Ánh đèn pha lê trong Phòng Tổng thống 888 của Khách sạn Đế Cảnh rực rỡ đến mức ch.ói mắt.
Kiều Nhiễm Nhiễm khẽ nhíu mày, cơn đau xé rách màng nhĩ truyền đến cùng với hàng ngàn mảnh vỡ ký ức xa lạ cuồn cuộn đổ ập vào đại não. Cô vô thức chớp mắt, tầm nhìn lờ mờ dần trở nên rõ nét. Xung quanh cô là một không gian xa hoa tột bậc, t.h.ả.m nhung đỏ thẫm trải dài dưới chân, những bức tranh sơn dầu đắt giá treo trên vách tường bọc da viền vàng.
Nhưng thứ đập vào mắt cô đầu tiên không phải là sự xa xỉ của căn phòng, mà là một người đàn ông.
Người đàn ông ngồi vắt chéo chân trên chiếc sô pha bọc nhung đen cách cô chưa đầy hai mét. Anh ta mặc một bộ âu phục được cắt may thủ công tinh xảo, cà vạt đã bị nới lỏng, cổ áo sơ mi bung mất hai chiếc cúc trên cùng, để lộ yết hầu đang lăn lộn gắt gao. Khuôn mặt anh ta đẹp đến mức bức người, từng đường nét như được tạc ra từ băng tuyết ngàn năm, nhưng đôi mắt hẹp dài lúc này lại chứa đựng sự khinh miệt, chán ghét và sát khí nồng nặc.
Trần Diễn.
Cái tên này xẹt qua trong đầu Kiều Nhiễm Nhiễm như một tia sét. Cùng lúc đó, cô cúi đầu xuống, phát hiện tay phải của mình đang run rẩy bưng một ly rượu vang đỏ ối. Chút chất lỏng màu hồng ngọc sóng sánh vương lại trên thành ly, bốc lên một mùi hương ngòn ngọt dị thường.
"Kiều Nhiễm Nhiễm." Giọng nói của Trần Diễn vang lên, trầm thấp, khàn đặc nhưng lạnh lẽo như từ dưới hầm băng vọng lên: "Cô nghĩ mang một khuôn mặt có ba phần giống cô ấy, lại dùng loại thủ đoạn bẩn thỉu hạ lưu này, là có thể bò lên giường của tôi sao?"
Khớp xương trên bàn tay đang nắm c.h.ặ.t thành sô pha của Trần Diễn trắng bệch, gân xanh nổi rõ. Hơi thở của anh có chút dồn dập bất thường. Rõ ràng, anh ta vừa mới nhấp một ngụm nhỏ từ ly rượu trên bàn trước khi nhận ra sự bất thường, và d.ư.ợ.c tính đang bắt đầu phát tác.
Kiều Nhiễm Nhiễm sững sờ trong giây lát.
Xuyên sách rồi?
Cô, một nữ cường nhân hiện đại, giám đốc điều hành của một tập đoàn đa quốc gia, vừa c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n giao thông, giờ lại tỉnh dậy trong thân xác của một nữ phụ pháo hôi cùng tên trong cuốn tiểu thuyết cẩu huyết. Nguyên chủ là nhị tiểu thư của Tập đoàn Kiều thị đang bên bờ vực phá sản, bị người mẹ kế — thực chất là người dì ruột độc ác Cao Lan Nguyệt — coi như một quân cờ để hiến tế.
Nguyên chủ có một khuôn mặt kiều diễm, vóc dáng hoàn hảo với thể chất "Mị cốt thiên thành", nhưng lại xui xẻo mang nét hao hao giống với Lý Hạ Lan — "Ánh trăng sáng" đã ra nước ngoài của Thái t.ử gia họ Trần. Bị giới thượng lưu gọi là "thế thân hèn mọn", bị chà đạp nhân phẩm, nguyên chủ uất ức nhưng nhu nhược, cuối cùng bị Cao Lan Nguyệt lừa gạt, xúi giục đem ly rượu tẩm t.h.u.ố.c kích tình loại nặng đến Phòng 888 để gài bẫy Trần Diễn.
