Hạnh Lâm Nhất Mộng

Chương 1: 1



GIỚI THIỆU:

 

Thành thân mới ba tháng, Thẩm Vấn An đã nạp thiếp.

 

Nữ t.ử ấy ôn nhu, hiền tĩnh, giống hệt biểu muội của ta ở nơi kinh thành xa xôi.

 

Hắn lấy nàng bằng lễ của chính thê.

Tặng nàng hương xa bảo mã mà ta chưa từng có.

 

Thậm chí khi quân địch tập kích, hắn cũng không chút do dự mà chọn cứu nàng.

 

Chỉ để lại cho ta một câu:

 

“Xin lỗi… Yểu Yểu đã mang cốt nhục của ta.”

 

Nghe nói, sau khi ta c.h.ế.t, rốt cuộc hắn cũng hối hận.

 

Tay không lật tung bãi tha ma, chỉ để tìm lại t.h.i t.h.ể của ta.

 

Nhưng ta… nào có c.h.ế.t.

 

Đã sớm được Tạ Cữu nhặt về, vừa dỗ vừa lừa:

 

“Có mất trí nhớ cũng không sao, chỉ cần nhớ ta là phu quân của nàng là được.”

 

01

 

Ta lại nằm mộng.

 

Trong mộng là ngày Khương quân tập kích, Thẩm Vấn An đại bại.

 

Giữa tiếng hò g.i.ế.c rung trời, hắn thúc ngựa mà đến, ôm c.h.ặ.t thiếp thất của hắn — Tô Yểu Yểu — trong lòng.

 

“Yểu Yểu tay trói gà không c.h.ặ.t, lại còn m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của ta.

 

“Nàng thì khác, Chung Ly. Nàng từ nhỏ đã tập võ, cho dù không có ta, nàng cũng có thể sống sót.”

 

Ngay khoảnh khắc bọn họ xoay người lên ngựa—

 

Một mũi tên xé gió bay tới, từ phía sau đ.â.m thẳng vào xương bả vai ta.

 

Trong khoảnh khắc mũi tên xuyên vào da thịt, cảm giác của ta trở nên vô cùng rõ ràng.

 

Ta nghe thấy Tô Yểu Yểu trong lòng hắn khóc gọi.

 

Cũng nhìn thấy Thẩm Vấn An trên lưng ngựa quay đầu nhìn lại.

 

Nhưng chỉ trong chốc lát, hắn đã dời mắt, phóng ngựa rời đi.

 

Khương quân vào thành, thủ lĩnh hạ lệnh không để lại một ai sống sót.

 

Một tên Khương binh thấy ta còn thoi thóp, liền vung đao c.h.é.m xuống cổ ta.

 

Chỉ là đường đao lệch đi đôi chút, rơi lên mặt ta.

 

Máu tươi che mờ đôi mắt, đỏ thẫm một mảng.

 

Cơn đau thấu xương khiến ta giật mình tỉnh giấc.

 

Cảnh đao tên xâu xé thân mình trong mộng vẫn rõ ràng trước mắt.

 

Nỗi đau mơ hồ nơi vết thương, tựa như chân thực, khiến ta không khỏi kinh hãi.

 

Ta đưa tay đè lên l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập loạn.

 

Đang thở dốc, cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ.

 

“Phu nhân, có khách đến, gia mời người sang hoa sảnh.”

 

Giọng thị nữ vọng vào qua cánh cửa.

 

Hai chữ “phu nhân” ấy, chợt khiến lòng ta dần bình ổn lại.

 

Phải rồi.

 

Chuyện Khương quân tập kích Lương Châu… đã qua ba năm.

 

Nay ta sớm đã đổi tên đổi họ.

 

Không còn là Chung Ly.

 

Mà là Tống Ngu, phu nhân của Tạ Cữu.

 

02

 

Tạ Cữu thích yến khách.

 

Cũng thích mỗi khi yến khách, gọi ta cùng dự.

 

Hắn thích nghe người ta tâng bốc ta và hắn là lang tài nữ mạo, trời sinh một cặp.

 

Cũng thích nghe người ngoài gọi ta một tiếng “Tạ phu nhân.”

 

Hắn thích, ta cũng thuận theo.

 

Xưa nay vẫn chiều ý hắn.

 

Nhưng khi nghe hắn ở hoa sảnh, ân cần khen rằng:

 

“Phu nhân ta, tự nhiên là đệ nhất thiên hạ.

 

“Rượu hạnh nàng ủ, dẫu ngàn vàng cũng khó cầu…”

 

Ta vẫn không khỏi có chút bất ngờ.

