Hệ Thống Thay Đổi Nhân Sinh

Chương 11



Nhưng lúc này, giáo sư Tây Lâm đã nhận được sự tài trợ từ Hứa Hoan, bắt đầu bận rộn chuẩn bị công việc.



Việc Hứa Lãng nổi loạn chạy đi chơi game đã bị gia đình phát hiện, nhưng bất luận như thế nào cậu ấy cũng không chịu về nhà.



Đang lúc bố mẹ cậu ấy phiền muộn, Hứa Hoan bày tỏ sẵn lòng giúp em trai chia sẻ gánh nặng trước.



"Dù sao Hứa Lãng còn phải rèn luyện thêm mấy năm, trước mắt con giúp nó quản lý sản nghiệp trong nhà đã."



"Vẫn tốt hơn là để người ngoài nhúng tay vào. Chờ Hứa Lãng trở lại, con cũng phải kết hôn lập gia đình, thời gian vừa vặn."



Bố mẹ Hứa không đề phòng cô, suy đi nghĩ lại cảm thấy đây là biện pháp tốt, còn khen ngợi Hứa Hoan hiểu chuyện.



Trước kỳ thi tuyển sinh đại học, bố mẹ tôi cuối cùng cũng nhớ ra có một cô con gái không có ở nhà, nên đã đưa tôi về ăn tối với Lâm Tri Niệm.



"Tri Niệm nhất định có thể trở thành người đứng đầu kỳ thi tuyển sinh đại học."



Lâm Tri Niệm cũng mỉm cười đắc ý.



Bồn rửa tay cạnh phòng vệ sinh, Lâm Tri Niệm lạnh lùng nói: "Chị có thể ngăn được giáo sư Tây Lâm, nhưng không thể ngăn được tôi tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học."



"Chị à, chỉ cần tôi còn ràng buộc với hệ thống học sinh giỏi, tôi nhất định sẽ thành công.



"Mà chị thì sao? Nhiệm vụ chinh phục của chị vẫn tiến triển tốt chứ?"



Tôi mỉm cười, không nói gì.



Con bé thực sự là một đứa trẻ ngu ngốc và ngây thơ.



Tôi không thể ngăn được kỳ thi tuyển sinh đại học, nhưng tôi vẫn có thể ngăn cản nó mà.



Vào ngày thi tuyển sinh đại học, Hứa Hoan thay tôi thuê người chặn xe của Lâm Tri Niệm, khiến nó lỡ mất kỳ thi.



Đây là đòn chí mạng tôi đã chuẩn bị cho Lâm Tri Niệm.



Trong số các nhiệm vụ của hệ thống học sinh giỏi, kỳ thi tuyển sinh đại học là một phần rất quan trọng.



Nếu mục này thất bại, lấy tiến độ của Lâm Tri Niệm hoàn toàn không đủ để vượt qua kiểm tra.



Làm sao tôi có thể để một người bị ràng buộc bởi hệ thống thay đổi, có thái độ thù địch với tôi phô trương khắp nơi chứ?



Chỉ nháo mấy chuyện con cỏn thì chẳng có chút ý nghĩa gì, muốn làm thì phải một kích g.i.ế.t c.h.ế.t.



Đây là bài học cuối cùng mà người làm chị gái như tôi dạy cho Lâm Tri Niệm.



Lâm Tri Niệm bị thương trong một cuộc ẩu đả giữa những người qua đường, lâm vào hôn mê.



Cũng hoàn toàn bỏ lỡ thời gian thi tuyển sinh đại học.



Còn tôi thì phát huy bình thường.



Tình hình không khác lắm so với những gì tôi dự đoán.



Đi ra khỏi trường thi, phóng viên đứng ở cửa mắt sáng lên khi nhìn thấy tôi.



"Bạn học là Thanh Di đúng không?"



Tôi mỉm cười, chào hỏi trước ống kính: "Xin chào mọi người, tôi là Lâm Thanh Di."



...



"Bạn có lời gì muốn nói với mọi người không?"



"Người biết cố gắng sẽ không bị phụ lòng."

Sau khi thi xong, Lâm Tri Niệm mới tỉnh dậy.



Con bé hoàn toàn phát điên.



Nó ở nhà khóc lóc với bố mẹ rất lâu, bố mẹ tôi nói học lại thêm một năm nữa cũng không sao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Nhưng tôi và Lâm Tri Niệm đều biết là không thể nào.



Nó đã vuột mất giáo sư Tây Lâm, cũng bỏ lỡ kỳ thi tuyển sinh đại học.



Con bé đã không còn cơ hội.



Chẳng bao lâu nữa, hệ thống học sinh giỏi sẽ lấy lại tất cả ngón tay vàng, nó trở về con người vốn có của mình, không còn là thiên tài nữa.



Không biết Lâm Tri Niệm nói với bố mẹ như thế nào, cuối cùng họ dường như đã đạt được đồng thuận.



Bố tôi gọi tôi về nhà.



"Thanh Di, con học lại một năm, để Tri Niệm đến trường đại học của con học đi."



Tôi bật cười thành tiếng:



"Bố, bố cho rằng phòng tuyển sinh mắt bị mù, hay bố cho rằng con lớn lên giống Lâm Tri Niệm?"



"Hai con là sinh đôi! Để cho em gái con đi học thì sao? Tri Niệm thông minh nên chắc chắn không có vấn đề gì."



"Còn con sang năm thử thi lại đi."



Tôi lấy điện thoại ra, bật camera và chụp ảnh tôi và Lâm Tri Niệm.



"Nếu bố không bị mù, cũng có thể nhìn ra hai bọn con rất khác nhau chứ?"



Trong ảnh, tôi và Lâm Tri Niệm một người thì xinh đẹp, người còn lại chỉ có thể gọi là thanh tú.



Con bé không giống tôi kiếp trước, mà tôi cũng không giống nó kiếp trước.



Có lẽ do tâm sinh tướng.



"Bố, mẹ, coi như con và Lâm Tri Niệm giống nhau như đúc, con cũng sẽ không nhường cơ hội vào đại học cho nó."



"Tri Niệm, em nói thử xem, sao lại đúng lúc có người đ.á.n.h nhau trên con đường em phải đi qua để đến trường thi?"



Lâm Tri Niệm mở to mắt, hô hấp dồn dập:



"Là chị làm?!"



Bố mẹ cũng nhìn tôi đầy ngạc nhiên.



"Cái gì?!"



Tôi mím môi mỉm cười, không trả lời bọn họ, chỉ nói một câu:



"Em đoán xem?"



Bố tôi vô cùng tức giận, thở hổn hển, giơ tay lên định đ.á.n.h tôi.



Tôi linh hoạt né tránh.



Từ lúc bắt đầu bước vào, tôi đã đứng gần cửa không di chuyển, chính là để dễ dàng đi ra ngoài.



Lợi dụng lúc ba người đang sững sờ, tôi lập tức quay người đi ra ngoài, nhấn nút thang máy rồi chạy như điên.



Sau khi chạy ra khỏi tiểu khu, tôi giơ tay tự tát mình một cái thật mạnh.



Sau đó mở điện thoại lên, hướng về phía mình quay một đoạn video, ngồi trên taxi, chuyển video vừa quay được vào hộp nháp.



Tôi nhận được một tin nhắn lạ trên điện thoại.



Là Lâm Tri Niệm.



【Tôi không sống dễ chịu, thì chị cũng đừng mong sống tốt!】

Cách Lâm Tri Niệm không để tôi sống tốt chính là lôi kéo bố mẹ tố cáo tôi ở trên mạng.