Ta cười, Lục Tuyết Vy thực biết giày vò người khác, so với trước đây còn thâm độc hơn.
Đường Chu Tước là đường chính, dường như tất cả các cung phi và thái giám cung nữ đều phải đi qua đây. Bắt ta quỳ 3 canh giờ, là cách để sỉ nhục và bêu giễu quá hay.
Nếu da mặt mà mỏng ngay lúc đó sẽ thấy nhục nhã khổ sở lắm.
Quan trọng nhất là ta không thể từ chối vì lý do Lục Tuyết Vy đưa ra quá chính đáng. Hơn nữa giờ nàng ta chưởng quản lục cung, có quyền làm như vậy. Nếu ta từ chối, sợ là còn phải đối diện với hình phạt lớn hơn.
Thuý Hà nhìn ta như vậy, là đang mong ta từ chối.
Thế nhưng ta thẳng lưng cười cười “Thần thiếp tuân lệnh.”
Ta biết co giãn như vậy khiến Thuý Hà nhạc nhiên ngẩn ra, sau đó nhanh ch.óng khôi phục vẻ lạnh nhạt, nhàn nhạt đáp lời “Nương nương nói ngươi hãy an phận, nhìn cho kỹ tình hình hiện tại. Ngươi chỉ là thứ bùn dưới gót chân, chim sẻ làm sao có thể trở thành phượng hoàng?”
“Nươnh nương chỉ cần nói một câu Thôi mama đã phải ch_ết, vậy cũng có thể một tiếng thôi định đoạt được sống chế_t của ngươi. Đối với nương nương, ngươi cũng không khác gì một kẻ nô tài như Thôi mama”
Nói như này ta cũng đã hiểu, Lục Tuyết Vy đang gi_ết gà doạ khỉ. Trước nay Lục Tuyết Vy đâu ưa gì ta, chẳng thèm giấu diếm biểu cảm ghét bỏ.
Thuý Hà nói xong liền quay người bước đi luôn, nhưng có hai mama ở lại, đương nhiên là để giám sát ta đi chịu phạt.
Đương nhiên ta cũng đâu định chối từ, đến đường Khổng Tước ngoan ngoãn quỳ xuống. Các thái giám cung nữ đi qua đi lại chỉ chỉ chỏ chỏ.
Chiêu này của Lục Tuyết Vy không tồi, khiến đám Mỹ Nhân hôm qua khí thế hừng hực muốn đưa đồ ăn đến cung Càn Thanh sáng nay chẳng còn dám động đậy. Dù sao đến một Tiệp Dư mới được sủng hạnh tối qua như ta còn đang bị phạt nhục nhã ở đây thế này.
Ta quỳ hết 3 canh giờ liền trở về viện của mình, lòng tính toán đã diệt trừ được Thôi mama, giờ nên đến lượt Lục Tuyết Vy rồi. Làm người phải có qua có lại, nàng ta sỉ nhục ta như vậy, ta hẳn phải đáp lễ rồi.
Đương nhiên đối phó với Lục Tuyết Vy, một mình ta đâu có đủ. Ta cần phải có một người nữa trợ giúp. Đó là nam nhân trước đây Lục Tuyết Vy yêu đến chế_t đi sống lại, Bình Nam Vương Tiêu Sách.
Tiêu Sách là đệ đệ ruột của đương kim Thánh thượng, là người con khi về già của tiên hoàng. Tiên Hoàng cực yêu chiều Tiêu Sách, mà Tiêu Sách cũng rất phấn đấu, mới mười tuổi đã tình nguyện tòng binh, ra trận lập công.
Nghe nói ngày đó Tiên hoàng khi về già còn có ý định đổi thái t.ử. Thái t.ử đương lúc đó chính là Thánh thượng bây giờ, nhưng khi đó Thái t.ử đã bắt đầu nắm quyền lực trong triều, Tiên Hoàng muốn đổi cũng không làm được gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Song điều này cũng dẫn đến sự nghi kỵ của Hoàng thượng với vị đệ đệ này. Bởi địa vị của người này trong quân đội cũng rất uy phong.
