Hai Mươi Tuổi Bỗng Dưng Làm Mẹ, Nhóc Con Đến Từ Năm Năm Sau

Chương 2





Chương 2



Không được chọc giận, không được mắng, ngày nào cũng phải dỗ, nếu không động một chút là ngất xỉu cần truyền m.á.u.



Ngoài miệng Văn Dặc ghét bỏ, nhưng chỗ nào cũng dung túng.



Người sáng mắt đều nhìn ra Văn Dặc có tư tâm.



Chỉ là người trong cuộc vẫn chưa tự nhận rõ mà thôi.



Tôi cạn lời kéo môi.



AUV! Một người đàn ông có thể tùy tiện tỏ tình vì trò chơi thì có bao nhiêu tư tâm được chứ?



4



Sau khi tôi trở thành bạn gái mới của Văn Dặc, tình cảnh của thanh mai nhỏ trở nên lúng túng.



Mỗi lần trước mặt Văn Dặc, cô ta đều cố ý hạ thấp mình, bày ra bộ dạng nhẫn nhịn tủi thân, đáng thương yếu ớt.



Rõ ràng đã cố tình bỏ tiền để dò được thân phận giả của tôi.



Biết rõ tôi chỉ là một nữ sinh bình thường gia cảnh nghèo khó.



Nhưng vẫn cố tình cung kính thấp kém như hầu hạ tiểu thư mà hầu hạ tôi.



Mở miệng ngậm miệng đều nói trước kia nhờ người nhà họ Văn và Văn Dặc khoan dung chiều chuộng, bây giờ cô ta phải nhận rõ thân phận và vị trí của mình.



Cố ý hạ thấp bản thân để Văn Dặc đau lòng.



Đã đến lượt tôi phối hợp diễn xuất.



Đương nhiên phải dốc toàn lực!



Dù sao người nhiệt tình như tôi sao có thể không góp sức cho mối ngược luyến tình thâm của bọn họ chứ!



Chỉ trong ba tháng ngắn ngủi yêu đương với Văn Dặc.



Thanh mai nhỏ bị thương ba lần, ngất tám lần.



Phòng cấp cứu lạnh lẽo của bệnh viện sắp bị cô ta nằm đến thành giường sưởi luôn rồi.



Tôi bị chỉ mặt thành thủ phạm, mỗi ngày đều chịu cái thái độ trách móc và lạnh lùng ghét bỏ của Văn Dặc.



Nhưng tôi rất vui.



Lúc yêu Thẩm Sơ, sự cưng chiều giả tạo của hắn khiến cuộc sống đột nhiên nghèo đi của tôi khá dễ chịu.



Lúc yêu Văn Dặc, còn có một cô bảo mẫu nhỏ trà xanh mặc tôi sai bảo.



Không khác mấy ngày tháng làm thiên kim nhà giàu số một.



Nhưng người trong giới bọn họ đều cười ôm bụng.



Nói tôi nhặt hạt mè bỏ quả dưa hấu.



Thẩm Sơ có trăng hoa thế nào, khi yêu cũng ra tay rất hào phóng.



Còn phá lệ giữ mình trong sạch vì tôi.



Còn Văn Dặc.



Hắn sớm biết tôi là loại phụ nữ gì, chịu đựng sự tồn tại của tôi chẳng qua là cái gọi là tinh thần trò chơi.



Chỉ hận không thể vừa hết hạn trò chơi là đá tôi đi, sau đó gấp mười gấp trăm lần báo thù thay thanh mai nhỏ của hắn.



A ha ha ha, vậy thì bọn họ coi như đá trúng tấm sắt rồi.



Tôi đâu phải nữ sinh nghèo yếu ớt gì.



5



Khi Thẩm Sơ nhắn tin bảo tôi mang ba con sói cho hắn và bạn giường mới, tôi lập tức bật dậy khỏi chiếc giường cứng trong ký túc xá.



Tuy ảnh tình ái của hắn đã sắp chiếm đầy bộ nhớ chiếc điện thoại nhái sáu trăm tệ của tô nhưng bằng chứng chất lượng thế này tôi không thể bỏ qua!



Dù sao ông cụ trong nhà là người cố chấp.



Lợi ích trên hết là tín niệm của gia tộc.



Trong mắt bọn họ, chỉ cần có thể củng cố phồn vinh gia tộc, hôn ước không có tình yêu chẳng đáng kể.



