Quả nhiên phản ứng đầu tiên của mọi người đều là câu hỏi này.
Tôi cũng muốn biết lắm chứ!
Tô Cẩm Thần cố gắng kiềm chế cơn giận: "Cô ta không phải là bà chủ. Nếu cô còn tiếp tục xen vào chuyện riêng của người khác trong công việc, thì cô không cần phải làm nữa.”
Tôi như sét đánh ngang tai.
Tôi đã làm việc ở công ty này tròn bảy năm.
Từ một trợ lý thư ký chẳng biết gì, đến được vị trí hiện tại, cùng anh trải qua bao thăng trầm, từ một thiếu gia mới chân ướt chân ráo đến người có tiếng nói quyết định như ngày hôm nay, không có công lao thì cũng có khổ lao.
Thế mà anh lại muốn sa thải tôi chỉ vì vị hôn thê của anh.
Anh không biết Lý Mộc Nhi hung dữ thế nào sao?
Giống hệt một con chihuahua, ngay từ lần gặp đầu tiên đã sủa nhặng lên với tôi.
Nếu tôi bị sa thải, một người phụ nữ lớn tuổi chưa kết hôn như tôi thì biết tìm việc ở đâu?
Mũi tôi cay xè, rút một tờ khăn giấy.
Sắc mặt Tô Cẩm Thần dịu đi một chút: "Lần sau không được tái phạm.”
Anh lấy ra một hộp đồ ăn mang đi đặt lên bàn, mệt mỏi hất cằm: "Ăn đi."
Thì ra là món Lobster Thermidor của nhà hàng Ý kia.
Tôi nuốt nước bọt, lắc đầu nói: "Dạo này sắc mặt tôi không được tốt, không thể ăn khuya."
Tôi đành phải ngậm ngùi ăn hết cả phần tôm hùm bỏ lò.
Mấy trò bắt tăng ca của tư bản đúng là ngày càng đa dạng.
...
Sáng hôm sau, sau cuộc họp buổi sáng, Tô Cẩm Thần giữ tôi lại.
"Lần này, cô phụ trách toàn bộ việc tổ chức hôn lễ."
Tôi ngạc nhiên.
Nhưng ánh mắt của anh không giống như đang nói đùa.
Tôi gượng gạo cười: "Như vậy không hay lắm đâu. Dù sao đây cũng là việc riêng của sếp..."
"Quy mô hôn lễ sẽ không nhỏ, đến lúc đó chắc chắn sẽ phải làm PR." Tô Cẩm Thần thản nhiên đẩy gọng kính mạ vàng, cố tình biến việc riêng thành việc công.
"Vậy cô dâu có ý kiến gì không ạ..."
"Tiền tôi chi." Đôi mắt đen láy của Tô Cẩm Thần hướng về phía tôi: "Việc cô quyết."
Tôi vẫn muốn từ chối, mở miệng muốn nói nhưng thực sự không tìm được lý do nào.
Dù sao thì quyền hạn của chức danh thư ký này vốn rất mơ hồ.
Trợ lý đời sống cũng nằm trong phạm vi đó.
Tô Cẩm Thần cũng chưa đến mức "tổng tài nhà tôi yếu đuối không thể tự lo liệu", nhưng xem kìa, đến cả việc ăn uống cũng là do tôi quyết định.
Lúc nhà anh sửa sang, đang bận rộn ra mắt dòng sản phẩm mới, cũng là tôi tìm thiết kế, tôi giám sát thi công.
Tuy nhiên, chuyện kết hôn này, dù sao cũng không giống những việc khác, trong lòng tôi cảm thấy khó chịu không nói nên lời.
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy...
Tôi còn chưa từng yêu đương, mà đã phải lo liệu đám cưới cho Tô Cẩm Thần và con chihuahua kia.
Tôi bận rộn trước sau, còn chihuahua kia thì mặc váy cưới trắng tinh, xinh đẹp rạng rỡ lên xe hoa.
Mọi người còn đồn rằng tôi là nhân tình bí mật đã theo Tô Cẩm Thần bảy năm.
