Sau cái c.h.ế.t của "ánh trăng sáng" trong lòng Lương Triệu Niên, anh ta hoàn toàn suy sụp, tinh thần rệu rã.
Thấy vậy, anh trai anh ta đã tìm người tạc nên tôi theo đúng khuôn mẫu của người quá cố ấy, rồi đưa tôi lên giường Lương Triệu Niên kèm theo lời dặn:
"Mỗi tháng mười triệu tệ, làm sao cho nó vui vẻ là được."
Trong suốt thời gian đó, không biết bao nhiêu lần Lương Triệu Niên quát bảo tôi cút đi.
Nhưng lần nào tôi cũng chỉ im lặng, dùng ánh mắt ngoan ngoãn, phục tùng nhìn anh ta.
Cuối cùng, anh ta cũng chậm rãi ôm tôi vào lòng.
Kể từ đó, anh ta cưng chiều tôi vô bờ bến.
Cho đến một ngày, vị "ánh trăng sáng" ngỡ đã khuất núi kia bất ngờ cập nhật vị trí của mình tại Hawaii.
Tối hôm đó, Lương Triệu Niên đ.i.ê.n cuồng như thể muốn đòi mạng tôi trên giường.
Giới quyền quý ở Hải Thành ai nấy đều xôn xao chờ xem kịch hay, họ đợi xem một kẻ thế thân như tôi sẽ sụp đổ và phát đ.i.ê.n ra sao.
Ngày hôm sau, tôi rụt rè đến tìm anh trai anh ta: "Lương tổng, trường hợp t.a.i n.ạ.n lao động thế này có được bồi thường không ạ?"
"Tai nạn lao động?" Lương Yến lạnh lùng lên tiếng.
Tôi gãi gãi má, nhỏ giọng thầm thì:
"Tối qua anh Triệu Niên bạo lực quá, trên người tôi chẳng còn chỗ nào lành lặn, giờ đi lại cũng thấy đau... Lương tổng, nếu anh không tin thì tôi có thể cho anh xem—"
Lương Yến ngắt lời tôi, dửng dưng nói: "Lát nữa tiền sẽ được chuyển vào tài khoản của cô."
Mắt tôi sáng lên: "Cảm ơn Lương tổng!"
Nói xong, tôi ngập ngừng một chút: "Vậy còn tiền trợ cấp thôi việc..."
"Tiền trợ cấp thôi việc?" Lương Yến nhíu mày, ánh mắt thoáng qua vẻ nghi ngờ.
Ngay lúc đó, điện thoại của anh vang lên.
Sau một hồi im lặng kéo dài.
"Cô ta còn sống?" Anh nheo mắt hỏi.
Cuộc gọi kết thúc.
Ngón tay thon dài của Lương Yến gõ nhẹ xuống mặt bàn, anh đã hiểu ý tôi.
Anh nói: "Cô cứ tiếp tục ở bên cạnh nó đi. Nếu sau này thực sự không cần đến cô nữa, tôi sẽ cho cô một khoản tiền thôi việc hậu hĩnh."
Tôi thầm bĩu môi trong lòng.
Chắc chắn là không cần nữa rồi.
Chính chủ đã trở về từ cõi c.h.ế.t, còn cần đứa thế thân này làm gì nữa?
Nhưng bề ngoài, tôi vẫn ngoan ngoãn gật đầu, đáp một tiếng vâng.
Tôi quay người định rời đi.
Giọng nói bình thản của Lương Yến lại vang lên từ phía sau: "Đừng tơ tưởng đến những thứ không thuộc về mình."
Bước chân tôi khựng lại.
Anh đang cảnh cáo tôi.
Cũng giống như những người khác, anh nghĩ một kẻ thế thân như tôi sắp phát điên vì sụp đổ, biết đâu còn làm ra chuyện gì tổn hại đến người khác để giở thói tham tiền, độc ác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi khẽ thở dài, cũng không trách họ nghĩ nhiều.
Ba năm qua, Lương Triệu Niên quả thực rất yêu chiều tôi.
Thậm chí thời gian gần đây, anh ta còn đang liên hệ với bên tổ chức đám cưới.
