Tôi sợ Thẩm Diệp lại nghĩ ngợi lung tung nên vội vàng cầm lấy định cất đi.
Không ngờ Thẩm Diệp lại nói: "Nhìn xem, hồi đó chúng ta trông non nớt thật đấy."
Men theo hướng ngón tay hắn chỉ, lần đầu tiên tôi phát hiện ra trong bức ảnh đó cũng có Thẩm Diệp.
Người đứng trong góc ấy chưa bao giờ được tôi chú ý tới, nhưng hắn lại nghiêng đầu, ánh mắt xuyên qua đám đông để đặt lên người tôi.
Một sự luyến lưu khó nói thành lời.
Tôi của tuổi 25, dường như cuối cùng cũng cảm nhận được nhịp tim nóng bỏng của chàng trai tuổi 18 năm ấy.
Tôi đặt bức ảnh về chỗ cũ, nhưng vẫn thấy có gì đó chưa ổn.
Cuối cùng, tôi nói với Thẩm Diệp: "Lúc nào rảnh, chúng mình đi chụp một bộ ảnh đôi chuyên nghiệp đi."
Chỉ có hai chúng mình thôi.
"Ừ, được."
Thẩm Diệp tỏ vẻ nghe theo sự sắp xếp của tôi, nhưng bên trong thì vô cùng náo nhiệt:
[Vợ nói muốn chụp ảnh đôi với mình, chúng mình là người yêu, là người yêu, người yêu đấy!]
[Chụp ảnh đôi xong thì chắc ngày chụp ảnh cưới cũng chẳng còn xa nữa đâu nhỉ?]
[Lẽ nào vợ đang ám chỉ mình?]
[Xem ra mình phải nhanh ch.óng chuẩn bị cầu hôn thôi. Nhẫn thì mình chuẩn bị từ lâu rồi, chỉ là không biết vợ thích kiểu cầu hôn như thế nào thôi.]
[Phải lén luyện tập thêm vài lần mới được, lúc đó mình tuyệt đối không được khóc, sẽ bị vợ chê cười mất.]
[Còn đám cưới nữa. Vợ thích kiểu Tây hay kiểu truyền thống nhỉ?]
[Kết hôn rồi thì không muốn có con đâu. Sinh đẻ hại thân lắm. Mình với vợ khó khăn lắm mới đến được với nhau, thế giới hai người không dễ dàng gì.]
[Nhưng vạn nhất vợ thích trẻ con thì sao?]
[Thôi bỏ đi, cứ nghe theo vợ hết.]
Tôi đứng hình.
Làm sao mà từ một bộ ảnh đôi, hắn có thể bổ não ra hẳn một chuỗi kế hoạch tương lai dài dằng dặc như thế được nhỉ?
Nhìn cái đà này, nếu tôi không ngăn lại, chắc Thẩm Diệp định sẵn luôn cả chuyện sau này hai đứa già đi thì sẽ được chôn cất cùng nhau ở đâu mất.
Tôi liếc nhìn trời mây bên ngoài.
Gió đập vào cửa kính, bầu trời có chút âm u.
"Hình như bên ngoài sắp mưa rồi. Anh có muốn..."
"Được, anh ở lại."
Lời nói của Thẩm Diệp ngưng bặt ngay lập tức.
Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc ô tôi vừa lấy ra từ tủ giày ở lối vào.
Thực ra, tôi chỉ định hỏi xem hắn có muốn cầm ô mang về không thôi.
Nhận ra mình đã hiểu lầm ý của tôi, Thẩm Diệp hiếm khi lộ vẻ đỏ mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn khẽ hắng giọng để xua đi sự ngượng ngùng: "Không cần đâu, trên xe anh có ô rồi."
"Vâng, vậy anh đi đường cẩn thận nhé."
"Ừm. Em cũng nghỉ ngơi sớm đi."
Mặc cho tiếng lòng của hắn đang gào thét thấu trời xanh:
[Thế mà thật sự không định giữ mình ở lại à.]
[Khuôn mặt xinh đẹp thế kia mà trái tim sắt đá quá.]
Thế nhưng ngoài mặt hắn vẫn tỏ vẻ bình thản bước ra cửa.
Tôi không níu kéo, để xem cái vẻ cao ngạo lạnh lùng này của hắn còn diễn được đến bao giờ.
Tiễn Thẩm Diệp xong, tôi vào phòng tắm ngâm mình một lúc.
Những dấu vết trên người vẫn chưa tan hết, gặp nước ấm lại càng hiện rõ hơn, khiến tôi không tự chủ được mà nhớ lại những chuyện "khó nói" kia.
Tim đập nhanh liên hồi, chính tôi cũng thấy thật kỳ diệu.
Trước đây khi công lược Lâm Nghiên Chu, tôi chưa bao giờ có cảm giác này.
Lúc đó, hệ thống bảo gì thì tôi làm nấy, giống như một người ngoài cuộc dạo chơi qua cốt truyện vậy.
Thế nên khi biết công lược thất bại, thực ra tôi không thấy đau lòng lắm, chỉ thấy tiếc công sức bao năm đổ sông đổ biển, phí hoài thời gian mà thôi.
Nhưng hiện tại, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, hình như tôi đã thực sự rung động trước Thẩm Diệp.
Cái thứ gọi là tình yêu này, đúng là kỳ diệu thật.
…
Tôi vừa tắm xong bước ra thì chuông cửa đột nhiên vang lên.
Qua mắt mèo, tôi nhìn thấy Thẩm Diệp đang đứng bên ngoài.
"Sao anh lại..." chưa đi?
Tôi còn chưa kịp hỏi hết câu, Thẩm Diệp đã nhào thẳng vào lòng tôi.
Hắn cao hơn tôi cả cái đầu, cứ thế dụi dụi vào vai tôi làm nũng: "Anh muốn ở lại, có được không?"
Tôi cứ ngỡ có chuyện gì to tát lắm cơ, thảo nào tim hắn đập nhanh đến thế.
Tôi gật đầu: "Được thôi."
Căn hộ tôi thuê chỉ có một phòng ngủ.
Chiếc sofa nhỏ một mét ở phòng khách hiển nhiên không thể chứa nổi một người to lớn như Thẩm Diệp.
Cuối cùng, tôi đành bất lực thỏa hiệp: "Ngủ trong phòng cũng được, nhưng không được táy máy tay chân với em đâu đấy."
Thẩm Diệp ngoan ngoãn gật đầu.
Trận mưa ngoài cửa sổ rơi suốt cả đêm.
Tôi rúc trong lòng Thẩm Diệp, ngủ một giấc cực kỳ an ổn.
Còn Thẩm Diệp ngủ nghê ra sao, chắc chỉ có quầng thâm mắt của hắn mới biết được.