Hạnh Lâm Nhất Mộng

Chương 6



Chỉ chậm rãi quay đầu—

 

Ánh mắt mở to, đầy vẻ không dám tin.

 

“A Ly… nàng muốn g.i.ế.c ta?”

 

Dao găm đ.â.m thẳng vào xương bả vai hắn.

 

Máu tươi lập tức thấm ướt y phục.

 

Một nhát này—

 

Giữa ta và hắn, coi như hai bên không còn nợ nần.

 

Ta nghĩ vậy.

 

Lùi lại một bước, chắn trước mặt Tạ Cữu.

 

“Thẩm tướng quân, ngài nhận nhầm người rồi.

 

“Ai cũng không được làm hại phu quân của ta!

 

“Bất luận là ai… cũng không được!”

 

16

 

Khi hạ d.a.o, ta không hề do dự.

 

Nhưng khi Thẩm Vấn An mang theo ánh mắt âm trầm, ôm vết thương rời đi—

 

Nhìn đôi tay mình dính đầy m.á.u—

 

Ta vẫn không kìm được, hai tay run rẩy.

 

Ta… sợ m.á.u.

 

Màu đỏ thẫm ấy, suốt ba năm qua thường xuyên xuất hiện trong giấc mộng, vây kín lấy ta khiến ta không thở nổi.

 

Cũng như lúc này—

 

Khiến hô hấp ta dồn dập.

 

“Đừng nhìn.”

 

Một bàn tay ấm áp che lên mắt ta.

 

Giọng Tạ Cữu rất khẽ, như mọi khi, khiến người ta an lòng.

 

“Đừng sợ… có ta ở đây.”

 

Hắn nhẹ nhàng giữ lấy vai ta.

 

Ba năm qua, lần đầu tiên vượt lễ, là kéo ta vào trong lòng.

 

“Tạ Cữu…”

 

Giọng ta run nhẹ.

 

Nhưng hắn không đáp.

 

Thân thể dựa vào ta càng lúc càng nặng, tay cũng dần buông thõng.

 

“A Ngu… ta đau một chút…”

 

Giọng hắn mềm đi như làm nũng, là sự dịu dàng chưa từng có.

 

Lúc này ta mới nhận ra có điều không ổn.

 

Trước khi hắn ngã xuống, ta vội ôm lấy eo hắn.

 

Nhưng vừa chạm vào—

 

Một mảng ướt nóng.

 

Khiến lòng ta hoảng hốt.

 

“Tạ Cữu? Chàng bị thương rồi?”

 

Thế nhưng đáp lại ta—

 

Chỉ còn hơi thở yếu ớt của hắn.

 

17

 

Tạ Cữu bị thương rất nặng.

 

Gần như vừa kêu đau xong, liền hôn mê bất tỉnh.

 

Nghe thị vệ đến muộn nói, trên đường truy đuổi, có mấy lượt người của Thẩm Vấn An chặn lại.

 

Tạ Cữu nóng lòng, rối loạn tâm trí.

 

Bị người thừa cơ c.h.é.m một đao từ phía sau.

 

Quá trình ấy, hắn nói qua loa nhẹ nhàng.

 

Nhưng ta có thể tưởng tượng ra, khi đó kinh tâm động phách đến nhường nào.

 

Ta biết, thương thế của hắn rất nặng.

 

Dẫu đã có chuẩn bị tâm lý—

 

Nhưng khi đại phu cởi y phục hắn ra, nhìn thấy lưng hắn—

 

Ta vẫn sững sờ.

 

Trên lưng hắn, vết thương cũ mới chằng chịt đan xen.

 

Ngoài ra, nơi thắt lưng còn có một vết sẹo lớn.

 

Đỏ thẫm, dữ tợn.

 

Hình dạng và kích thước ấy—

 

Giống hệt lớp da ba năm trước đại phu ghép lên mặt ta.

 

Ba năm trước, vì vết thương trên mặt ta lở loét, khi chữa trị—

 

Đành phải khoét bỏ phần thịt hoại t.ử.

 

Thay bằng một lớp da mới, lấy từ người vừa c.h.ế.t.

 

Khi ấy, ta vốn không muốn chữa.

 

Nhưng Tạ Cữu nói, vừa hay ngoài thành có một tiểu cô nương qua đời vì bệnh.

 

Hắn bỏ ra số tiền lớn mới thuyết phục được gia đình nàng, bảo ta đừng lo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta chưa từng nghi ngờ.

 

Nhưng nhìn những vết đao roi chằng chịt trên lưng hắn—

 

Cùng mảng da hoàn toàn khác biệt kia—

 

Còn gì mà không hiểu?

 

Đó… e rằng là phần da lành lặn cuối cùng trên người hắn.

 

Thế mà hắn—

 

Lại cho ta.

 

Lòng ta chua xót, mắt cũng nóng lên.

