“Nàng ấy, không xứng để ta xin lỗi. Còn các ngươi, không xứng làm huynh đệ của ta.”
“Bắt đầu từ hôm nay, ta đoạn tuyệt với các ngươi!”
“Lý Thừa Trạch, ta không có ca ca như ngươi. Hy vọng sau này có người cướp mất ngôi vị Thái tử của ngươi, khi ấy ngươi cũng có thể đại độ hiền hậu như hôm nay, dâng tay nhường ngôi.”
“Đến lúc đó, ta sẽ ấn đầu ngươi xuống, bắt ngươi xin lỗi người kia, thừa nhận bản thân bất tài vô năng, chiếm giữ ngôi vị Thái tử bao năm chẳng qua là một trò hề. Mong khi ấy ngươi cũng có thể bình thản khoan dung, lòng không oán hận.”
Lý Thừa Trạch thân hình run lên, lùi về sau một bước.
Ta quay lưng bỏ đi.
Máu dần nguội lạnh.
Ngọn lửa trong lòng cũng lụi dần thành tro tàn.
Chỉ còn lại sự bi thương vô tận, sự ngột ngạt và uất ức từng chút len lỏi, dần dần lớn lên, như ngọn thủy triều không thể kìm hãm.
Lý Thừa Ân đuổi theo, túm lấy tay ta:
“Tỷ phát điên cái gì?! Mau xin lỗi ca ca và tỷ tỷ!”
Ta hất tay hắn ra, lạnh lùng nói:
“Lý Thừa Ân, lúc nhỏ là ta dạy ngươi tập đi, cái ‘cửu liên hoàn’ đầu tiên cũng là ta dạy ngươi tháo, chữ đầu tiên ngươi học cũng là ta dạy. Ngươi không làm xong bài, là ta gấp gáp chép giúp. Ta từng làm sai điều gì, để ngươi phải hận ta như vậy?”
“Ta… ta không hận tỷ, rõ ràng là tỷ sai trước, tỷ không nên đánh người…”
Hắn còn đang chối cãi.
“Chát!”
Ta vung tay, tát cho hắn một cái.
“Ta đánh rồi đấy, thì sao?!”
Hắn ôm mặt, cuối cùng trong mắt cũng hiện lên sự hận thù.
[“Ta chính là không thích ngươi! Ngươi tưởng ngươi được người ta quý sao? Khi ngươi ra đời, mẫu hậu suýt nữa mất đi ngôi vị, còn suýt nữa khó sinh mà chết!”
“Cái cửu liên hoàn đó, ta giải không ra, ngươi giải được nhưng người mất mặt lại là ta!”
“Ngươi chép bài giúp ta, chữ bị Thái phó nhận ra, cuối cùng người bị đánh vẫn là ta!”
“Ta nhờ ngươi làm gì, ngươi cũng làm, sai thì ta chịu, ta có được gì từ đó?! Vậy ta dựa vào đâu mà phải thích ngươi? Chỉ vì ngươi là tỷ tỷ ta sao?”]
7
Ta không còn gì để nói nữa.
Đây mới chính là Lý Thừa Ân thật sự, chỉ vì ta không thể chiều theo ý hắn mọi điều, hắn liền oán hận ta, chẳng nói lý lẽ, chẳng nhìn chân tình.
Ta cố nuốt xuống nước mắt đang trào dâng nơi đáy lòng.
Ta không thể khóc, không thể để những kẻ ghét ta thấy được ta yếu đuối.
Ta nghẹn ngào, từng chữ từng lời, lạnh lùng nói:
“Vậy thì tốt. Từ nay về sau, ngươi không có tỷ tỷ, ta cũng không có đệ đệ. Chúng ta xa lạ như người dưng, chẳng còn liên can.”
Ta lập tức quay người, vừa xoay lưng đi, nước mắt đã lặng lẽ tuôn rơi.
Hắn lớn tiếng gào lên sau lưng ta:
“Ta có tỷ tỷ! Tỷ tỷ của ta là Triệu Đoan Hoa, không phải ngươi, Lý Nam Bình!”
Về sau, quả thực chúng ta đã thành người dưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Trong yến tiệc nơi cung đình, ta không còn được ngồi bên cạnh mẫu hậu, chỗ đó đã bị Triệu Đoan Hoa thay thế.
