Hành Trình Công Chúa: Chuyện Xưa Liệu Còn Vẹn Nguyên?

Chương 15



Dù Lý Thừa Trạch đe dọa sẽ phá hủy hiệu thuốc của ông, ông vẫn chỉ cúi mình: 

 

“Thái tử cứ việc. Lão phu chỉ cầu Thái tử cả đời không bệnh, bình an vô sự.”

 

Một câu khiến Lý Thừa Trạch nghẹn lời.

 

Trên đời này, lang băm thì đầy, thần y lại khó tìm.

 

Ngay cả thái tử cũng không dám chắc mình cả đời không bệnh.

 

Cuối cùng đành giận dữ bỏ đi.

 

Dương thần y đối với ta như vậy, ta sao có thể để ông thất vọng?

 

Ta lập tức viết một đơn kiện tố cáo Triệu Đoan Hoa và La Thần lên phủ Kinh Triệu Doãn.

 

La Thần bị bắt vào ngục. Còn Triệu Đoan Hoa chẳng ai dám động.

 

Vụ án bị đẩy sang Đại Lý Tự, rồi tiếp tục đẩy sang Tông Nhân Phủ.

 

Không ai dám thụ lý.

 

Nhưng ta không quan tâm.

 

Ta chỉ cần mọi người đều biết: Triệu Đoan Hoa và La Thần b.ắ.n trọng thương phò mã công chúa, mưu sát chưa thành.

 

Hoàng hậu triệu ta vào cung, ta lấy cớ vì lo nghĩ mà sinh bệnh từ chối.

 

Tướng phủ mang lễ vật sang xin lỗi, ta đứng trước mặt họ, phân phát tất cả cho người nghèo.

 

Ta còn nói rõ: 

 

“Chỉ cần phò mã tỉnh lại, hôm nay Tướng phủ đưa bao nhiêu, phủ công chúa sẽ tặng bấy nhiêu!”

 

Từ đó, người người cầu nguyện phò mã sớm bình phục.

 

Và cuối cùng, ta nhận được thánh chỉ của phụ hoàng.

 

Trong ngự thư phòng, Triệu Đoan Hoa, Lý Thừa Trạch, La Thần đều có mặt.

 

Phụ hoàng nhìn ta, trong mắt không còn nhu hòa, chỉ còn mỏi mệt.

 

Trong mắt người, ta có lẽ chỉ là một thứ phiền toái, là phiền toái của muôn vàn phiền toái.

 

Mà ta cũng rất mỏi mệt.

 

Ta không hiểu, vì sao ta chỉ muốn sống bình yên, mà phiền phức cứ hết lần này đến lần khác kéo tới?

 

Nếu ta không phản kháng, sẽ bị chà đạp xuống bùn. Nếu ta phản kháng, lại bị xem là kẻ không ra gì.

 

Phụ hoàng hỏi ta, việc đến nước này rồi, ta muốn xử trí thế nào?

 

Ta quỳ xuống, giọng băng giá: 

 

“Giết người đền mạng, nợ tiền trả bạc. Thỉnh phụ hoàng xử lý công bằng.”

 

Lý Thừa Trạch lập tức nói:

 

“Phụ hoàng, nhi thần cho rằng việc này cần suy xét kỹ lưỡng. Đoan Hoa muội muội không cố ý, tội chưa đến chết. Hơn nữa, phò mã cũng chưa chắc không thể tỉnh lại. Xin phụ hoàng cân nhắc kỹ càng.”

 

Triệu Đoan Hoa khóc ròng: 

 

“Con bằng lòng chết! Chỉ cầu… chỉ cầu tỷ tỷ đừng hận con! Con thật sự không biết phò mã ở đó… nếu có thể đổi mạng… con nguyện c.h.ế.t để trả.”

 

Phụ hoàng trầm ngâm, cuối cùng cũng hạ chỉ.

 

Triệu Đoan Hoa bị giam lỏng ba tháng.

 

La Thần bị đánh ba mươi roi.

 

Ta lòng nguội như tro. Triệu Đoan Hoa thắng rồi. Thắng hoàn toàn.

 

Khi ta rời đi, phụ hoàng nói với ta, phụ mẫu Triệu Đoan Hoa c.h.ế.t vì giặc loạn, có công với triều đình, nên không thể g.i.ế.c nàng.

 

Ta cúi đầu, giọng khẽ như gió: 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

 

“Phụ hoàng từng nghĩ chưa, chính vì thế, nàng ta mới dám b.ắ.n phò mã?”

 

Phụ hoàng trầm mặc hồi lâu:

 

“Nàng là vô tâm mà gây họa.”

