Chiếc Bentley màu sâm panh nhanh chóng xuất hiện trong dòng xe cộ.
Ngồi vào ghế phụ lái, tôi quan sát sắc mặt của anh.
Vẻ mặt bình thường.
Xem ra Lý Mộc Nhi ở trước mặt anh, không khua môi múa mép như với tôi.
Tô Cẩm Thần nhìn tôi: "Mua sắm những gì?"
"Trang sức."
Anh hơi ngạc nhiên: "Trang sức gì?”
"Một bộ trang sức kim cương của Hermes, một nghìn không trăm sáu mươi tám vạn."
"Một nghìn..." Tô Cẩm Thần không giữ được bình tĩnh.
Nhưng tổng tài bá đạo dù sao vẫn là tổng tài bá đạo, không có gì khác ngoài tiền, chống tay lên cửa sổ xe, cố nuốt những lời định nói ra: "...Thích thì mua đi."
Tôi lặng lẽ vặt những sợi lông tơ trên áo khoác.
Thế giới của người giàu, không giống với chúng ta.
"Tối nay ăn gì?"
"Không ăn."
Ăn gì mà ăn, tức no luôn rồi, đôi cẩu nam nữ.
"Cả buổi chiều tiêu hết một nghìn vạn mà cô còn mặt mày ủ rũ thế à." Anh trêu chọc.
Có phải mua cho tôi đâu!
Vợ chó má của anh còn muốn tôi quỳ xuống mang giày cho cô ta!
Ngàn vạn lời muốn nói đều chất chứa trong ánh mắt như muốn g.i.ế.c người.
Tô Cẩm Thần quay đầu lái xe: "...Tối ngày kia có bữa tiệc tối của các doanh nhân, danh sách đã gửi cho cô rồi, lát nữa cô xem xem có cần xã giao với ai không, đến nhà tôi kiểm kê quà cáp một chút."
Tôi nằm ườn ra lưng ghế.
Đại tiểu thư mua dây chuyền.
Tôi làm thêm giờ.
Thế giới này thật không công bằng.
…
Tôi từ trên xe của Tô Cẩm Thần lết xác đến sofa nhà anh.
Nhìn anh loay hoay trong bếp nấu món bò hầm cà chua.
Tôi ăn hai bát.
Phải đối phó với vợ anh là tôi bị tai nạn lao động.
Ăn no rồi, tinh thần hồi phục được một chút, tôi xuống phòng chứa đồ dưới tầng hầm lục tìm quà cáp.
Tôi theo anh bảy năm, biết rằng trong giới kinh doanh có rất nhiều việc, không thể giải quyết bằng những quy tắc trên bề mặt.
Thường thường đều phải dựa vào quan hệ xã giao.
Quan hệ xã giao thì phải tặng quà qua lại.
Người khác tặng quà cho Tô Cẩm Thần, tôi phải làm rõ xem có thể nhận hay không, nếu có thể nhận thì phân loại theo giá cả.
Sau đó, khi cần tặng quà, xem đối phương là ai, nhờ anh việc gì thì tặng đồ tương xứng.
Tôi đi dép lê lục lọi trong ngăn kéo, Tô Cẩm Thần dựa vào khung cửa nhìn tôi.
Đột nhiên, hai chai lọ tròn vo lọt vào tầm mắt của tôi.
"Ai tặng anh cái này?"
Trong phòng chứa đồ của một người đàn ông độc thân lại lôi ra được băng gạc đen trắng, tôi thực sự không thể nhịn được nữa.
"Quên rồi." Tô Cẩm Thần nắm tay lại ho khan hai tiếng: "Cô cầm lấy mà dùng đi. Dạo này mặt đen như Bao Công ấy."
Tên chó má này nói không có câu nào dễ nghe cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Chỉ có ba chữ "cô cầm đi" là tạm chấp nhận được.
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
"Sao lúc nào cũng có người tặng anh son phấn thế nhỉ, tôi không hiểu." Mỗi năm tôi đều có thể tìm thấy từ chỗ anh nào là kem nền, son môi, dầu tẩy trang, La Mer, những thứ anh không dùng được đều thuộc về tôi.
Tô Cẩm Thần nói trở mặt liền trở mặt, sắc mặt sa sầm, nghiến răng nghiến lợi: "Cô, nói, xem?”
