Hạnh Lâm Nhất Mộng

Chương 3



Tựa như muốn từ biểu tình của ta tìm ra sơ hở.

 

“Ta thấy phu nhân nhìn rất quen mắt, giống hệt vong thê của ta.

 

“Không biết cô có từng nghe qua chưa? Nàng ấy là người Chung gia ở Lương Châu, tên gọi Chung Ly…”

 

Hai chữ “Chung Ly” vừa thốt ra, nụ cười trên mặt Tạ Cữu liền có chút không giữ nổi.

 

Hắn thu lại thần sắc, đang định lên tiếng, lại bị ta nắm tay hắn, lặng lẽ trấn an.

 

“Danh húy của tiên phu nhân, ta tự nhiên có nghe qua.

 

“Người giống người trên đời vốn không ít, xem ra ta cùng phu nhân của Thẩm công t.ử cũng là có duyên, phải không… phu quân?”

 

Lời vừa dứt, sắc mặt Thẩm Vấn An đối diện lập tức trầm xuống.

 

Ta lại như không thấy.

 

Chỉ quay đầu nhìn Tạ Cữu—người vì hai chữ “phu quân” mà sững sờ, trong mắt dần dâng lên niềm vui—

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Khẽ thở dài, mỉm cười.

 

Một câu hai nghĩa:

 

“Phu quân gần đây trí nhớ ngày càng kém rồi.

 

“Chàng quên sao? Rượu hạnh mấy hôm trước hứng lên đã uống hết, nào còn dư mà đãi khách?”

 

08

 

Tạ Cữu rất vui.

 

Vui đến mức nói năng cũng có chút lắp bắp:

 

“Phải… phải, nhìn ta xem, sao lại quên mất chuyện này chứ.

 

“Thẩm huynh, thật là thất lễ rồi.”

 

Hắn cười rạng rỡ.

 

Trái lại, sắc mặt Thẩm Vấn An đã đen sầm đến cực điểm.

 

Ánh mắt hắn hung lệ, qua lại dò xét giữa ta và Tạ Cữu.

 

Một lúc lâu sau mới dời đi.

 

Trên mặt lại gượng gạo treo lên ý cười:

 

“Không sao, lần sau cũng được.”

 

Hắn không muốn nán lại, sắc mặt u ám, đứng dậy cáo từ.

 

Tạ Cữu khách sáo giữ lại đôi câu, nhưng chẳng mấy chân thành.

 

Đợi người đi rồi, hắn mới quay lại nhìn ta.

 

Trong mắt đầy vẻ mong đợi.

 

“A Ngu… vừa rồi nàng… gọi ta là gì?”

 

Ta vốn định thuận theo hắn, tiếp tục giả vờ mất ký ức, giả vờ không biết gì, mà hưởng lấy phần tình ý của hắn.

 

Nhưng nhìn ánh mắt chờ mong ấy—

 

Lại nghĩ đến ba năm qua, hắn vẫn luôn thấp thỏm bất an, được mất không yên.

 

Bỗng chốc nhận ra, như vậy với hắn… thực không công bằng.

 

Hắn đem Thẩm Vấn An vào phủ thử ta, hẳn là trong lòng đã sinh nghi rất sâu.

 

Chi bằng nhân cơ hội này nói rõ?

 

Ta nghĩ vậy.

 

Hơi suy xét, liền chậm rãi lựa lời:

 

“Tạ Cữu… kỳ thực ta chưa từng mất trí nhớ.

 

“Ta nghĩ… chi bằng chúng ta thành thân đi. Từ nay về sau, ta có thể đường đường chính chính gọi chàng một tiếng — phu quân.”

 

09

 

Ta vốn tưởng rằng, ta chủ động đề nghị thành thân, Tạ Cữu ắt sẽ vô cùng vui mừng.

 

Nào ngờ, lời vừa dứt, hắn đã sững lại.

 

Huyết sắc trên mặt dần dần rút đi.

 

“Nàng… không hề mất trí nhớ?”

 

Ta không đáp, chỉ khẽ lắc đầu.

 

Đồng t.ử hắn co lại.

 

Rồi bỗng cong môi cười.

 

Rõ ràng đang cười, nhưng giọng lại run rẩy đến không thành tiếng:

 

“Nếu nàng đều không quên… vậy ba năm qua vì sao không vạch trần ta? Còn phối hợp cùng ta diễn suốt ngần ấy năm phu thê? Thậm chí… còn bằng lòng gả cho ta?

 

“Là vì ta đã cứu nàng… nên nàng… cảm kích ta sao?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn khựng lại.

 

Không biết nghĩ đến điều gì, trong mắt thoáng qua một tia đau đớn.

