Hai Phong Thư, Hai Mối Lương Duyên

Chương 8



Mày mắt hết sức bình tĩnh.

Hoàng hậu cách rèm châu nhìn thấy hắn, viền mắt lập tức đỏ lên.

Cha ta kích động chỉ vào Tiêu Thừa Hành.

“Bệ hạ xin nhìn!”

 

“Chính là người này!”

“Hắn chính là thế thân thái t.ử lén nuôi!”

Hoàng đế ngồi trên long ỷ.

Trầm mặc hồi lâu, dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc, không đành lòng nói với cha ta:

“Hắn tên là Tiêu Thừa Hành.”

“Là nhi t.ử thứ hai của trẫm và hoàng hậu.”

Cả triều xôn xao.

Tay cha ta còn treo giữa không trung.

Miệng lại từng chút từng chút há to.

Hoàng đế sai người tuyên đọc mật thư Khâm Thiên Giám để lại hai mươi năm trước.

Trên mật thư ghi rõ ràng giờ sinh, mệnh số và cách hóa giải của nhị hoàng t.ử.

 

Vì giữ lại tính mạng cho đứa bé.

Hoàng đế và hoàng hậu che giấu sự tồn tại của hắn, đưa hắn ra khỏi cung.

Hôm nay đúng là ngày hắn nhược quán, mệnh kiếp đã qua.

Hoàng đế vốn đã chuẩn bị hôm nay viết lại tên hắn vào ngọc điệp hoàng gia.

Cha ta quỳ dưới đất, sắc mặt trắng bệch.

Hoàng đế nhìn ông ta.

“Tô Thế Xương.”

“Ngươi còn lời gì để nói?”

Môi cha ta run rẩy, bỗng chỉ vào ta và tỷ tỷ.

“Cho dù người này là nhị hoàng t.ử.”

“Hai nữ nhi của thần giả c.h.ế.t trốn hôn, cũng là đại nghịch bất đạo!”

 

“Các nàng đã lập hôn thư với Chu gia, Trương gia.”

“Nên giao cho thần mang về phủ xử trí!”

Tiêu Thừa Nghiễn lấy từ trong tay áo ra một quyển sổ sách.

“Phụ hoàng.”

“Hôn thư Tô Thế Xương nói, là do hắn vì trả nợ c.ờ b.ạ.c, lén nhận sính lễ mà lập.”

“Trong sổ sách còn ghi chứng cứ hắn tham dụng bạc tu sửa đường sông, lén bán chức quan và nhận hối lộ.”

Sổ sách được dâng lên ngự tiền.

Hoàng đế lật mấy trang, sắc mặt càng ngày càng trầm.

Cả người cha ta ngã ngồi dưới đất.

Vài quan viên từng có qua lại tiền bạc với ông ta cũng bắt đầu đổ mồ hôi.

Trong đó có một vị ngự sử định giả vờ ngất.

 

Thị vệ mắt nhanh tay lẹ, một trái một phải giữ lấy hắn.

Khiến hắn ngất đến vô cùng thẳng tắp.

Cuối cùng.

Cha ta bị cách chức.

Tịch thu gia sản, lưu đày ba nghìn dặm.

Ta nghĩ thầm, số mỡ cha ta mãi không giảm được, bây giờ cuối cùng có thể giảm rồi.

Bệ hạ quả là minh quân.

Còn Chu gia và Trương gia ngụy tạo hôn thư, ép nữ t.ử gán nợ, cũng bị trừng phạt.

Hoàng đế còn hỏi ta và tỷ tỷ.

Sau khi Tô phủ bị niêm phong, muốn đi nơi nào  sinh sống.

Ta lập tức trả lời:

 

“Giang Nam.”

Tiêu Thừa Nghiễn ở bên cạnh u oán trừng ta một cái.

Ta lập tức đổi giọng:

“Thật ra thần nữ cảm thấy kinh thành cũng không tệ, Giang Nam thỉnh thoảng đi ở một thời gian cũng được.”

 Hoàng hậu gọi tỷ tỷ đến bên cạnh, lại nắm tay ta.

 

“Các con chịu khổ rồi.”

“Sau này sẽ không còn ai ép các con gả cho người mình không thích nữa.”

