Hai Nghìn Tám Trăm Bốn Mươi Bảy Ngày

Chương 12



Nhà tôi không trọng nam khinh nữ đến mức ép tôi chết, nhưng tôi biết bọn họ không yêu thương tôi nhiều.

Tôi sinh ra trong nghèo khó, tùy tiện lớn lên, giống như cỏ dại ven đường.

Gió thổi qua, không biết làm thế nào mà lại xanh tốt.

Thực ra không ai quan tâm đến tôi.

Không ai che mưa chắn gió cho tôi.

Ngoại trừ...

Tôi nhìn về phía bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, thon dài mà rắn chắc, mang theo hơi ấm.

"Không sao cả." Tô Cẩm Thần đan mười ngón tay vào tay tôi, trên ngón áp út đeo nhẫn kim cương: "Sau này anh chính là người nhà của em."

"Tự tin thế?"

"Bảy năm rồi, cũng đến lúc đừng từ chối anh nữa." Anh vỗ vỗ vô lăng: "Em xem anh còn lái Porsche đến, có đủ để vả mặt bọn họ chưa."

Tôi giơ tin nhắn WeChat mẹ tôi vừa gửi đến: "Bọn họ không nhận ra Porsche, hỏi anh lái xe gì, có phải là lừa đảo không.”

Sau khi về, tôi xin nghỉ phép một tuần.

Đợi đến khi công ty hoàn toàn hỗn loạn, mọi người khóc lóc van xin tôi quay lại làm việc trên DingTalk, tôi mới ung dung trở lại văn phòng.

Dùng sự thật chứng minh Diệp Thấm tôi thăng chức tăng lương là dựa vào thực lực!

Mọi người cứ nhắc đến nghề thư ký là lại cảm thấy có chút mờ ám, không được coi trọng.

Thực ra 50% quyết định của công ty là do tôi đưa ra.

Các nữ trợ lý của những lãnh đạo cấp cao khác cũng vậy.

Chỉ cần lãnh đạo rất bận hoặc lãnh đạo muốn lười biếng, thư ký và trợ lý chính là những người ra quyết định trên thực tế dù không có danh chính ngôn thuận.

Tôi ngồi trong văn phòng xử lý công việc bảy năm, cho dù tôi là một con lợn, thì ít nhiều cũng là một nhân vật.

Những việc mà Tô Cẩm Thần làm, tôi cảm thấy ngoại trừ mạng lưới quan hệ, anh là phú nhị đại còn tôi là dân đen, tôi có chạy gãy chân cũng không theo kịp, còn những thứ khác, tôi, Diệp Thấm cũng không kém.

Trở lại là làm thêm giờ không ngừng nghỉ.

Dòng tiền của công ty quả thực có chút vấn đề.

Bởi vì Tô Cẩm Thần muốn mở một dòng sản phẩm mới, liên tục đốt tiền.

Đừng thấy anh ra dáng tổng tài bá đạo, thực ra công ty chúng tôi sản xuất đồ ăn vặt...

Chính là loại đồ ăn vặt quốc dân mà bất kể là ở phương Nam hay phương Bắc, trên kệ hàng của các cửa hàng tạp hóa đều có...

Hàm lượng kỹ thuật bằng không.

Hàng nhái vô số.

Nhưng lại luôn luôn bán chạy...

Tô Cẩm Thần không phải là người an phận, anh muốn làm sản phẩm cao cấp.

Vốn dĩ dòng tiền của công ty hoàn toàn có thể đốt được, vấn đề nằm ở chỗ Lý Mộc Nhi vì yêu mà gây chuyện, có mấy cổ đông muốn rút vốn. Tô Cẩm Thần muốn giành lấy cổ phần trong tay bọn họ, dòng tiền lập tức trở nên eo hẹp.

"Tôi thấy hoàn toàn có thể lợi dụng chuyện này." Hôm đó, mọi người đang vò đầu bứt tai không biết kiếm tiền ở đâu, tôi bèn nói với họ suy nghĩ của mình: "Chẳng phải Lý Mộc Nhi rất có tiền sao, lại còn rất thích tổng giám đốc Tô của chúng ta..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

"Em muốn bán anh cho cô ta?" Tô Cẩm Thần rất cảnh giác, toàn thân căng cứng, giống như một con thú hoang sắp bị vứt bỏ.