Nếu thuận buồm xuôi gió, không lâu nữa tôi và anh ta sẽ đăng ký kết hôn.
Tiếc là đời không như mơ.
Người trong mộng mà Lương Triệu Niên ngày nhớ đêm mong vẫn còn sống sờ sờ.
Vị trí Nhị thiếu phu nhân sắp tới tay bỗng chốc bay mất, theo lý mà nói, tôi quả thực nên đau khổ đến phát điên mới đúng.
Thế nhưng những năm qua, tôi chưa từng quên mất thân phận thế thân của mình.
Thứ sủng ái bề trên có được nhờ việc bắt chước một người phụ nữ khác vốn dĩ chẳng thể lâu bền.
Chỉ có khoản tiền lương mà Lương Yến trả cho tôi mới là thứ người thật việc thật, cầm chắc trong tay!
Tôi quay đầu lại, mỉm cười với Lương Yến: "Anh cứ yên tâm, Lương tổng. Nhận mức lương cao như vậy, tôi nhất định không làm anh thất vọng đâu."
Tôi đẩy cửa văn phòng bước ra ngoài.
Thế nhưng vừa ra đến hành lang, tôi lại chạm mặt một người không ngờ tới.
Bốn mắt nhìn nhau, tôi đứng c.h.ế.t trân tại chỗ: "... Anh Triệu Niên?"
Người đàn ông với gương mặt tuấn tú kinh ngạc dừng bước, đôi mắt đen sâu thẳm ghim c.h.ặ.t vào tôi: "Sao em lại ở đây?"
Tôi đè nén sự hoảng loạn trong lòng, đầu óc quay cuồng tìm cách đối phó.
Lương Triệu Niên không hề biết tôi và anh trai anh ta quen nhau.
Càng không biết chuyện tôi tiếp cận anh ta là có mưu đồ từ trước, và đứng sau giật dây chính là anh trai anh ta.
Năm đó sau khi "ánh trăng sáng" qua đời, Lương Triệu Niên suốt ngày mượn rượu giải sầu, đua xe gây chuyện, liên tục phóng xe bạt mạng làm náo loạn khắp nơi.
Anh ta thường xuyên lên trang bìa các báo giải trí, gây ảnh hưởng không nhỏ đến cổ phiếu của tập đoàn Lương Thị.
Với tư cách là người chèo lái tập đoàn, Lương Yến vừa đau đầu vừa mất kiên nhẫn.
Cho đến khi có người gợi ý với anh ta rằng ở một câu lạc bộ có tôi – một kẻ có vài phần giống với người đã khuất kia.
Thế là vô số tài liệu được đặt trước mặt tôi, và tôi đã học hỏi rất nhanh.
Nhờ tính cách nhu mì lại dễ thao túng, tôi nhanh ch.óng được đưa đến bên cạnh Lương Triệu Niên để xoa dịu tâm trạng của anh ta.
Lương Triệu Niên luôn nghĩ tôi chỉ là một cô gái đơn thuần có ngoại hình giống người cũ, lại tình cờ yêu anh ta đến c.h.ế.t đi sống lại.
Dưới sự kiên trì bền bỉ của tôi, cuối cùng anh ta cũng chịu dành cho tôi vài phần tâm tư.
Chuyện này tuyệt đối không được bại lộ —
Nếu không, đừng nói là tiền bồi thường t.a.i n.ạ.n lao động hay tiền thôi việc, ngay cả tiền lương tháng này tôi cũng đừng hòng nhìn thấy!
Tôi vội bám lấy cánh tay Lương Triệu Niên, dịu dàng nói:
"Sáng nay em thức dậy không thấy anh đâu, gọi điện thoại cũng không liên lạc được. Vì lo quá nên em mới tự ý đến tìm anh trai anh để hỏi tung tích của anh. Anh sẽ không trách em chứ, anh Triệu Niên?"
Lương Triệu Niên khựng lại một chút, giọng nói thờ ơ: "Anh ấy bận rộn xử lý công việc của tập đoàn. Đừng vì mấy chuyện nhỏ nhặt này mà làm phiền anh ấy."
Thấy anh ta tin lời, tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn vâng lời: "Dạ, em biết rồi, sẽ không có lần sau đâu ạ."