Hệ Thống Ép Tôi Vả Mặt Hào Môn

Chương 3



Anh, Thái t.ử gia kiêu ngạo của nhà họ Trần, vậy mà lại bị một mụ đàn bà nhà họ Kiều coi là con lợn béo để làm thịt? Lại còn định dùng truyền thông để ép hôn, tống tiền?

Kiều Nhiễm Nhiễm bình thản cất điện thoại vào túi. Cô biết, mình đã thắng bước đầu tiên. Đối phó với những kẻ đa nghi và có quyền lực như Trần Diễn, khóc lóc thanh minh là vô dụng. Chỉ có bằng chứng thép và việc chỉ ra lợi ích chung mới có thể xoay chuyển tình thế.

"Bây giờ anh đã hiểu chưa, Trần tổng?" Kiều Nhiễm Nhiễm nhướng mày, đôi mắt hồ ly xinh đẹp khẽ cong lên, toát ra một vẻ quyến rũ c.h.ế.t người mà trước đây nguyên chủ chưa từng có. "Nếu lúc nãy anh gọi bảo vệ, hoặc ném tôi ra ngoài, đám phóng viên đang mai phục dưới sảnh sẽ lập tức chộp được cảnh quần áo xộc xệch của chúng ta. Ngày mai, trang nhất các báo sẽ tràn ngập tin tức 'Thái t.ử gia họ Trần chơi đùa thế thân xong vứt bỏ', hoặc 'Bê bối t.ì.n.h d.ụ.c tại Khách sạn Đế Cảnh'. Danh tiếng của Tập đoàn Trần thị sẽ bốc hơi vài tỷ đô la chỉ trong một đêm."

Trần Diễn hít sâu một hơi. Thuốc kích tình trong cơ thể dường như bị cơn giận dữ và sự tỉnh táo cưỡng chế ép xuống. Anh nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt.

Cô ta thay đổi rồi. Không còn là cái bóng rụt rè, cố gắng bắt chước từng nụ cười, từng cử chỉ của Lý Hạ Lan nữa. Kiều Nhiễm Nhiễm đứng đó, sống lưng thẳng tắp, ánh mắt rực rỡ và sắc bén như một lưỡi kiếm vừa được rút khỏi vỏ.

"Cô ghi âm lại, chứng tỏ cô cũng không hề ngoan ngoãn như vẻ bề ngoài." Trần Diễn cười lạnh một tiếng, bước tới một bước, áp sát Kiều Nhiễm Nhiễm. Mùi hương nam tính hòa lẫn với chút hơi nóng của t.h.u.ố.c bao trùm lấy cô, tạo ra một áp lực cực lớn. "Nói đi, cô muốn gì? Đưa đoạn ghi âm này cho tôi để đổi lấy tiền? Hay là một cơ hội thực sự bước vào nhà họ Trần?"

Kiều Nhiễm Nhiễm không lùi bước. Cô ngẩng cao đầu, đối diện trực tiếp với ánh mắt sắc như chim ưng của anh.

"Tôi không cần tiền của anh, càng không thèm cái danh phận thế thân rác rưởi ở nhà họ Trần." Giọng Kiều Nhiễm Nhiễm đanh lại, từng chữ thốt ra đều mang theo sự kiêu hãnh tột cùng. "Tôi chỉ muốn tự tay xé nát cái mạng lưới bẩn thỉu mà Cao Lan Nguyệt đã giăng ra. Bà ta coi tôi là quân cờ, tôi sẽ biến bà ta thành kẻ c.h.ế.t thay."

[Tít— Thời gian đếm ngược nhiệm vụ: 01 phút 30 giây...]

Âm thanh của Hệ thống lại vang lên thúc giục. Kiều Nhiễm Nhiễm biết thời gian không còn nhiều. Đám người của Cao Lan Nguyệt chắc chắn sắp không nhịn được mà xông lên đây.

"Trần Diễn, chúng ta làm một cuộc giao dịch." Kiều Nhiễm Nhiễm giơ tay lên, ánh mắt kiên định. "Cho tôi mười phút. Anh chỉ cần ngồi yên ở đó, phối hợp với tôi diễn một vở kịch. Tôi đảm bảo sẽ dọn dẹp sạch sẽ rắc rối tối nay, trả lại sự trong sạch cho cả hai chúng ta, đồng thời dâng lên cho anh một màn kịch hay để xả cục tức này."

