Ta và thứ muội cùng lúc bị ràng buộc vào một hệ thống kỳ lạ, chuyên dùng để xoay chuyển càn khôn chốn cung đấu. Đứng trước cửa tiệm đổi mệnh, muội ấy nôn nóng dốc cạn điểm tích phân, chỉ chăm chăm đổi lấy dung nhan tuyệt thế, điệu múa khuynh thành và phương t.h.u.ố.c hoài thai.
Trong thâm tâm, muội ấy khao khát giẫm đạp lên vô số phi tần để độc chiếm thánh sủng, mộng tưởng một ngày được bước lên bảo tọa Hoàng hậu vạn người kính ngưỡng.
Trái lại, ta chỉ chọn đổi lấy một cơ hội luận đàm cùng hiền sĩ với cái giá rẻ mạt, kèm theo một thanh bảo kiếm han gỉ vốn bị xem như đồ bỏ đi.
Về sau, muội ấy toại nguyện đắc sủng, thành công m.a.n.g t.h.a.i rồng. Nàng ta kiêu ngạo đứng trước mặt ta, buông lời giễu cợt cay nghiệt: "Trong cung xưa nay thắng làm vua, thua làm giặc. Tỷ tỷ không biết đường tranh giành, cũng đừng trách muội muội ra tay tàn nhẫn."
Muội ấy nhìn bộ dạng thất sủng tàn tạ của ta, đắc ý đinh ninh rằng ta đã mất đi tất cả, vĩnh viễn hóa thành kẻ thua cuộc bị chôn vùi giữa chốn thâm cung lạnh lẽo.
Thế nhưng, ngàn vạn lần muội ấy cũng không ngờ tới, hệ thống này tuy mang tên "Cung Đấu", nhưng từ thuở sơ khai, ta chưa từng có ý định dùng nó để tranh sủng đoạt ân.