"Không không không… em nào dám. Em chỉ thấy là, có thể kích thích cô ta một chút, không chừng cô ta sẽ cho chúng ta một bất ngờ lớn."

Tô Cẩm Thần nheo mắt lại.

Tối hôm đó, trên vòng bạn bè, tôi đăng một bức ảnh tôi và Tô Cẩm Thần tay trong tay.

Trong ảnh, hai chúng tôi đều đeo nhẫn đính hôn.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, ngày hôm sau Tô Cẩm Thần bị chửi lên hot search.

"Giỏi, giỏi lắm!" Mã Nhâm ở trong phòng họp, cùng với hàng chục nghìn tài khoản marketing đối phó với các bài đăng bôi nhọ.

Tiêu cực cũng là một loại nổi tiếng!

Có lưu lượng, có chủ đề, vậy thì có thể nhân cơ hội bán hàng.

Tô Cẩm Thần làm sản phẩm rất giỏi, tất cả các chiến dịch marketing truyền miệng đều đã được chuẩn bị sẵn sàng, từ hương vị đến bao bì, chỉ thiếu một điểm bùng nổ.

Lý Mộc Nhi treo anh trên hot search Weibo ba ngày liền, xào đi xào lại, chúng tôi nhân cơ hội này gửi sản phẩm mới cho tất cả các chủ kênh truyền thông.

Sau đó chủ đề bị lệch.

Từ "Tô Cẩm Thần là tên đàn ông cặn bã" biến thành "Đồ uống mới ra của nhà họ Tô có hương vị thật thần kỳ, như thể nhìn thấy địa ngục".

cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️‍🔥❤️‍🔥❤️‍🔥

Có độ hot của chủ đề này, hai chúng tôi không cần phải ra ngoài xã giao, các nhà đầu tư tự quỳ xuống đến tận nhà để rót tiền.

Chuyện cứ như vậy mà kết thúc.

Cảm ơn Lý Mộc Nhi.

"Lần này cậu có thể thăng chức." Tô Cẩm Thần nhắc nhở Mã Nhâm: "Nếu cậu xử lý tốt việc quan trọng nhất."

Mã Nhâm không thể tin được: "Hả? Tổng giám đốc Tô? Tôi còn việc gì chưa xử lý tốt sao?"

Tô Cẩm Thần cười nhìn tôi một cái: "Xóa hết tất cả những tin tức về thư ký Diệp đi."

Chuyện lớn như vậy, tôi cũng không tránh khỏi bị Lý Mộc Nhi bêu riếu.

Cô ta cứ bêu riếu tôi, Tô Cẩm Thần lại chi tiền để xử lý quan hệ công chúng.

Thái độ rất kiên quyết: Cô có thể tùy ý mắng tôi, tôi không quan tâm, nhưng cô không thể mắng vợ tôi.

Giống như anh cũng không dẫn tôi đi gặp bố mẹ.

"Không có gì đáng xem cả, bọn họ không nuôi nấng em, em không có nghĩa vụ phụng dưỡng bọn họ. Khi bọn họ qua đời, em đến dự tang lễ là được rồi, không cần thiết phải nhìn sắc mặt của bọn họ."

Bố mẹ của Tô Cẩm Thần trong toàn bộ sự kiện này đều không ra tay.

Chỉ cần anh về nhà là lại tức giận đi ra.

Trong thời gian ngắn, họ không thể chấp nhận tôi.

"Tự tin em sẽ gả cho anh thế sao? Chúng ta còn chưa từng hẹn hò mà." Tôi trêu chọc anh.

"Đừng hẹn hò nữa. Bảy năm rồi, anh cũng gần ba mươi rồi, không đợi được nữa." Tô Cẩm Thần nắm tay tôi, quyến luyến cọ mặt vào tay tôi.

Phảng phất như là chàng thiếu niên mà tôi đã chôn sâu trong lòng ở những năm tháng thanh xuân.

"Đúng rồi, việc chuẩn bị cho hôn lễ cô đã tiến hành đến đâu rồi?"

"Ồ, việc đấu thầu thiết kế đã hoàn thành rồi."


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com