“Tiểu Tuyền, thực ra ta với ngươi…”
Vọng Trần không biết có nên nói ra hay không, hắn nhìn vào đôi mắt trong vắt sáng ngời của Nhiếp Tuyền, môi run run.
Rõ ràng đã nhớ thương hơn ba nghìn năm, đến lúc này lại trở nên do dự.
Trên thế gian này, người và vật có duyên phận với Vọng Trần không nhiều. Văn Lan là quan trọng nhất, nhưng người thân cùng chung huyết mạch với hắn mãi mãi chỉ có Nhiếp Tuyền.
Vô số ngày đêm, lòng luôn nhớ về nó.
Chỉ là mãi không có cơ hội gặp mặt.
Vọng Trần cúi mắt:
“… Nếu trên đời này, ngươi còn có người thân, ngươi có nguyện nhận hắn không?”
Nhiếp Tuyền quan sát thần sắc của hắn, dường như đã hiểu ra.
“Người thân ngươi nói, chẳng lẽ chính là ngươi?”
Vọng Trần bỗng ngẩng mắt, trong ánh nhìn về phía Nhiếp Tuyền vừa có mong đợi lại có bất an.
“Thật vậy sao?”
Nhiếp Tuyền đã hiểu, cảm thấy khó tin.
Nó lớn lên ở Vân Thần Tông, vì bản thân là tiểu ma long duy nhất còn tồn tại trong tu giới, nên chưa từng nghĩ tới chuyện còn có người thân.
Khái niệm mà Vọng Trần đưa ra sao mà mờ ảo, không chân thực đến vậy.
Nhưng không thể phủ nhận, là hóa thân của hai ma long duy nhất trên thế gian, rất khó để bọn họ không có quan hệ gì.
Biểu tình của Nhiếp Tuyền từ ngây ngô dần biến thành bình thản tiếp nhận.
Trên đời này, nó rốt cuộc vẫn còn người thân là long tộc.
Nhiếp Tuyền nảy sinh chút ít kỳ vọng đối với Vọng Trần, bắt đầu đoán mò:
“Thế tính ra, ngươi chẳng phải là thái thái thái thái thái… thái gia gia của ta sao?”
Vọng Trần: “?”
Ai dạy ngươi tính toán như vậy?
“Tiểu Tuyền, ta là ca ca của muội đó.”
Vọng Trần bất đắc dĩ sửa lại, trong đáy mắt là sự dịu dàng không giấu nổi.
Cuối cùng hắn cũng đợi đến ngày này rồi.
Nhiếp Tuyền không tin:
“Lừa người chứ gì? Ngươi già như vậy.”
Vọng Trần: “…”
Vọng Trần: “Muội là rồng, không phải người.”
Nhiếp Tuyền gãi đầu, đầu óc như có bão tố, tiểu ma long trưởng thành cùng với loài người chính là như vậy.
Tâm trí nàng là của một tiểu long nhỏ tuổi, nhưng tư duy lại theo cách suy nghĩ của nhân tộc.
Con tiểu ma long này mang đầy khí chất con người.
“Hê hê, thôi không nghĩ nữa!”
Nhiếp Tuyền mắt cười thành vầng trăng khuyết, tỏ ra rất hài lòng khi nhìn Vọng Trần nói:
“Từ nay về sau ta cũng có người thân rồi, lúc về nhất định phải khoe khoang với sư huynh sư tỷ và các trưởng lão!”
Vọng Trần ngừng một chút, lộ ra nụ cười vui mừng.
…
Một nơi khác, các sư huynh sư tỷ của Nhiếp Tuyền cũng đã đến Thiên Phạt Chi Địa.
Cả Vực Sâu Tâm Ma lẫn Thiên Phạt Chi Địa đều là những nơi Văn Lan cực kỳ quen thuộc, truyền tống đến đâu đều do hắn quyết định.
Điểm có lương tâm duy nhất của hắn là cố gắng tách Đoàn Khung Dạ ra khỏi bọn họ.
Dù Văn Lan có ghen tị với những người này, nhưng dù sao họ cũng đều là hậu bối của Vân Thần Tông.
Vừa được truyền tống tới, Yến Nghiêu đặc biệt cảnh giác, định quan sát kỹ môi trường nơi này, ai ngờ từ trên trời rơi xuống một sư muội, với ưu thế áp đảo đã đè bẹp hắn.
Hai người truyền tống tới theo thứ tự trước sau, Sở Anh rơi xuống chính xác lên người hắn, lấy thịt đè người.
“Rơi từ trên cao như vậy mà lại không đau?”
Sở Anh chớp chớp mắt, rất kinh ngạc.
Yến Nghiêu: “…”
Hay là ngươi nhìn xuống phía dưới mình xem?
Sở Anh từ chối, thậm chí còn không vội không vàng quan sát bốn phía.
“Sở — Anh —!”
Yến Nghiêu nghiến răng cảnh cáo, khó khăn động đậy, dọa đến Sở Anh vội vàng leo xuống khỏi người hắn.
Sở Anh rất chột dạ:
“Ôi chao ôi chao ~ Sao sư huynh lại nằm dưới đất vậy, đang lắng nghe âm thanh của đại địa sao? Vậy thì rất biết thưởng thức rồi, sư huynh quá giỏi.”
Người ta khi làm việc xấu thường rất bận rộn, vớ thấy câu nào nói câu đó.
Yến Nghiêu: “…”
Sở Anh ho hai tiếng, nghiêm túc tuần tra.