Cứ thế, Tiêu Sách trở thành người trong mộng của các thiếu nữ kinh thành, Lục Tuyết Vy cũng không ngoại lệ.
Sáu năm trước Lục Tuyết Vy một lòng muốn gả cho Tiêu Sách. Nhưng có một lần Tiêu Sách đi dẹp loạn, bị người mai phục mất tích nửa năm, Lục Tuyết Vy mới dẹp hết tâm tư, dằn lòng nhập cung.
Nhưng sau này khi ai cũng nghĩ rằng Tiêu Sách đã chế_t, Tiêu Sách lại dẫn thân binh tiêu diệt 30 tên thổ phỉ uy danh một vùng, khiến cho tên tuổi của Bình Nam Vương trở lại vang dội, vị thế vững như bàn thạch, vọng về kinh thành.
Giờ đây Hoàng Thượng lâm bệnh nặng, Tiêu Sách như mặt trời giữa ban ngày, Hoàng Hậu và Lục Tuyết Vy ai cũng muốn lôi kéo, hy vọng Bình Nam Vương có thể hỗ trợ con của mình lên ngôi sau khi Thánh thượng băng hà.
Mà nay mục tiêu của ta cũng là Tiêu Sách, Nhưng Tiêu Sách rất ít nhập cung. Muốn qua lại trao đổi với hắn ta không dễ. Ta cũng có cách, nhưng chỉ sợ thời gian không kịp.
Thế nên gần đây ta hay ra vào Ngự thư phòng, chỉ mong gặp được Tiêu Sách.
Lần trước bị phạt, Hoàng Thượng còn thương xót ta một hồi. Gần đây cho phép ta đến Ngự Thư Phòng chăm bệnh. Tuy nói là chăm bệnh nhưng thực ra là đến để nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Nên trong mắt mọi người trong cung ta đang được xem là phi tần được Hoàng thượng sủng ái nhất.
Khiến cho mấy Mỹ Nhân đó nhìn ta đầy đố kỵ. Người khác chỉ nghĩ ta được lợi nên đắc ý, ta lại vội vã hơn bình thường. Sức khoẻ của Hoàng thượng ta rõ nhất, nếu không nhanh ch.óng có hoàng tự, ta e là mình cũng sắp phải chế_t.
Phải tới một tháng sau, khi cầm hộp thức ăn từ Ngự Thư Phòng đi ra, ta mới gặp được Tiêu Sách.
Tiêu Sách có vẻ như mới hồi kinh, trên người còn đầy bụi bặm. Ta khẽ cúi người chào, ánh mắt Tiêu Sách quét qua người ta, thoáng dừng lại ở ngọc bội ta đeo bên eo, nhưng cũng chỉ nhìn thoáng qua vài giây rồi nhanh ch.óng quay đi, tiếp tục bước vào Ngự Thư Phòng.
Ta nhìn bóng của Tiêu Sách nhẹ cười, thở phào, may quá vẫn còn kịp.
Tiêu Sách nhập cung, không khí bỗng náo nhiệt hẳn lên. Hoàng Hậu dù đang bệnh hay Lục Tuyết Vy cũng đều phái người đến chờ cửa Ngự Thư Phòng, muốn được gặp Tiêu Sách.
Nhưng nghe nói Tiêu Sách không gặp ai, tự mình ở tại một biệt viện phía xa, trước đây mẫu phi hắn từng ở. Hoàng thượng để lại cho hắn, tiện mỗi khi nhập cung có chỗ ở.
Những Mỹ Nhân mới vào cung đều hiếu kỳ Tiêu Sách, chỉ có ta đến tối là cho cung nữ thái giám lui hết, tắt đèn đi nghỉ.