Nếu đúng như vậy, hình tượng của tôi sẽ trở nên nhẫn nhịn, chịu đựng đến mức nào.
Tô Cẩm Thần, anh không làm một việc gì ra dáng con người cả!
Trong lòng tôi rất không vui, nhưng ai bảo tôi chỉ là một kẻ làm thuê, đành miễn cưỡng mở một tài liệu mới: "Thời gian và ngân sách dự kiến là bao nhiêu thế ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
"Thời gian cô tự sắp xếp, ngân sách ba mươi triệu."
Bàn tay đang gõ phím của tôi khựng lại.
Tôi nghi ngờ tai mình có vấn đề.
"Bao nhiêu ạ?"
Tô Cẩm Thần ngồi trên ghế tổng giám đốc, nói một cách nhẹ bẫng: "Ba mươi triệu."
A!
A a!
Aaaaa!
Tôi nhảy cẫng lên tại chỗ, đi qua đi lại hai bước, run rẩy cầm cốc trà lên uống một ngụm để che giấu sự kích động trong lòng, rồi quay lại ghế sofa ngồi xuống một cách đoan trang.
Ba mươi triệu!
Toàn quyền do tôi phụ trách!
Tôi chưa từng phụ trách một dự án nào lớn như vậy!
Hôn lễ có bao nhiêu khâu, bao nhiêu hạng mục.
Qua bao nhiêu vòng đấu thầu, tôi có thể "ăn" được bao nhiêu hoa hồng đây?!
Diệp Thấm, chuỗi ngày tươi đẹp của mày ở ngay phía trước!!!
"Cưới, cưới ngay đi ạ, càng nhanh càng tốt." Tôi gõ bàn phím lạch cạch như bay, viết kế hoạch dự án: "Tổng giám đốc Tô, tôi đảm bảo anh sẽ có một hôn lễ thật hoành tráng!"
Tôi bị Tô Cẩm Thần đuổi ra khỏi phòng làm việc.
Trước khi đi còn được "tặng" thêm một chữ "cút" đầy hung dữ.
Không quan trọng.
Bây giờ anh là người thân thiết nhất trên thế giới này của tôi.
Anh là bố tôi.
Cho dù anh có muốn cưới Lý Mộc Nhi thì sao?!
Tôi, Diệp Thấm này, nguyện ý nhận người mẹ này.
Tam giác tình yêu cẩu huyết gì chứ, tình tay ba ngang trái gì chứ, không hề tồn tại, ba chúng tôi chính là một gia đình hạnh phúc.
Đang lúc tôi gõ bàn phím như bay trong văn phòng để viết kế hoạch tổ chức đám cưới thì điện thoại của tôi reo lên.
Lý Mộc Nhi gọi cho tôi: "Cô ra đây gặp tôi ngay!"
"Vâng mẹ."
"Hả?"
"Vâng vâng, con đang đến ngay đây."
3.
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
Lý Mộc Nhi hẹn tôi ở một quán cà phê cách đó hai khu phố.
Vừa bước vào, tôi đã nhận được ánh mắt lạnh như băng của cô ta.
Đại tiểu thư khoanh tay, như thể muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
"Chào cô, có chuyện gì vậy?" Tôi cẩn trọng kéo ghế ngồi xuống đối diện cô ta.
Lý Mộc Nhi ném điện thoại xuống bàn cái "bộp": "Hôm qua anh Cẩm Thần nói với tôi, anh ấy sẽ không kết hôn với tôi, cô giải thích cho tôi nghe xem, chuyện này là sao?!"
Tất cả mọi người trong quán cà phê đều nhìn về phía chúng tôi.
Tôi nhất thời bị cô ta hỏi đến cứng họng.
Tô Cẩm Thần không kết hôn với cô, cô không nên đi hỏi anh ấy sao?
Liên quan gì đến tôi?
Tôi biết giải thích thế nào đây?!
Cô ta túm lấy cằm tôi, kéo cả người tôi lại gần cô ta: "Có phải cô đã nói xấu gì đó bên tai anh ấy, đúng không?! Giả vờ sắp xếp hẹn hò cho chúng tôi, nhưng thực chất là ép anh ấy chia tay với tôi!"