Thật ra Nhiễm tam tiểu thư không hề oán trách điều gì trong lòng, nàng ấy hiểu rõ, cho dù mẹ không đụng tới Lưu thị thì Lưu thị cũng không buông tha nàng ấy. Bởi lẽ hai nhà như nước với lửa, nàng ấy là một phần không thể tách khỏi Nhiễm phủ. Nàng ấy an ủi:
- Mẹ, như vậy cũng tốt, con an phận thủ thường, giữ vững trái tim thuở còn ban sơ, con sẽ sống tốt.
Nhiễm đại nhân đứng ở ngoài cửa hồi lâu, Ông ta vội vàng trở về tiếp chỉ, sau đó vội vàng rời đi. Chờ xong hết việc mới tới hậu viện, nghe được mấy lời nói này, trong lòng đau nhói. Tam nữ nhi là đứa hợp ý ông ta nhất từ nhỏ đến lớn, cũng bị ông ta liên lụy nhiều nhất. Ông ta cũng tự trách mình trong chuyện để con gái bị từ hôn, thế nhưng ông ta không còn cách nào. Sau đó, ông ta quan sát Chu đại nhân một khoảng thời gian dài, tất cả tin tức có liên quan đến Chu gia đều nằm trên bàn sách của ông ta cả, ông ta mới đồng ý với đề nghị của Tề thị, tiếc là duyên phận không đủ.
Ông ta không xem trọng Diêu thế tử cho lắm, nhưng thê tử đã đi vào ngõ cụt mà ông ta thì không thể cản được. Ông ta đang có suy nghĩ tìm một người ổn ổn gả thấp chút xíu cũng được, thì thánh chỉ tới. Ông ta mừng rỡ, không phải bởi vì leo lên được thuyền Thái tử, mà là biết rõ Hoàng thượng ghi nhớ công lao của mình. Chỉ cần nữ nhi an phận, là có thể sống một đời bình yên vô sự. Nếu có một ngày Thái tử đăng cơ, thì đó chính là phước phần của nữ nhi. Nhiễm đại nhân định bụng tới nói với con gái mấy chuyện này, sau khi nghe được lời của con gái, ông ta yên tâm rồi lại xoay người rời đi.
*****
Tối đó, Trúc Lan nhỏ giọng nói:
- Mặc dù trông có vẻ như rất ghét Thái tử, nhưng em cảm thấy Nhiễm đại nhân không phải là người của Tam hoàng tử, anh thấy thế nào?
Hôm nay Chu Thư Nhân cũng đã suy nghĩ hết cả một ngày, cố ý cho người đi tìm hiểu xem Nhiễm đại nhân đã làm những gì trước khi nhậm chức. Sau khi nghiên cứu cẩn thận, anh mới hiểu ra vì sao Nhiễm đại nhân không vi phạm các thỏa thuận, cuối cùng đưa ra kết luận:
- Là người của Hoàng thượng.
Trúc Lan thở dài, hóa ra là người của Hoàng thượng, rôi cô nói tiếp:
- Chắc chắn Tề thị không biết, Nhiễm đại nhân còn lợi dụng Tề thị để che giấu chính mình.
Lần đầu tiên Chu Thư Nhân cảm thấy anh đã nhìn lầm, nói:
- Như vậy mới càng thật hơn.
Tề thị mà biết có lẽ sẽ tức hộc máu, bản thân bị Hoàng thượng lợi dụng mà còn không hay. Chu Thư Nhân thở dài, đây là hoàng quyền!
Trúc Lan ý nhị nói:
- Đảm bảo bây giờ Mẫn phủ đang nghĩ Nhiễm phủ là một mảnh sầu bi!
Chu Thư Nhân: - Nghe nói lúc Mẫn đại nhân tiếp chỉ, mặt mũi trắng bệch, tới chiều còn phải lén lút mời đại phu tới.
- Thì đáng sợ mà.
Chu Thư Nhân: - Có thể leo lên được tới Chính tam phẩm thì toàn là thành tinh cả rồi. Anh có thể lường trước nguy cơ sắp sửa xảy ra dù là nhỏ nhất, nhưng anh cần phải luyện nhiều hơn.
Lần này anh nhìn không thấu, anh cũng kiểm điểm lại mình một cách sâu sắc. Anh chỉ là người bình thường, từ lúc xuyên tới cổ đại đến nay luôn luôn thuận buồm xuôi gió, thành ra tâm tính của anh thay đổi không ít. Cho dù anh không kiêu căng ngạo mạn, nhưng vẫn có chút đắc ý, điều này rất rất không nên. Chu Thư Nhân ôm chặt Trúc Lan, anh còn cần không gian để tiếp tục trưởng thành.