 

Chớp mắt, sắc mặt lại càng thêm tái nhợt.

 

Nhưng nụ cười vẫn không tắt, thậm chí còn rõ hơn:

 

“A Ngu, không cần đâu.

 

“Nếu là vì cảm kích, hoặc vì hôm nay gặp Thẩm Vấn An, trong lòng nàng nảy sinh những nguyên do khác… ta… ta thà cứ như vậy mà ở bên cạnh nàng…”

 

Tâm tư hắn thực sự thay đổi quá nhanh. 

 

Đến ta cũng có chút không theo kịp.

 

Nhất thời ngẩn ra.

 

Đợi đến khi hoàn hồn, nghĩ xong lời giải thích—

 

Tạ Cữu đã ném lại một câu:

 

“Nguy rồi, quên mất hôm nay là tiệc đầy tháng thứ t.ử của Lý Tam Lang, ta phải đi dự lễ.”

 

Rồi vội vã rời đi.

 

Nhìn bóng lưng hắn hoảng hốt bỏ đi, dù ta lớn tiếng gọi, bước chân hắn vẫn không dừng—

 

Trong lòng ta không khỏi dâng lên một tia chua xót.

 

Tạ Cữu… đúng là một kẻ ngốc.

 

Đến cả cớ thoái thác cũng không biết tìm cho khéo.

 

Tiệc đầy tháng thứ t.ử của Lý Tam Lang, rõ ràng là hôm qua.

 

Còn là ta cùng hắn đi dự.

 

10

 

Tạ Cữu tránh mặt ta.

 

Ta vốn nghĩ, hôm nay hắn thế nào cũng sẽ trở về phủ.

 

Đợi hắn về, ta sẽ cùng hắn nói rõ ràng.

 

Rằng ban đầu ta lưu lại, quả thực là vì cảm kích.

 

Nhưng nay ta muốn gả cho hắn—

 

Lại không phải vì điều đó.

 

Mà là vì ta thích nụ cười của hắn.

 

Thích được ở bên cạnh hắn.

 

Thế nhưng đợi mãi đến gần giờ Hợi, vẫn không thấy bóng dáng hắn.

 

Ngược lại, người của Lý phủ lại tới.

 

“Tạ công t.ử say rồi, vừa khóc vừa náo, không cho ai đến gần. Lão gia nhà ta không còn cách nào, đành để hắn nghỉ tạm một đêm tại khách phòng trong phủ.”

 

Tửu lượng của Tạ Cữu vốn rất tốt.

 

Ta không tin hắn có thể say đến mức vừa khóc vừa náo.

 

Định tự mình ra ngoài đón hắn.

 

Nhưng nghe gia nhân Lý phủ nói đi nói lại rằng hắn đã ngủ rồi—

 

Đành thôi, định sáng sớm hôm sau sẽ đến Lý phủ.

 

Nhưng sáng sớm ngày hôm sau, ta vừa ra khỏi cửa—

 

Đã gặp một người ngoài dự liệu.

 

“Tạ phu nhân.”

 

Nữ t.ử kia môi mang ý cười nhàn nhạt, giọng nói trong trẻo như oanh hót.

 

“Ta là thiếp thất của Thẩm gia, hôm qua đến quý phủ dự yến, tên gọi Tô Yểu Yểu.

 

“Nghe phu quân ta khen rượu hạnh do Tạ phu nhân ủ, ngàn vàng khó cầu, hương vị tuyệt hảo, nên mạo muội đến đây cầu xin phương t.h.u.ố.c.

 

“Mong phu nhân rộng lòng chỉ giáo.”

 

11

 

Tô Yểu Yểu, thiếp thất của Thẩm Vấn An.

 

Tựa như đã cố ý đợi ta từ trước, nàng đứng ngay trước cửa phủ họ Tạ, chặn đường ta, nhẹ giọng mời:

 

“Thiếp thân mới đến Vân Châu, nghe nói điểm tâm sáng ở Sơ Ngọc Lâu rất ngon, chi bằng hôm nay để thiếp làm chủ, cùng nhau đến đó trò chuyện kỹ hơn?”

 

Nụ cười nơi khóe môi nàng vẫn ấm áp như xưa.

 

Khiến ta bất giác nhớ lại những ngày tháng từng ở cùng nàng nơi hậu trạch Thẩm gia.

 

Những tháng đầu sau khi Thẩm Vấn An nạp thiếp, trong dân gian vẫn đồn rằng quan hệ giữa ta và nàng như nước với lửa.

 

Dẫu sao, chưa đầy ba tháng sau khi thành thân, hắn đã nạp nàng.