 

Rốt cuộc không nhịn được, giọng run run:

 

“Tạ Cữu… chàng là một kẻ ngốc…”

 

18

 

Sợ Tạ Cữu phát sốt co giật, suốt cả một đêm, ta đều canh bên giường hắn.

 

Thế nhưng sáng sớm hôm sau tỉnh dậy—

 

Ta lại phát hiện, không biết từ lúc nào mình đã nằm trên giường.

 

Ngược lại, Tạ Cữu—người hôm qua còn bị thương hôn mê—lại nằm sấp bên giường, trong tay nắm một lọn tóc của ta, chăm chú tết thành b.í.m.

 

Thấy ta tỉnh, tay hắn vẫn không dừng, khẽ cong môi cười, ánh mắt cong cong:

 

“Tỉnh rồi?”

 

Hắn hẳn rất vui.

 

Động tác không ngừng.

 

Trong lọn tóc hắn cầm, không chỉ có tóc của ta—

 

Mà còn có cả tóc của hắn, quấn c.h.ặ.t vào nhau.

 

Không biết là vô tình hay hữu ý.

 

Hắn nhìn chằm chằm lọn tóc ấy, khẽ nói:

 

“Thẩm Vấn An nói ta chịu một trăm quân côn… thật ra không phải.

 

“Phụ hoàng thương ta, đổi quân côn thành roi. Người ra tay cũng là người của ta, thực ra không đau.

 

“Năm đó nghe tin Khương quân có động tĩnh, ta liền đoán họ sẽ đ.á.n.h Lương Châu.

 

“Ta cũng không phải mong Thẩm Vấn An bỏ mặc nàng… chỉ là ta sợ… cũng không dám đem nàng ra đ.á.n.h cược…”

 

Giọng hắn chậm rãi, đều đều.

 

Nhưng không cho ta cơ hội ngắt lời.

 

Tựa như đang thổ lộ, cũng như đang giãi bày tâm ý:

 

“Lúc phát hiện nàng mất trí, ta không biết đã vui đến nhường nào.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Ta biết nàng thích Thẩm Vấn An… không, phải nói khi ấy cả Lương Châu thành đều biết nàng thích hắn.

 

“Nhưng hắn đã bỏ rơi nàng, ta nên ích kỷ mà tranh lấy một lần.

 

“Ta đã tranh… nhưng sau đó lại sợ nàng đột nhiên nhớ lại, cũng sợ khi nàng nhớ lại rồi, lại bị kẻ họ Thẩm kia mê hoặc, ngày ngày lo được lo mất, nên không nhịn được mà liên tục thử lòng nàng…”

 

Hắn khựng lại, động tác trên tay dần chậm xuống.

 

Giọng nói khẽ run:

 

“A Ly… ta sai rồi.

 

“Rõ ràng là ta lừa nàng trước, vậy mà hôm đó lại chỉ lo bỏ chạy, thậm chí còn hoài nghi nàng.

 

“Lý Tam Lang nói không sai, nghĩ nhiều như vậy làm gì? Là vì cảm kích cũng được, vì điều gì khác cũng được… ta đáng ra nên giữ c.h.ặ.t nàng, buộc nàng ở bên mình…”

 

“A Ly… những lời nàng gọi ta ‘phu quân’, nói muốn gả cho ta… còn tính không?”

 

Trong lời hắn, sự thấp thỏm và dè dặt vẫn như xưa.

 

Thực ra, ta có rất nhiều điều muốn nói.

 

Muốn nói rằng phụ hoàng hắn vốn không mấy yêu thích hắn—nếu không, năm ngoái băng hà, cũng không đặc biệt để lại thánh chỉ, tước đi phần lớn binh quyền của phủ Trấn Quốc công bên ngoại hắn.

 

Muốn nói rằng tình cảm ta dành cho Thẩm Vấn An… không sâu đậm như hắn nghĩ.

 

Cũng muốn nói—

 

Hắn không sai.

 

Sai là ta.

 

Chuyện giả mất trí là ta giấu giếm, cũng không nên để hắn một mình chờ đợi.

 

Thậm chí còn muốn nói—

 

Nếu sau này gặp lại tình huống như vậy, đừng đuổi theo nữa.

 

Ta có chân, ta sẽ tự mình quay về.

 

Ta không muốn thấy hắn bị thương.

 

Nhưng tim ta đập dồn dập.

 

Lồng n.g.ự.c cũng mềm nhũn, chua xót.

 

Đối diện ánh mắt bất an của hắn—

 

Ta lại không thốt nổi một lời.

 

Trong lòng khẽ động.

 

Đợi đến khi hoàn hồn—

 

Ta đã hôn hắn.

 

Rất lâu sau, mới rời ra.

 

Trong ánh mắt kinh ngạc đến ngây người của hắn, ta chậm rãi nói:

 

“Tạ Cữu… chúng ta thành thân đi.

 

“Không phải vì cảm kích… chỉ là vì ta thích chàng, muốn gả cho chàng mà thôi…”