Cho nên trước khi có đủ bằng chứng chứng minh đối tượng liên hôn ông chọn là rác rưởi, bọn họ sẽ không dễ đổi ý.



Còn tôi đã hưởng phú quý của gia tộc, ở mức độ nhất định cũng cần phục tùng sắp xếp.



Chỉ không ngờ ở cửa khách sạn, tôi thấy một đứa trẻ mềm mềm lao vào như xe tải lớn.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mở miệng một tiếng mẹ, dính dính tủi tủi.



Đôi mắt đen bóng ngậm những giọt trân châu nhỏ, nó ngẩng cằm tròn trịa hỏi tôi có phải không cần nó nữa không.



Bộ dạng tủi thân lại cố gắng chống đỡ khiến lòng người mềm nhũn.



Nhà nước chẳng phải khuyến khích sinh con sao?



Tôi muốn đứa này!



Nhưng tôi là công dân tuân thủ pháp luật, chỉ cho rằng bạn nhỏ nhận nhầm người.



Kết quả nó vội vàng từ cái cổ gần như không có của mình móc ra chiếc khóa trường mệnh đang đeo.



Mặt ngọc ấm, hoa văn phúc thọ chạm trổ tinh tế lộ vẻ quý khí.



Tôi cẩn thận xác nhận chi tiết.



Là của tôi.



Miếng ngọc này lúc nhỏ tôi thể chất yếu, trưởng bối trong nhà lấy một khối bạch ngọc tổ truyền khắc thành hình khóa, mời đại sư khai quang.



Chỉ là sau khi trưởng thành tôi thấy khá trẻ con nên khóa nó trong két sắt, không thấy ánh mặt trời nữa.



Được rồi.



Cũng khỏi cần hỏi trẻ con thích bao tải màu gì.



Tôi cúi đầu nhìn kỹ đứa trẻ một cái.



Giữa mày mắt đúng là có bóng dáng giống tôi.



Trong đầu “đinh” một tiếng, tôi vội giao đồ cho lễ tân rồi ôm thằng bé mập về nhà.



Cái gì thiếu gia Thẩm, thiếu gia Văn mèo ch.ó gì đó.



Cút hết sang một bên!



Kết quả giám định huyết thống khẩn cấp ngày hôm sau đã có.



Tôi không bất ngờ với kết quả.



Chỉ là tôi không ngờ.



Bố nó sao lại là Châu Tùy Kinh!



Chỉ nhìn mặt tôi sẽ cảm thán một câu: Đệt, cực phẩm!



Nhưng nhắc đến ba chữ Châu Tùy Kinh, ở Đại học A thì ai mà không cảm thán một câu…



Đệt, thiên tài!



Năm đó dựa vào thành tích gần tuyệt đối, từ một sơn thôn xa xôi được hai trường đại học hàng đầu Kinh Thị tranh nhau tuyển.



Nghèo, lạnh nhạt, hướng nội; nhà nghèo bao nhiêu thì mặt đẹp bấy nhiêu.



Nhưng nếu hắn không phải bạn cùng phòng ký túc với Thẩm Sơ bọn họ thì càng tốt.



6



Nghĩ quan hệ đến đây, lòng tôi “lộp bộp” một cái.



Tạo nghiệt rồi!



Bây giờ bảo tôi lấy thân phận bạn gái của hai bạn cùng phòng hắn mà nói… Châu Tùy Kinh, giữa chúng ta có một đứa con.



Giờ thì đúng là đủ người kê một bàn mạt chược.



Tôi cúi đầu nhìn bạn nhỏ Phương Hàm Châu.



Đôi môi hồng nhỏ mềm mịn của nó nhếch lên, khuôn mặt hào hứng, tràn đầy kích động sắp được gặp bố.



Để theo kịp bước chân tôi, đôi chân ngắn đảo rất nhanh.



Tôi vô thức chậm bước, giọng nghiêm túc.



“Nhóc con, lát nữa gặp bố con… chúng ta dè dặt một chút được không?”



“Dè dặt là gì?”



“Là con làm một đứa câm nhỏ trước, mẹ bảo được nói thì con mới nói.”



Tôi phải tiêm phòng trước cho Châu Tùy Kinh.



Trước đây đã nghe vị nam thần học đường họ Châu vừa học vừa làm này bận đến thần long thấy đầu không thấy đuôi.



Nghèo đến mức muốn treo cổ cũng không có tiền mua dây.