Nàng cười nói uyển chuyển, làm nũng với mẫu hậu, thân mật với Lý Thừa Trạch, trò chuyện vui vẻ cùng Lý Thừa Ân.
Trước mặt ai nàng cũng ứng đối khéo léo, bốn phía đều thuận lòng.
Chỗ đó đầy tiếng cười, thu hút hết mọi ánh mắt.
Mọi người nhìn nàng, sau đó quay sang nhìn ta… khoé miệng là nụ cười hàm ý sâu xa.
Ta coi như không thấy, không nghe, chỉ lặng lẽ nâng chén rượu uống từng ngụm một.
Dưới ánh mắt âm trầm của mẫu hậu, lần đầu tiên trong đời ta uống say.
Lần đầu tiên, ta không giữ quy củ.
Nhưng cảm giác không giữ quy củ ấy, thật là sảng khoái.
Sau đó, ta cưỡi ngựa rời cung, phi nhanh nơi ngoại ô.
Cũng là lần đầu tiên trong đời, ta buông thả như thế, lại thấy thật thỏa thích.
Ta không còn để mẫu hậu, Lý Thừa Trạch, Lý Thừa Ân, La Thần hay Triệu Đoan Hoa vào trong lòng nữa, thì họ cũng chẳng còn làm ta đau được nữa.
Chỉ là nỗi cô đơn và hiu quạnh vẫn luôn lặng lẽ bám lấy.
Không người thân, không bạn bè, như một cô hồn lang thang nơi nhân thế.
Giữa nhân gian đông đúc nhộn nhịp, ta vẫn lẻ loi bóng hình.
Vì thế, khi ta gặp Tạ Vô Dạng toàn thân đầy m.á.u bên đường, ta chỉ do dự một chút, rồi liền kéo hắn lên ngựa.
Ta đưa hắn đến ngoài cung, giao cho người chăm sóc.
Lục Ngạc thỉnh thoảng sẽ kể ta nghe chuyện của Tạ Vô Dạng, nhưng thấy ta không để tâm, nàng cũng dần im lặng.
Sau đó, đến ngày sinh thần của phụ hoàng.
Lễ vật ta chuẩn bị không cánh mà bay, còn lễ vật Triệu Đoan Hoa dâng lên lại chính là món ta tự tay chuẩn bị.
Hôm ấy, ai cũng nghĩ ta sẽ vì thể diện mà nhịn nhục nuốt xuống uất ức.
Hồng Trần Vô Định
Nhưng ta lại rút trâm kề cổ, buộc phụ hoàng phải đích thân điều tra, rốt cuộc quà của ta vì sao lại rơi vào tay Triệu Đoan Hoa.
Triệu Đoan Hoa khóc đến chân mềm, đứng không vững.
Lý Thừa Ân chủ động bước ra, nói rằng mình làm vỡ quà của nàng ta, hứa sẽ đền bù một món khác, nên mới “tiện tay” lấy của ta.
Hắn làm mặt đáng thương, nghẹn ngào nói:
“Con đâu có nghĩ nhiều, chỉ là thấy Nam Bình tỷ tỷ có nhiều bảo vật, tiện tay lấy một món thôi…”
Phụ hoàng nổi giận.
Người nghiêm khắc trách phạt Lý Thừa Ân, không những bắt hắn cúi đầu xin lỗi ta, còn đích thân đánh hắn mười trượng.
Lý Thừa Ân gào khóc thảm thiết, ánh mắt nhìn ta căm hận, như thể ta là quỷ dữ.
Về đến hậu cung, mẫu hậu giáng cho ta một bạt tai.
“Ngươi hài lòng chưa? Huynh đệ tỷ muội vốn là vinh cùng vinh, nhục cùng nhục. Giờ thì hay rồi, để toàn cung xem ta làm trò cười!”
Ta ôm má, lòng đã nguội lạnh.
Rõ ràng trong lòng đau như xé, vậy mà ta ép bản thân mình một giọt lệ cũng không rơi.
Ta khẽ nhếch môi, cười lạnh:
“Các người là các người. Ta là ta. Từ lâu đã không còn vinh nhục cùng nhau nữa.”
Ta xông vào tẩm điện của phụ hoàng, quỳ xuống đất.