Hành Trình Tu Tiên Của Thứ Nữ Phế Linh Căn

Chương 166: Âm Thầm Dò Xét



“Ai có ý tứ?” Liễu Vân Phong nghe thấy tiếng thì thầm của sư đệ, không nhịn được dùng ánh mắt quái dị nhìn sư đệ bên cạnh, sư đệ nói ai có ý tứ một cách vô duyên vô cớ như vậy?

Sao hắn lại cảm thấy nụ cười vừa rồi của sư đệ thật tà ác, là hắn nhìn lầm sao, hình như không nhìn lầm mà, tên sư đệ xấu xa này chắc chắn đang có ý đồ xấu gì đó, nếu không sao lại cười ghê tởm như vậy?

“Khụ khụ khụ, sư huynh, ánh mắt của huynh là sao vậy, trên người ta chỉ có một quả Thiên Niên Diên Thọ Quả, bây giờ đã đưa cho tổ phụ rồi, huynh muốn thì cứ đi hỏi tổ phụ đi.”

Hắn khó khăn lắm mới có chút hứng thú với một nữ nhân, Nam Cung Vũ đương nhiên không muốn để người khác biết, thế là vội vàng che giấu ném lại câu này, rồi nhanh ch.óng biến về động phủ.

“Cái gì? Bảo ta đi hỏi sư tôn ư? Thiên Niên Diên Thọ Quả vào tay sư tôn rồi, còn lấy ra được sao?” Liễu Vân Phong chỉ vào bóng lưng biến mất của Nam Cung Vũ, mặt đầy oán niệm nói.

Thiên Niên Diên Thọ Quả đối với bất kỳ lão quái vật nào cũng đều có sức hấp dẫn chí mạng, Nam Cung Mạch cũng vậy, cho nên Liễu Vân Phong mới oán niệm như thế.

Nam Cung Vũ sau khi biến vào động phủ, liền b.úng tay một cái vào hư không, chỉ trong nháy mắt, trong động phủ liền xuất hiện một nam t.ử áo đen có dáng vẻ lạnh lùng.

Nam t.ử áo đen này chính là ám vệ do Nam Cung gia tộc bồi dưỡng, bình thường đều ẩn nấp trong bóng tối để bảo vệ an toàn cho Nam Cung Vũ, có chuyện gì, Nam Cung Vũ cũng sẽ ra lệnh cho họ làm.

“Thuộc hạ ra mắt thiếu chủ, không biết thiếu chủ có gì phân phó.” Nam t.ử áo đen sau khi xuất hiện, liền cúi đầu cung kính hỏi Nam Cung Vũ.

“Thanh Hồn, ngươi đi tra giúp ta xem, Côn Luân có nữ tu Trúc Cơ sơ kỳ nào tên Diêu Mộc không, sau khi tra được tình hình thì lập tức hồi bẩm cho ta, trong ngọc giản này có dung mạo của cô ấy.”

Nam Cung Vũ nói xong, liền giơ tay đưa cho Thanh Hồn một miếng ngọc giản, dung mạo được khắc trong ngọc giản này chính là dung mạo mà Mộc Dao đã biến hóa trong Ngọc Lâm bí cảnh lúc trước.

“Vâng, thuộc hạ bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ,” Thanh Hồn cung kính đáp một tiếng, liền đưa tay nhận lấy ngọc giản trong tay Nam Cung Vũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ừm, đừng đả thảo kinh xà, âm thầm tra xem Côn Luân có người này không, và thông tin cụ thể của cô ấy là đủ rồi, không có chuyện gì thì ngươi lui đi.”

Nam Cung Vũ sợ Thanh Hồn xuất hiện đột ngột sẽ dọa người ta, liền không yên tâm dặn dò một câu.

“Vâng, thuộc hạ đã biết,” Thanh Hồn lại cung kính đáp một tiếng, rồi thoáng chốc biến mất trong động phủ.

Nam Cung Vũ cũng không biết tại sao mình lại muốn tra nữ tu tên Diêu Mộc kia, có lẽ là muốn xác nhận xem cô có phải là đệ t.ử Côn Luân không, có lẽ là nghe tin tức về Lâm Mộc Phi mà có chút cảm xúc, danh tiếng trước kia của Lâm Mộc Phi cũng rất tốt, hắn sợ nữ tu mà hắn thấy có ý tứ cũng là một người trong ngoài bất nhất, dù sao hắn cũng không biết là tâm lý gì đang tác quái, chỉ là muốn tra một chút.

Bên kia, Mộc Dao đang luyện kiếm dưới gốc cây đào hoa bên ngoài động phủ, hoàn toàn không biết hiện tại đang có hai nhóm người tra xét mình, nhưng cho dù biết Mộc Dao cũng sẽ không nói gì, lai lịch của nàng cũng không dễ dò xét như vậy.

Hôm qua nàng vừa về Thiên Thanh phong, sư tôn liền lại triệu nàng qua, nói kiếm pháp nàng luyện chỉ là hoa hòe hoa sói, nhìn thì đẹp nhưng không có tác dụng thực tế, bảo nàng sau này mỗi ngày vung kiếm ba vạn lần về cùng một hướng, cho đến khi có thể lĩnh ngộ được kiếm khí mới thôi.

Mộc Dao trong lòng tuy không ngừng c.h.ử.i thầm, nhưng cũng biết sư tôn là vì tốt cho nàng, Mộc Dao được sư tôn chỉ điểm, tự nhiên sẽ không múa toàn bộ chiêu thức của Thiên Ngoại Phi Tiên như trước nữa.

Mộc Dao tay cầm Bạch Vũ kiếm, ánh mắt nhìn vào một điểm nào đó trong hư không, sau đó hướng về điểm này, lặp đi lặp lại động tác c.h.é.m xuống, không ngừng nghỉ, tuần hoàn lặp lại, dường như không biết mệt mỏi.

Không biết qua bao lâu, Mộc Dao cũng đã quên hôm nay đã vung bao nhiêu lần, lúc này ánh mắt nàng có chút đờ đẫn, theo quán tính làm những động tác giống nhau.

(Hết chương này)