 

Thấy ta bước đến, mắt hắn sáng lên, đứng dậy nghênh đón.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Phu nhân, nàng đến rồi, để ta giới thiệu — đây là đồng liêu năm xưa của ta trên chiến trường.

 

“Thẩm huynh, đây chính là người ta từng nhắc tới — phu nhân của ta…”

 

Thái độ nhiệt tình quá mức, cùng cách hắn gọi một tiếng “Thẩm huynh”— khiến tim ta khẽ chấn động.

 

Một nỗi bất an mơ hồ dâng lên.

 

Chưa kịp suy nghĩ kỹ, chỉ nghe “keng” một tiếng khẽ vang.

 

Chén rượu trong tay người trong phòng rơi xuống đất.

 

Theo tiếng nhìn lại—

 

Chỉ thấy người đối diện thân hình cứng đờ, đôi mắt mở to, tựa như không dám tin.

 

“A Ly…”

 

Môi hắn khẽ động, thanh âm nhỏ như muỗi kêu.

 

Trong khoảnh khắc nhìn rõ dung mạo hắn, hô hấp ta khẽ nghẹn lại.

 

Bởi người trước mắt—

 

Chính là phu quân năm xưa, kẻ đã vì cứu thiếp thất mà bỏ mặc ta—

 

Thẩm Vấn An.

 



 

Ngón tay khẽ siết c.h.ặ.t.

 

Một tia đau nhói kéo ta trở về thực tại, cũng giữ vững tâm thần.

 

Tạ Cữu đang cười.

 

Dường như không thấy vẻ thất thố của Thẩm Vấn An, nhưng ý cười không chạm đáy mắt.

 

Trong đó, còn ẩn chút bất an.

 

“Phu nhân, Thẩm huynh mới đến Vân Châu, nghe nói rượu hạnh nàng ủ rất ngon, muốn xin một vò, không biết còn hay không?”

 

Giọng nói dịu dàng hơn thường ngày, lại thêm cách xưng hô thân mật có phần cố ý—

 

Khiến ta bất giác bất lực, trong lòng khẽ thở dài.

 

Còn gì mà không hiểu nữa?

 

Tạ Cữu là cố ý.

 

Hắn đang cố ý thử ta — xem ta có thật sự mất ký ức hay không.

 

Cũng là thử xem…

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Trong lòng ta, đối với Thẩm Vấn An, còn tình hay không.

 

03

 

Ta quả thực từng đem lòng ái mộ Thẩm Vấn An.

 

Ta cùng hắn quen biết từ thuở thiếu thời. 

 

Nghe nói hắn thích luyện võ, ta từng quỳ ngoài phòng tổ phụ suốt một đêm, chỉ cầu tổ phụ truyền dạy cho hắn thương pháp.

 

Biết chiến trường vô tình, dễ bị thương—

 

Ta bất kể mưa gió, đều vượt qua nửa tòa Lương Châu thành, đến chỗ vị lang trung danh tiếng nhất trong thành học y, chế d.ư.ợ.c.

 

Mà khi ấy, hắn sẽ dẫn ta lén ra khỏi thành, ngắm cảnh sa mạc ngoài ải.

 

Cũng sẽ vào canh giờ đầu tiên trước ngày sinh thần của ta, xách rượu trèo qua tường viện, đến cùng ta chúc thọ.

 

Ta từng cho rằng—

 

Chúng ta là lưỡng tình tương duyệt.

 

Nhưng năm đó, biểu muội Chử Dục về Lương Châu thăm thân.

 

Ta mới chợt nhận ra, thì ra khi Thẩm Vấn An nhìn một người, ánh mắt có thể dịu dàng, triền miên đến thế.

 

Thì ra hắn cũng có thể kiên nhẫn xếp hàng nửa ngày, chỉ để mua chút điểm tâm khó tìm trong ngõ sâu.

 

Thậm chí khi ta và Chử Dục cùng bị mã phỉ bắt giữ, hắn chỉ có thể cứu một người—

 

Hắn không chút do dự, buột miệng nói:

 

“Thả Chử Dục ra.”

 

Khi ấy, hắn quả thực đã cứu nàng đi.

 

Sau đó vì áy náy, hắn trước mặt tổ phụ hứa sẽ cưới ta.

 

Mười dặm hồng trang, tám người khiêng kiệu.

 

Hôn lễ ấy, cả Lương Châu thành đều ngưỡng mộ.

 

Nhưng bất luận là hắn hay ta—

 

Cũng chỉ là không còn lựa chọn nào khác.

 

Ta bị mã phỉ cướp đi, thanh danh tổn hại, ngoài hắn đã hứa cưới ta, không còn ai dám lấy.

 

Hắn cũng vì vậy mà oán hận ta, chưa từng chạm đến ta một lần.