Thôi mama hừ lạnh “Hẳn là cũng thấy mất mặt nên đang kiếm chỗ trốn vào đây mà.”
Nghe những lời này Hoàng Mỹ Nhân và Tống Mỹ Nhân đều bật cười khẽ.
Hoàng Mỹ Nhân cười với Tống Mỹ Nhân “Tỷ tỷ à, tỷ nói xem có người không biết lượng sức, kết quả là tự biến mình thành trò hề….”
Tống Mỹ Nhân cũng gật đầu cười “Muội muội nói đúng, không những là trò hề mà còn khiến cả Hoàng Cung này cười chê, đến cả thái giám và cung nữ cũng đều thấy mất mặt.”
Thôi mama nhìn hai người họ móc máy ta, mặt rất đắc ý muốn xem ta xấu mặt khó chịu.
Nhưng đáng tiếc, ta đâu có quan tâm. Ta nhếch miệng lên cười nhìn Tống Mỹ Nhân “Ta có mất thể diện hay không ta không biết, nhưng so với việc hai vị tỷ tỷ đây làm trâu làm ngựa cho một mụ nô tài, thì muội muội đây tự thấy mình còn kém cỏi lắm.”
Lời này khiến mặt hai vị Mỹ Nhân khó chịu, Thôi mama cảm thấy bị sỉ nhục nên bước về phía trước, thái độ luôn “Đồ tự phụ, nhà ngươi nói năng hành xử không ra sao, mở miệng là đ.â.m chọc người khác. Rồi ta sẽ bẩm báo với Thục phi nương nương xử trí ngươi”
Ta cười khẩy, mặt không đổi sắc “Ngươi gặp được Lục Tuyết Vy sao?”
Lục Tuyết Vy đang tránh mọi hiềm nghi nên sao có thể chịu gặp nô tài như Thôi mama.
Ta nghênh nghênh nhìn vẻ mặt như bị đ.ấ.m của Thôi mama, mụ vẫn cứng cổ nói “Ta là v.ú nuôi của Thục phi nương nương, ta muốn gặp thì sẽ gặp được, ngươi nghĩ ta như ngươi, người khác thờ ơ mà mình cứ dính lấy sao, quá là mất mặt.”
Tống Mỹ Nhân và Hoàng Mỹ Nhân “Lục Mỹ Nhân làm sao có thể so sánh với Thôi mama được? Cho dù nhà ngươi có ch_ết trong cung Hoàng thượng cũng không biết đến ngươi. Ngươi còn nghĩ mình có thể làm Hoàng thượng cảm động. Tiếc thay Hoàng Thượng còn chẳng thèm gặp ngươi, đúng là nực cười.”
Tống Mỹ Nhân nói tới đó, một tiểu thái giám vội vàng chạy tới, nhìn thấy ta đứng trước cửa, hắn thở ra một hơi, quỳ trước mặt ta “Lục Mỹ Nhân, Hoàng Thượng gọi người tối nay thị tẩm…”
Lời này vừa dứt, bỗng dưng một khoảng lặng im. Tống Mỹ Nhân và Hoàng Mỹ Nhân không dám tin nhìn chằm chằm, Thôi mama cũng trầm mặc trừng trừng nhìn ta.
Chỉ cần trong khoảng thời gian một chén trà tin tức Hoàng thượng triệu ta thị tẩm đã truyền khắp cung đình.
Những người coi ta là trò cười kinh ngạc đến rớt hàm. Họ đều thấy kỳ lạ, một năm này trừ Hoàng Hậu nương nương và Thục phi nương nương sẽ không triệu người khác thị tẩm. Những nương nương ở trong cung lâu năm cũng không có cơ hội, tại sao ta lại giành được vận may này?
Hơn nữa Thánh thượng chưa từng gặp ta, cũng không ăn đồ ăn ta từng đưa tới, tại sao lại biết đến ta?
Họ nghĩ không ra lý do tại sao, cuối cùng nghĩ đến duy nhất việc ta đưa thức ăn đến Cung Càn Thanh có lẽ có tác dụng, sau cùng quả quyết, nhất định phải thử xem sao.
