra cứu nàng lúc nhà cháy, để nàng c.h.ế.t cháy trong biển lửa ấy!”

 

Tần Đình Hạc bước tới hỏi:

 

“Biển lửa gì?”

 

“Ngươi nói thiên hạ là của ngươi, mọi người đều là của ngươi. Nhưng thứ ngươi nắm được… thật ra quá ít.”

 

Ta mắt không chớp, giọng bình thản như đang kể chuyện của người khác.

 

“Cút về hỏi hoàng hậu của ngươi đi.”

 

Rất nhanh sau đó, Thẩm Trường Thanh ngừng giãy giụa.

 

Bốn phía rơi vào im lặng thật lâu.

 

Không biết qua bao lâu, giữa bầu không khí đặc quánh mùi m.á.u, ta xoay người lại.

 

Tần Đình Hạc vẫn nhìn chằm chằm ta không chớp mắt.

 

“Vậy theo ta trở về, ta sẽ cho nàng một lời giải thích.”

 

Ta vẫn lắc đầu:

 

“Lời giải thích? Chẳng lẽ ngươi có thể giống như người ta từng phóng hỏa thiêu ta, mà thiêu c.h.ế.t hoàng hậu của ngươi sao?”

 

Hắn cau mày:

 

“Đào Hoa…”

 

Ta lạnh lùng cắt lời hắn:

 

“Ngươi không cho ta được lời giải thích đâu.”

 

“Nàng ta có thể g.i.ế.c ta một lần, thì cũng có thể g.i.ế.c ta lần thứ hai.”

 

“Ngươi nhất định muốn ép ta theo ngươi về, sống những ngày tháng nơm nớp lo sợ sao?”

 

“Năm xưa là ta cứu mạng ngươi. Chẳng lẽ bây giờ ngươi muốn ép ta mất luôn mạng của chính mình?”

 

Lần này đến lượt Tần Đình Hạc trầm mặc thật lâu.

 

Ta khẽ cười lạnh một tiếng, như lời từ biệt cuối cùng:

 

“Thật ra ngươi với ta vốn không xứng.”

 

“Ngươi là chim ưng, ta chỉ là chim sẻ.”

 

“Ngươi cứ mặc sức xuyên qua phong ba sấm sét, tung cánh bay cao.”

 

“Còn ta chỉ muốn kiếm ăn nơi đồng ruộng, lúc nhàn rỗi ríu rít phơi nắng.”

 

“Gặp gỡ một hồi, cuối cùng ai cũng phải trở về nơi mình vốn nên thuộc về.”

 

“Căn nhà tranh nhỏ bé này không thuộc về Tần Đình Hạc ngươi, mà lầu son điện ngọc của ngươi cũng chẳng thuộc về ta.”

 

“Chúng ta thành toàn cho nhau, được không?”

 

Tần Đình Hạc không nói gì, chỉ quỳ một gối trước mặt ta.

 

Sau đó xoay người rời đi…

 

Ta nhìn theo bóng lưng hắn, gọi với một câu:

 

“Sau này đừng quay lại nữa.”

 

“Ta không muốn lại có người c.h.ế.t.”

 

Bóng lưng hắn khẽ lay động một cái, cuối cùng biến mất trong màn đêm.

 

Từ đó…

 

Hạc rời non xanh, chẳng còn thấy hoa đào.

 

-HẾT-