Trần Diễn nheo mắt nhìn cô. Sự đ.á.n.h giá trong mắt anh đã hoàn toàn thay đổi. Từ một món đồ chơi rẻ tiền, một kẻ hạ lưu, giờ đây Kiều Nhiễm Nhiễm trong mắt anh giống như một con cáo nhỏ xảo quyệt, đang nhe nanh giương vuốt để c.ắ.n trả kẻ thù.

Rất thú vị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cơn nóng trong người vẫn âm ỉ, nhưng lý trí của Trần Diễn đã hoàn toàn kiểm soát được đại cục. Anh chậm rãi lùi lại, ngồi xuống chiếc sô pha, đôi chân dài lại vắt chéo, phong thái khôi phục vẻ vương giả thường ngày.

"Được." Trần Diễn gõ nhịp ngón tay lên tay vịn sô pha, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy nguy hiểm. "Tôi cho cô mười phút. Nếu cô không làm cho tôi hài lòng, hoặc để lọt dù chỉ một tin đồn thất thiệt ra ngoài, tôi sẽ tự tay ném cô từ tầng tám mươi tám này xuống."

"Thành giao." Kiều Nhiễm Nhiễm mỉm cười.

Vừa dứt lời, từ ngoài hành lang tĩnh lặng bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập. Không phải một người, mà là một đám đông. Tiếng ma sát của máy ảnh, tiếng xì xào to nhỏ, và rồi...

"Cốc! Cốc! Cốc!"

Tiếng gõ cửa thô bạo vang lên, kèm theo đó là giọng nói vờ vịt đầy hốt hoảng của Cao Lan Nguyệt:

"Nhiễm Nhiễm! Con có ở trong đó không? Trần tổng, ngài mở cửa ra! Đừng làm hại con gái tôi!"

Kịch vui, chính thức bắt đầu. Ánh mắt Kiều Nhiễm Nhiễm lóe lên tia sáng lạnh lẽo, cô chỉnh lại vạt áo, thong thả bước về phía cánh cửa. Bàn tay vàng đã mở, ly rượu độc đã đổ, giờ là lúc những kẻ thích tát nước theo mưa phải trả giá bằng m.á.u.

Bàn tay thon dài, trắng trẻo của Kiều Nhiễm Nhiễm đặt lên tay nắm cửa bằng kim loại lạnh lẽo. Bên ngoài, tiếng ồn ào đã lên đến đỉnh điểm. Tiếng đèn flash máy ảnh nổ lách tách xuyên qua khe hở, rọi những vệt sáng chớp nhoáng lên sườn mặt điềm tĩnh đến đáng sợ của cô.

"Trần tổng! Ngài mở cửa ra! Nhiễm Nhiễm nhà chúng tôi bề ngoài tuy có chút giống với người kia, nhưng con bé tuyệt đối không phải loại con gái tùy tiện! Ngài không thể ỷ thói cậy quyền mà làm nhục con bé được!"

Giọng nói của Cao Lan Nguyệt vang vọng khắp hành lang tầng tám mươi tám. Từng câu từng chữ đều mang theo âm điệu nức nở, bi phẫn của một người mẹ đau xót vì con gái bị làm nhục, nhưng thực chất lại đang ngầm khẳng định với đám phóng viên rằng: Kiều Nhiễm Nhiễm đang ở bên trong với Thái t.ử gia họ Trần, và cô ta chỉ là một kẻ thế thân đê tiện dùng thân xác để trèo cao.

Một mũi tên trúng ba đích. Vừa bôi nhọ danh dự của Kiều Nhiễm Nhiễm, vừa ép Trần Diễn vào thế phải chịu trách nhiệm, lại vừa mượn sức ép dư luận để vớt vát lại cái vỏ bọc hào nhoáng đang thoi thóp của Tập đoàn Kiều thị. Kế hoạch hoàn hảo đến mức, nếu là nguyên chủ nhút nhát của trước kia, e rằng lúc này đã hoảng loạn đến mức c.ắ.n lưỡi tự sát.