 

Ta cười lạnh, quay người đi, nước mắt rơi lã chã:

 

“Phụ hoàng không cho thần nữ trách mẫu hậu, trách thái tử, trách Lý Thừa Ân… Giờ ngay cả Triệu Đoan Hoa cũng không cho trách. Vậy thần nữ nên trách ai? Trách mình vì đã sinh vào hoàng gia chăng?”

 

“Nam Bình!!”

 

“Thỉnh bệ hạ thứ tội. Nam Bình hôm nay vô lễ, Nam Bình không trách ai, chỉ trách bản thân mệnh bạc, không gánh nổi hoàng ân rộng lớn.”

 

23

 

Từ đó về sau, ta chưa từng bước chân vào hoàng cung nữa.

 

Nửa tháng sau, Tạ Vô Dạng mới tỉnh lại.

 

Hắn nói mình đã nằm mộng một giấc thật dài, trong mộng quái dị chập chờn, hư thực khó phân.

 

Hắn còn nói, bản thân chẳng phải tự ý xâm nhập hoang địa, mà là bị người khác hạ dược làm cho mê man rồi bị ném đến nơi ấy, vừa mới tỉnh táo đôi chút liền bị người khác b.ắ.n một mũi tên tới.

 

Ta nhẹ nhàng ôm lấy hắn.

 

Trong lòng đan xen đủ thứ: hận ý, nhục nhã, bất lực.

 

Ta không thể báo thù thay Tạ Vô Dạng nữa rồi, mọi chuyện đã lắng xuống như bụi trần, nếu còn khơi lại, chỉ là ta không biết điều.

 

Nhưng, rồi sẽ có một ngày…

 

Ta rời kinh thành, đưa Tạ Vô Dạng ra ngoại ô kinh thành dưỡng thương tại trang viên.

 

Chúng ta ở đó cho đến khi xuân về hoa nở, thân thể Tạ Vô Dạng đã bình phục hẳn, hắn cũng có ý không nhắc đến chuyện kinh thành nữa.

 

Cả hai chúng ta đều ngầm hiểu mà giữ im lặng về nơi ấy, sống như một đôi phú gia, cày cấy gieo trồng.

 

Ta học được cách phân biệt các loại ngũ cốc, cũng biết rằng rau hẹ gieo vào xuân có thể cắt một lứa lại mọc một lứa,, kéo dài đến tận tháng Chín.

 

Gà đẻ trứng, vịt lội nước, ngỗng lớn đến mức có thể đánh thắng cả chó.

 

Ngày tháng cứ thế trôi qua, chúng ta chẳng hỏi han gì chuyện trong kinh, chỉ thỉnh thoảng ngồi trên mái nhà uống rượu, ta và Tạ Vô Dạng lại không hẹn mà cùng nhìn về phía cấm cung.

 

Một hôm, hắn hỏi ta: 

Hồng Trần Vô Định

 

"Nếu ta làm quan, nắm quyền thế khuynh quốc khuynh thành, liệu có thể đòi lại công đạo chăng?"

 

Ta nghĩ rất lâu, rồi lắc đầu:

 "Chỉ cần chàng là phò mã của ta, thì vĩnh viễn sẽ chẳng có ngày quyền thế nghiêng trời ấy. Phụ hoàng không cho phép, Thái tử cũng sẽ không cho phép. Chàng hối hận vì đã làm phò mã của ta chăng?"

 

Hắn trầm mặc một thoáng, rồi ôm chặt lấy ta: 

 

"Không đâu. Ta đã từng nói, vĩnh viễn không hối hận."

 

Chớp mắt đã sang tháng Năm.

 

Hoa thược dược ở chùa Vạn An nở rộ thật đẹp.

 

Ta lười leo núi, hắn một mình lên núi, nói là muốn hái vài cành thược dược cho ta, tiện mang theo một phần cơm chay.

 

Thế rồi hắn đi mãi không về.

 

Khi ta tìm được hắn, thì hắn đã là một thi thể.

 

Hắn bị đ.â.m đến mấy chục nhát dao, lại bị ném xuống vách núi, toàn thân gãy xương, ngũ tạng vỡ nát…

 

24

 

Tạ Vô Dạng không cha không mẹ, cô độc một mình nơi thế gian. Ta tra xét đã lâu mà vẫn chẳng thể tìm ra lai lịch của hắn.

 

Ta muốn báo tin cho thân nhân bằng hữu của hắn, lại chẳng biết nên nói với ai.

 

Chỉ đành tự tay khâu lại thân thể rách nát của hắn, đưa hắn về nơi an nghỉ.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com