Tôi suy nghĩ một chút: "Có phải họ muốn xem anh mặc đồ nữ không?"
Tô Cẩm Thần kinh ngạc.
Ngay sau đó anh cười lạnh một tiếng: "Diệp Thấm, tôi thật sự sợ có một ngày không nhịn được mà bóp c.h.ế.t cô."
Tùy anh thôi.
Chết thì chết.
Tôi sống cũng chẳng vui vẻ gì.
Cả ngày toàn gặp chuyện gì đâu không.
Khi hai chúng tôi đang bàn bạc chuyện quà cáp trong phòng chứa đồ, thì chuông cửa reo.
Trong chuông cửa vang lên giọng nói dịu dàng của Lý Mộc Nhi: "Anh Cẩm Thần, em mang bánh ngọt mới ra lò đến cho anh đây~”
…
Vừa nghe thấy giọng nói đó, tôi liền nổi hết cả da gà.
Ai mà ngờ được Lý Mộc Nhi lại có hai bộ mặt.
Tôi chỉ lên lầu rồi lại chỉ vào phòng chứa đồ, hạ giọng nói với Tô Cẩm Thần: "Anh lên trước đi, tôi trốn ở đây một lát."
"Sao thế, dạo này lại thích làm kẻ trộm à?"
Tôi vội vàng bịt miệng anh lại: "Bị cô ta nhìn thấy thì không hay, tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch."
"Rửa không sạch cái gì?"
Đôi mắt đen láy của Tô Cẩm Thần nhìn tôi, giọng nói trở nên trầm thấp, quyến rũ.
Nghe còn khêu gợi hơn cả mấy anh streamer nam lúc nửa đêm.
Lòng bàn tay nhạy cảm của tôi cũng bị hơi thở của anh lướt qua, vừa ẩm ướt vừa ngưa ngứa.
Tôi vội vàng đứng nghiêm, giấu tay ra sau lưng, nuốt nước bọt: "Thì... chính là, anh hiểu mà."
"Tôi không hiểu." Tô Cẩm Thần mở to mắt nói dối: "Không phải cô đến chọn quà sao? Cô sợ cái gì?"
Anh l.i.ế.m môi: "Hay là... cô có chút ý đồ không đứng đắn với tôi nên chột dạ?"
Tôi vội vàng bịt chặt miệng anh lại.
Nếu có kim chỉ trong tay, tôi đã khâu miệng anh lại rồi.
Anh trai à, anh thật sự không nghe thấy vợ anh đang gọi anh lên ăn bánh ngọt sao?
Tô Cẩm Thần trừng mắt nhìn tôi một cái đầy hài hước, hất tay tôi ra, bỏ lại một câu "Lên trên", rồi quay người đi mở cửa.
Tôi vẫn trốn ở chỗ cũ, không nhúc nhích.
Bởi vì tôi không ngốc.
Tôi không muốn lại phải "đại chiến" một trận với Lý Mộc Nhi nữa.
Một ngày một trận là đủ rồi, một ngày hai trận, tôi sẽ bị giảm tuổi thọ mất.
Tôi đã lên kế hoạch rất kỹ, trốn trong tầng hầm đợi bọn họ nói chuyện xong.
Chỉ tiếc là, Lý Mộc Nhi cũng không ngốc.
…
Tô Cẩm Thần vừa mở cửa, Lý Mộc Nhi lập tức xông vào: "Anh Cẩm Thần, sao anh lâu thế mới mở cửa, có phải trong nhà có khách không?"
Trên lầu vang lên tiếng lục soát từng phòng.
"Cô có chuyện gì?" Rõ ràng Tô Cẩm Thần không vui.
Anh là người có ý thức lãnh thổ rất mạnh, tính cách lại rất độc lập, bình thường không cho phép ai đến nhà, ngay cả dì giúp việc dọn dẹp cũng phải chọn lúc anh đi làm.
Bây giờ Lý Mộc Nhi lại chạy lung tung khắp nơi, giọng điệu lộ rõ vẻ không kiên nhẫn.
"Em đã nói rồi mà, em mang bánh ngọt đến cho anh... bên trung tâm thương mại Ngân Thái mới mở một tiệm bánh ngọt ngon lắm, em xếp hàng rất lâu mới mua được, mang đến cho anh nếm thử."