Trúc Lan không hất tay Chu Thư Nhân ra, cô cảm nhận được cảm xúc của Chu Thư Nhân đang dao động, bèn nói:
- Anh đã làm rất tốt rồi, trong mắt em thì anh là người giỏi nhất, luôn luôn là vậy.
Chu Thư Nhân khẽ “ừ” một tiếng, không khỏi siết chặt vòng tay. Anh muốn bảo vệ Trúc Lan và con trai, sau này anh phải nghiêm khắc hơn nữa để không phạm phải sai lầm nào.
*****
Hôm sau, Tuyết Hàm đi thăm Nhiễm tam tiểu thư. Lúc về, cảm xúc của tiểu cô nương khá hơn rất nhiều:
- Mẹ, Nhiễm tỷ tỷ sẽ có cuộc sống tốt hơn.
Trúc Lan nghĩ thầm, cô không nhìn lầm Nhiễm tam tiểu thư, chỉ cần nàng ấy giữ vững tâm thái của mình thì cuộc sống sau này sẽ không quá khổ sở.
Trúc Lan hỏi:
- Chừng nào Nhiễm tam tiểu thư lên đường?
Trắc phi mà, mặc dù không được cử hành hôn lễ giống như Thái tử phi, nhưng cũng sẽ chuẩn bị tiệc rượu, nên Nhiễm tam tiểu thư phải vào kinh sớm hơn.
Tuyết Hàm ủ rũ nói:
- Ngày mốt là đi rồi. Mẹ, mẹ thấy con nên thêm của hồi môn gì cho thích hợp?
Trúc Lan thầm nghĩ, Nhiễm gia thu được rất nhiều lợi lộc lúc còn giữ chức, của hồi môn chắc chắn không ít. Nghĩ đến của hồi môn, Trúc Lan nhịn không được mà suy đoán, để con gái có cuộc sống tốt hơn, Nhiễm đại nhân sẽ chuẩn bị thật nhiều. Cuối cùng của hồi môn vẫn thuộc về hoàng thất, ồ, Hoàng thượng là một người chơi bài rất giỏi.
Trúc Lan: - Miễn là không gửi những thứ không tốt thì tặng cái gì cũng được.
Tuyết Hàm cảm thấy mình phải nhanh lên, sau đó đếm lại số bạc dành dụm của mình. Số bạc bao nhiêu năm rồi nàng không đụng đến, lần này sắp chạm đáy cho mà xem.
- Mẹ, con về trước nhé.
- Đi đi.
Trúc Lan cũng đứng dậy theo, định bụng đi đến Nhị phòng thăm cháu gái nhỏ của mình. Sáng nay con bé bị sốt, uống thuốc hồi một canh giờ trước, không biết có hạ sốt chưa. Triệu thị ngồi bên mép giường trông con, nghe thấy tiếng bước chân, nàng ta nhỏ giọng nói:
- Mẹ, mẹ tới rồi ạ!
Trúc Lan tiến sát lại gần nhìn cháu gái nhỏ, trong lòng khó chịu. Con trai của cô sắp mười cân rồi, mà cháu gái nhỏ lên được sáu cân đã là nỗ lực hết mình. Cô nhìn đôi mày nhỏ cau chặt lại, trái tim quặn thắt. Mỗi lần nhìn thấy cháu gái, Trúc Lan lại không dám rời khỏi đứa con, bọn trẻ thật sự quá là mong manh.
- Đã hạ sốt chưa?
Nét mặt Triệu thị giãn ra một chút, đáp:
- Hạ sốt rồi ạ, vừa mới cho bú sữa xong.
- Vậy thì tốt rồi, con cũng phải tự chăm sóc bản thân, xem con gầy tới cỡ nào rồi kìa.
Triệu thị chạm vào cổ tay của mình, nàng ta không yên tâm khi giao con gái cho bà tử, tự tay nàng ta làm tất cả mọi chuyện, nghỉ ngơi không tốt hiển nhiên sẽ gầy.
- Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ tự chăm sóc bản thân thật tốt.
Trúc Lan hiểu được nói cũng vô ích, bây giờ cô đã hoàn toàn thấu hiểu tấm lòng của người làm mẹ. Trước kia toàn nhìn quả bầu mà vẽ ra chiếc gáo, chưa từng đổng cảm như khi chính mình trải qua. Cô vỗ về cánh tay Triệu thị, nói:
- Con phải nhớ rõ, bọn trẻ không thể sống thiếu con được.