“Nói cho bản cung biết, các con có thích hai nhi t.ử kia của bản cung không?”

Tỷ tỷ thẹn thùng gật đầu.

Ta gãi đầu, không biết nên trả lời thế nào.

Trong tay áo lại bỗng rơi ra một tấm ngân phiếu.

 

Vẫn là tờ Tiêu Thừa Nghiễn trước đó cho ta.

Trên đại điện lập tức yên tĩnh, ta cúi người nhặt lên.

Thản nhiên như không nhét lại vào tay áo.

 Hoàng đế khẽ ho một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Tô nhị cô nương rất thích bạc sao?”

Tiêu Thừa Nghiễn thay ta trả lời:

“Cực kỳ thích.”

Hoàng đế phất tay:

 

“Vậy gia sản Tô gia trẫm tịch thu được, cùng với thái t.ử, đều ban hết cho nhị cô nương đi!”

Tiêu Thừa Nghiễn mất tự nhiên đỏ mặt:

“Phụ hoàng!”

 

Tối hôm ấy.

 

Ta nhận được mấy trăm rương bạc, nghiêm trọng hoài nghi hoàng đế bệ hạ đã đem cả gia sản những kẻ khác mà người tịch thu mấy năm nay cho ta luôn rồi.

Bạc thì nhận.

Còn Tiêu Thừa Nghiễn mà.

Phải suy xét thêm chút nữa.

Sau khi Tiêu Thừa Hành khôi phục thân phận hoàng t.ử.

Được phong làm Ninh vương.

Hoàng đế ban xuống một tòa vương phủ.

 

Hoàng hậu còn lệnh thái y viện mỗi ngày điều dưỡng thân thể cho hắn.

 

Tỷ tỷ lại không lập tức đồng ý ở bên hắn.

Tỷ ấy nói, lần đầu bọn họ quen biết được xây dựng trên hai màn lừa gạt.

Tỷ ấy mượn tên của ta.

Tiêu Thừa Hành cũng mượn thân phận Tiêu Thừa Nghiễn.

Dù sao cũng phải làm quen lại một lần.

Tiêu Thừa Hành không ép buộc.

Ngày ngày đến cửa bái phỏng, ngày ngày quấn lấy tỷ tỷ.

Tỷ tỷ đi xem cửa tiệm.

Hắn liền khoác áo lông hồ ly đi theo sau.

Tỷ tỷ đọc sách trong thư phòng.

Hắn ngồi bên cạnh mài mực cho tỷ ấy.

Tỷ tỷ thỉnh thoảng ho một tiếng.

Hắn còn khẩn trương hơn cả lúc bản thân phát bệnh.

Ta lén hỏi tỷ tỷ:

“Tỷ tỷ, tỷ định khi nào tha thứ cho hắn?”

Tỷ tỷ lật một trang sách, không nói gì.

Ta nói:

 

“Vậy muội bảo hắn đừng đến nữa?”

Tỷ ấy lập tức cuống lên.

“Không được.”

“Thuốc của hắn ở chỗ tỷ.”

Ta liếc nhìn đống bình t.h.u.ố.c thái y viện đưa tới trên bàn.

Không vạch trần tỷ ấy.

Tiến triển của ta và Tiêu Thừa Nghiễn thì không thuận lợi như vậy.

Chủ yếu là vì hắn giữ hòm tiền của ta, không chịu trả.

Ngày nào ta cũng đến Đông cung tìm hắn.

“Điện hạ.”

“Hôm nay có thể trả ta chưa?”

 

“Không thể.”

“Vì sao?”

“Nàng còn chưa giải thích, khi giả c.h.ế.t vì sao chỉ mang ngân phiếu, không mang thư cô tặng nàng.”

Ta vô cùng thành thật.

“Thư không đáng tiền.”

Tiêu Thừa Nghiễn tức đến c.ắ.n vào cổ ta một cái.

Hắn bắt lấy cổ tay ta.

“Tô Hạm.”

“Nàng thật sự chỉ thích tiền của cô sao?”

Ta dừng bước.

Vấn đề này hơi khó trả lời.

 

Ban đầu.

Ta quả thật chỉ muốn tiền của hắn.