Không kể họ nghĩ thế nào, thì chiều tối ngày hôm đó, ta được tiểu thái giám bên cạnh Hoàng thượng đưa tới Dưỡng Tâm điện.
Ta nằm ở Điện Dưỡng Tâm chờ khoảng nửa canh giờ, cuối cùng Hoàng Thượng cũng đẩy cửa bước vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Người mặc thường phục, dáng bộ trầm ổn, dấu ấn thời gian để lại vài sợi tóc bạc hai bên mai. Dù đã 46 tuổi, bị bệnh tật giày vò nhưng người không có vẻ già cả, sắc mặt chỉ hơi tái xám. Đôi mắt lại có thần, dày dặn sương gió.
Người chậm bước tới bên giường, rồi ngồi xuống.
Một mùi hương t.h.u.ố.c nhàn nhạt ập đến, ta hơi lo lắng nhưng cố gắng bình tâm lại.
Hoàng thượng nhấc chăn lên, ta lập tức cúi đầu ra vẻ e thẹn. Người không nói chuyện nhưng nhìn vào cổ tay ta. Cổ tay ta lúc đó đang dùng vải trắng bọc lại, lấm tấm vài chấm đỏ.
Hoàng Thương đưa tay gạt lớp vải trắng, lớp vải liền rơi ra. Vết thương ở cổ tay ta lộ ra trước mặt người.
Vết thương khá nặng, vết mới chồng lên vết cũ, nhìn có vẻ bị thương rất nhiều lần.
Lúc đó ta kêu nhẹ 1 tiếng, Hoàng Thượng nháy mắt liền lỏng tay
“Sao lại làm vậy?”
Hoàng thượng nhìn vết thương trên tay ta, trầm giọng hỏi.
Ta khẽ cười, ngước mắt lên nhìn Hoàng Thượng. Trong ánh mắt có chút xấu hổ, chút thâm tình và vài phần tủi thân. Ánh mắt này ta đã luyện cả tháng nay từ lúc nhập cung, nên lúc này dùng khá là nhuần nhuyễn.
“Hoàng thượng, chỉ mong sức khoẻ của người có thay đổi tích cực.”
Ta yếu ớt đáp lời.
Hoàng thượng thở dài một hơi, tay thô ráp nhè nhẹ chạm lên vết thương trên tay ta, nhẹ nhàng hỏi “Đau không?”
Câu hỏi này vừa dứt, nước mắt ta đã vòng quanh hốc mắt, lã chã chảy xuống hiện nguyên hình một nữ t.ử yếu đuối “Đau lắm ạ”
Hoàng thượng lúc này hơi hoảng hốt, hét với cung nhân bên ngoài “Gọi ngự y!!!!!!!”
Nhìn Hoàng thượng hốt hoảng như vậy, ta biết khổ nhục kế của mình đã thành.
Kế hoạch dùng má_u của mình làm t.h.u.ố.c dẫn chính là việc mà cả tháng này ta đã tiến hành.
Sắc t.h.u.ố.c cho Hoàng Thượng là nhiệm vụ của thái giám thân cận Khang Phúc Thọ. Nếu Hoàng thượng có mệnh hệ gì thì hắn cũng đi bồi táng. Nên nếu mua chuộc hắn phải bày ra lợi ích trước mắt.
Những đồ hồi môn Lục gia mang theo ta đều đưa hết cho Khang Phúc Thọ. Đó là một món hời không nhỏ. Hắn ta có thể không dùng đến chỗ tiền này nhưng gia tộc hắn ở ngoài cung hay hậu bối vẫn có thể cần dùng đến.
Vì muốn dùng khổ nhục kế, ta ngày nào cũng cứ_a cổ tay lấy m_áu, nhưng không dám cho quá nhiều vào t.h.u.ố.c, sợ Hoàng Thượng uống liền phát hiện ra, sẽ mất đi hiệu quả của kế sách.