Theo đúng kịch bản, chỉ năm phút nữa thôi, Cao Lan Nguyệt sẽ dẫn theo một đám phóng viên giải trí đạp cửa xông vào "bắt gian tại giường", ép Trần Diễn phải chịu trách nhiệm và rót vốn cứu Kiều thị. Nhưng Trần Diễn là ai chứ? Anh là kẻ nắm giữ huyết mạch kinh tế của Kinh Thị, thủ đoạn tàn nhẫn, sao có thể để mặc người khác bài bố? Hậu quả là nguyên chủ bị Trần Diễn ném thẳng ra ngoài hành lang trong tình trạng thiếu vải, thân bại danh liệt, cuối cùng phải nhảy lầu tự sát.
Ngay khoảnh khắc Kiều Nhiễm Nhiễm vừa sắp xếp xong mớ bòng bong trong đầu, một âm thanh điện t.ử máy móc, sắc lạnh đột ngột vang lên vang vọng trong não bộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
[Tít— Phát hiện sóng não tương thích. Hệ thống Hài Hòa chính thức trói định!]
Trước mắt Kiều Nhiễm Nhiễm xuất hiện một bảng giao diện ba chiều màu xanh lam nhạt, lơ lửng trong không trung.
[Chào mừng Ký chủ đến với thế giới tiểu thuyết. Đinh! Kích hoạt Nhiệm vụ Sinh tồn Tối khẩn cấp: Sống sót qua đêm định mệnh tại Khách sạn Đế Cảnh, rửa sạch tội danh hạ t.h.u.ố.c, lật mặt kẻ chủ mưu. Thời hạn: 24 giờ.]
[Phần thưởng hoàn thành: 1 Hộp quà Tân thủ, mở khóa tuyến nhiệm vụ Tinh Anh Đô Thị.]
[Hình phạt thất bại: Bị Trần Diễn ném ra ngoài chịu nhục nhã, đồng thời Hệ thống sẽ trừng phạt trừ 30% điểm nhan sắc, giảm mười centimet vòng một, vĩnh viễn biến thành kẻ xấu xí vô dụng! Thời gian đếm ngược: 04 phút 59 giây...]
Đồng t.ử Kiều Nhiễm Nhiễm co rút kịch liệt. Trừ nhan sắc? Giảm vòng một? Biến thành kẻ xấu xí?
Cái hệ thống quái quỷ gì thế này? Đây là uy h.i.ế.p, là ép buộc trắng trợn! Đối với một người phụ nữ luôn tự hào về sự kiêu hãnh và hoàn mỹ của mình như Kiều Nhiễm Nhiễm, hình phạt này còn đáng sợ hơn cả cái c.h.ế.t.
"Khốn kiếp..." Cô khẽ rủa thầm một tiếng trong miệng, ánh mắt vốn dĩ còn chút hoang mang nay nháy mắt sắc bén như d.a.o cạo.
Thấy cô lẩm bẩm, sự kiên nhẫn của Trần Diễn đã cạn kiệt. Anh c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cố gắng áp chế luồng nhiệt nóng rực đang xông lên trong huyết quản. Đôi mắt anh phủ một tầng sương mù đỏ ngầu, nhưng sát ý lại càng thêm nồng đậm.
"Tôi đã cảnh cáo cô rồi, Kiều Nhiễm Nhiễm." Trần Diễn loạng choạng đứng dậy, vươn tay định ấn nút chuông gọi bảo vệ trên tường. "Dám dùng t.h.u.ố.c với tôi, chuẩn bị tinh thần đón nhận cơn thịnh nộ của nhà họ Trần đi. Tôi sẽ cho cô và cái Tập đoàn Kiều thị rách nát kia biến mất khỏi Kinh Thị!"
"Khoan đã!"
Giọng nói của Kiều Nhiễm Nhiễm vang lên, trong trẻo, dứt khoát, không mang theo nửa điểm nức nở hay hoảng loạn như Trần Diễn dự đoán.
Trần Diễn khựng lại một nhịp, ánh mắt dời về phía cô. Anh ngạc nhiên phát hiện ra, người phụ nữ luôn co rúm, hèn mọn, hay dùng ánh mắt ướt át để bắt chước Lý Hạ Lan lúc này đang đứng thẳng lưng. Khí chất trên người cô hoàn toàn thay đổi. Không còn sự yếu đuối giả tạo, mà thay vào đó là một vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo đến bức người.