“Chúng ta không được truyền tống tới cùng chỗ với Nhiếp Tuyền sao?”
Yến Nghiêu phủi bụi trên người, nói:
“Có lẽ là Văn Lan lão tổ cố ý làm vậy. Dù sao cũng đều ở trong Thiên Phạt Chi Địa, có thể tìm kiếm thử xem.”
Sở Anh gật đầu thoải mái:
“Lôi vân ở đây nhìn rất nguy hiểm, chúng ta phải tranh thủ thời gian.”
Hai người nhìn nhau, kiên định ý chí cùng nhau đi tìm người.
Sư huynh muội hai người đồng thời cất bước, rồi lại đi về hai hướng trái ngược.
Yến Nghiêu & Sở Anh: “?”
Ăn ý ở đâu rồi.
Sở Anh méo miệng tiếp tục đi về phía trước, Yến Nghiêu im lặng một chút, quay đầu bước nhanh đuổi theo.
…
Sau khi Đoàn Tố Dư bị Đoàn Khung Dạ cưỡng ép mang vào Thiên Phạt Chi Địa, Diệp Quan Tiêu cùng hai đệ tử thân truyền còn lại của Vân Thần Tông cũng đã theo vào.
Yến Nghiêu và Sở Anh truyền tống tới cùng chỗ, còn ba người bọn họ lại truyền tống cùng nhau.
“Ta cảm thấy tiểu sư muội ở bên trái.”
“Ta cảm thấy Đoàn sư thúc ở bên phải.”
Họ hoàn toàn không biết gì về Thiên Phạt Chi Địa, Lục Du Bạch và Thẩm Hàm Thanh dựa vào trực giác suy đoán.
Diệp Quan Tiêu đứng bên cạnh nhìn, hỏi:
“Đây không phải là nơi nên ở lâu, kính nhờ hai vị có thể nhanh chóng quyết định được không?”
Khí tràng ở Thiên Phạt Chi Địa thực vi diệu, lôi vân khắp trời luôn cho người ta một cảm giác uy áp vô hình, tựa như giây tiếp theo sẽ khó mà giữ được cái mạng nhỏ này.
“Vậy chúng ta đi ở giữa đi!”
Thẩm Hàm Thanh quyết định lộ trình.
Lục Du Bạch gật đầu:
“Ta thấy không có vấn đề.”
Diệp Quan Tiêu: “?”
Vậy vừa nãy đứa bảo bên trái, đứa kêu bên phải là sao?
“Nếu như Vi Vi ở đây thì tốt rồi, con bé hẳn là biết đường ở đây.”
Diệp Quan Tiêu mệt mỏi thở dài một hơi, dường như bị những chuyện xảy ra gần đây mài mòn hết góc cạnh.
Lục Du Bạch và Thẩm Hàm Thanh nghe vậy, đồng loạt dùng ánh mắt nghi vấn nhìn Diệp Quan Tiêu.
Thôi đi, sư tỷ là một kẻ mù đường đó.
“Sư thúc yên tâm ~ đi thẳng về phía trước chắc chắn không sai!”
Thẩm Hàm Thanh quyết tâm nâng cao độ tin cậy của mình, hắn nói:
“Nếu gặp không được người, Lục Du Bạch sẽ là chó.”
Lục Du Bạch liếc mắt: “…”
…
Bên ngoài.
Từ ma giới vội vã trở về Vân Thần Tông, Ninh Vân Phồn gần như không dừng nghỉ một khắc. Mây đen âm u hiện lên phía chân trời, lại một lần nữa phủ lên cho hành trình bôn ba của ông một tầng hàn ý.
Vân Thần Tông đã ở trước mắt, Ninh Vân Phồn thu lại nỗi u sầu, ngự Thiên Thần kiếm bay thẳng vào tông môn.
Ông bước những bước gấp gáp về phía Thần cung, đột nhiên một giọng nói ôn hòa xen lẫn kinh ngạc gọi ông lại.
“Chưởng môn sư huynh đã về rồi?”
Ninh Vân Phồn theo tiếng nhìn qua, một cái liền thấy Dịch Thù Mẫn.
Trần Thu Trì đi đến Trường Dạ Tinh Đàn, Mộ Dung Ảnh lưu lại Tiên môn chờ lệnh, những sư đệ sư muội còn lại đều đã vào Thiên Phạt Chi Địa.
Ở đây cũng chỉ còn Dịch Thù Mẫn.
Gió lạnh thổi qua, tim run nhè nhẹ.
Ninh Vân Phồn trên mặt đầy ưu sầu, nói:
“Thời cuộc khẩn cấp, đến lấy một thứ.”
Dịch Thù Mẫn giật mình:
“Lại nghiêm trọng hơn rồi sao?”
“Sư huynh mau đi đi, Vân Thần Tông mọi thứ đều tốt.”
Ninh Vân Phồn gật đầu, phóng mình đi đến Thần cung.
Đoạn thời gian này không biết vì sao, những người đã mất đi lại lần lượt trở về.
Lại vì các nguyên nhân khác nhau, những người bên cạnh lại lần lượt chia lìa.
Mấy người bọn ông đã lâu lắm rồi không thể tụ hội đông đủ.
Lúc trở về, Ninh Vân Phồn cô đơn đi trên bậc đá của Vân Thần tiên sơn, trên núi đột nhiên rơi xuống cơn mưa nhỏ.
Ông dừng bước ngẩng đầu, trong đáy mắt là một mảnh thê lương.