Chủ đề cho bộ ảnh đôi của chúng tôi được ấn định là "Thanh xuân".
Vừa khéo học sinh trường THPT Số 1 đang được nghỉ lễ, chúng tôi quay lại trường cũ xem thử, sẵn tiện chụp vài tấm hình kỷ niệm.
Tôi và Thẩm Diệp tựa vào lan can dãy nhà học nhìn xuống dưới.
Anh thợ ảnh cứ liên tục chỉ dẫn:
"Tốt lắm, góc này rất đẹp."
"Khụ, anh gì ơi, có thể nhìn vào ống kính của tôi một chút được không? Nếu không ảnh chụp ra toàn là góc nghiêng của anh thôi đấy."
Thẩm Diệp chỉ mải nghiêng đầu ngắm tôi: "Thế này là tốt rồi. Cứ chụp đi."
[Hì hì, chụp ảnh thì đương nhiên phải nhìn vợ mình rồi.]
[Vợ đáng yêu quá, đẹp quá, muốn hôn quá đi mất.]
Cảnh quay cuối cùng là cảnh tôi nắm tay Thẩm Diệp chạy ra khỏi con hẻm nhỏ tối tăm không chút ánh sáng.
Gió rít gào bên tai, tôi ngoảnh lại nhìn anh.
Cảnh tượng này là do tôi đặc biệt yêu cầu thêm vào.
Hệ thống đã tra ra được tuyến nội dung giữa tôi và Thẩm Diệp.
Câu chuyện quá dài, tôi phải mất mấy đêm mới đọc hết được.
Tôi đã luôn tò mò vì sao Thẩm Diệp lại yêu mình sâu đậm đến thế.
Cho đến khi hệ thống lật lại một buổi chiều của chín năm về trước.
Khi đó, Thẩm Diệp bị một nhóm đàn anh khóa trên chặn đường trong hẻm để đòi tiền bảo kê.
Tôi vô tình đi ngang qua, bày kế dẫn dụ bọn chúng đi chỗ khác, rồi nhân lúc chúng chưa kịp hoàn hồn, tôi nắm tay Thẩm Diệp chạy thục mạng.
Mãi đến khi cả hai đều thở không ra hơi, phía sau không còn ai đuổi theo nữa, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc đó tôi chẳng hề quen biết Thẩm Diệp, chỉ thấy cậu bạn đẹp trai này có vẻ hơi "ngốc nghếch".
"Vừa nãy sao cậu không chạy đi?"
"Tại sao phải chạy?"
"Bọn chúng đuổi kịp sẽ đ.á.n.h cậu đấy."
"Đánh thì đ.á.n.h thôi, dù sao cũng chẳng ai biết, cũng chẳng ai xót thương."
Hệ thống nói, Thẩm Diệp là trẻ mồ côi.
Trước khi tôi xuất hiện, những chuyện như ngày hôm đó vốn là bữa cơm thường nhật trong suốt 16 năm qua của anh.
Nhưng trớ trêu thay, tôi đã xuất hiện.
Cũng là một người mồ côi, tôi cảm nhận được sự bất an sâu thẳm trong lòng anh, còn hùng hồn tuyên bố với anh rằng:
"Ai bảo thế? Tớ sẽ xót cậu mà. Sau này tớ sẽ bảo vệ cậu, không để ai bắt nạt cậu nữa đâu."
Thẩm Diệp đã tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nhưng tôi vừa quay đi đã quên bẵng lời hứa đó, và cũng quên luôn cả anh.
Đến khi gặp lại, tôi đã luôn túc trực bên cạnh Lâm Nghiên Chu, coi anh như kẻ thù không đội trời chung.
Tình yêu trong góc tối cứ thế âm thầm nảy nở.
Anh nỗ lực hết mình để đứng được bên cạnh tôi, trở thành một học sinh ưu tú mà thầy cô hết lời khen ngợi.
Vậy mà anh lại vô tình nghe được rằng, tôi định vì Lâm Nghiên Chu mà từ bỏ suất tuyển thẳng duy nhất vào Đại học Thanh Hoa.
Bởi với học lực của Lâm Nghiên Chu, trường tốt nhất anh ta có thể vào chỉ là Đại học Bắc Kinh.
Đó là lần đầu tiên Thẩm Diệp - kẻ phản diện trong sách - làm chuyện xấu: Anh đã phá hỏng một buổi thi của Lâm Nghiên Chu.
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn cùng Lâm Nghiên Chu chọn vào Thanh Đại.
Sau khi tốt nghiệp, tôi không chút do dự theo Lâm Nghiên Chu khởi nghiệp, thậm chí làm việc kiệt sức đến mức xuất huyết dạ dày phải nhập viện.
Anh đã lén vào bệnh viện thăm tôi, lòng đau như cắt.
Thế nhưng bản kế hoạch đầu tiên do chính tay tôi hoàn thành lại không hề có tên tôi, bởi cốt truyện cần làm nổi bật hào quang của nam chính.
Thẩm Diệp tức giận đến mức muốn cùng Lâm Nghiên Chu "đồng quy vu tận".
Anh không hề biết về nhiệm vụ công lược của tôi, lại càng không hiểu vì sao tôi lại yêu Lâm Nghiên Chu đến c.h.ế.t đi sống lại như thế.
Anh không biết rằng chỉ dựa vào sức mình, những tình tiết trong cốt truyện vốn rất khó thay đổi.
Anh cũng chẳng hề biết Lâm Nghiên Chu là nam chính, dù có chuyện gì xảy ra thì anh ta vẫn sẽ thuận buồm xuôi gió vượt qua tất cả.
Anh chỉ biết rằng tôi không nên sống như thế.
Con đường gập ghềnh ấy không xứng với sự tỏa sáng của tôi.
Nhưng thật may mắn, mọi thứ vẫn còn cơ hội để bù đắp.
Phần mềm do tôi dẫn dắt đội ngũ nghiên cứu và phát triển vừa ra mắt đã nhận được sự quan tâm rộng rãi và thành công rực rỡ.
Hơn nửa năm thức khuya dậy sớm nỗ lực đã không hề uổng phí.
Từ nay về sau, tôi sẽ kiên định lựa chọn con đường của chính mình, không còn xoay quanh Lâm Nghiên Chu nữa.
Hệ thống nói rằng nó đã giúp tôi xin điều chỉnh lại cốt truyện.
Thẩm Diệp không còn là phản diện trong sách, cũng không còn cái kết t.h.ả.m bại chỉ để làm nền cho nam chính nữa.
Nó có thể để tôi và Thẩm Diệp ở bên nhau, bình an đi hết quãng đời còn lại.
Sau khi buổi chụp hình kết thúc, Thẩm Diệp rõ ràng vẫn còn đang chìm đắm trong khung cảnh vừa rồi chưa thoát ra được.
Tôi nắm lấy tay anh: "Anh đang nghĩ gì thế?"
"Giang Tuế, có phải em đã nhớ ra..."
"Vâng, em từng nói sẽ bảo vệ anh. Vậy Thẩm Diệp, anh có nguyện ý giao phó cả cuộc đời sau này cho em không?"
Đáp lại tôi là một nụ hôn nồng nàn lẫn trong giọt nước mắt hạnh phúc.
"Anh nguyện ý, vợ ơi, anh vô cùng nguyện ý."
- HOÀN -