Tiến lên xem Lạc học tỷ biến thành con lười, trong chốc lát đã bị một bàn tay nắm lấy cổ tay, Bạch Vĩnh Khải quay đầu nhìn lại, là Lạc Cầm Thường!
Hoàn cảnh lúc này đã thay đổi, lòng bàn tay bị Lạc học tỷ dắt lấy mà không ngừng chạy về một hướng!
Vách núi.
"Cái quái gì thế! Học tỷ, dừng lại chút đi, phía trước là vách núi vạn trượng thâm uyên đó!"
Bất kể Bạch Vĩnh Khải kêu gào thế nào, Lạc Cầm Thường chỉ thấy vui vẻ, căn bản không nghe thấy. Ngoài ra Bạch Vĩnh Khải phát hiện, hai chân của mình căn bản không nghe theo sai khiến, giống như tự biết đi đường, bởi vì cái nắm tay của Lạc Cầm Thường mà đã đến rìa vách núi.
Lạc Cầm Thường dắt hắn tung người nhảy một cái, nhảy xuống vách núi cao mấy ngàn mét.
"A a a ——!"
Bạch Vĩnh Khải điên cuồng hét ch.ói tai, cảm thấy lúc này đã bị giày vò đến phát điên rồi.
"Hì hì hì..."
Lạc Cầm Thường cười lớn thành tiếng, "Thật vui quá đi!"
Theo đà hai người rơi xuống dưới vách núi, vào trong sâm lâm, tiến vào dưới những tán cây rậm rạp.
Theo một con voi Mammoth xông ra khỏi rừng cây, Lạc Cầm Thường, Bạch Vĩnh Khải cưỡi trên lưng voi, một người vẫn vui vẻ như cũ, người còn lại thì mặt xám như tro tàn.
Con voi Mammoth điên cuồng chạy loạn, lao về phía dòng sông, mãnh liệt xông vào trong nước.
Lạc Cầm Thường, Bạch Vĩnh Khải lần lượt tiến vào trong nước, chớp mắt đã tới dưới mặt nước.
Con voi đang cưỡi đã biến thành cá voi.
Bạch Vĩnh Khải nhìn quanh bốn phía, trong lòng thầm nghĩ: Đây lại bị đưa tới nơi nào rồi?
"U ——!"
Lạc Cầm Thường hú lên một tiếng, hướng về phía thâm hải, ngẫu nhiên cũng có âm thanh vang vọng lại.
"Mau! Vĩnh Khải, đại thanh kêu ra đi."
Lạc Cầm Thường chỉ tay về phía thâm hải, liếc nhìn hắn.
"Ồ... ồ."
Bạch Vĩnh Khải đờ đẫn một chút, lập tức đại khiếu: "Ta ghét ngươi a đại hải ——!"
Lạc Cầm Thường cũng đi theo cùng nhau hét: "Tôi cũng thế! Tôi ghét cậu a đại hải ——!"
Giống như sau khi phát tiết xong, lúc Bạch Vĩnh Khải đang ngẩn ngơ, gò má bị hai tay Lạc Cầm Thường vuốt ve, đối diện với làn môi nhuận hồng đang hé mở hướng về môi hắn.
Lạc Cầm Thường nhắm mắt, trút bỏ quần áo trên người, tận tình hưởng thụ nụ hôn nồng nhiệt cùng hắn.
Sơn Tam
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lùi lại một bước, khóe miệng dính nước bọt của nàng, Bạch Vĩnh Khải đỏ mặt nhìn:
"Học tỷ, có thể chứ?"
Hai tay che trước n.g.ự.c, đôi vai trắng nõn trơn bóng, tóc tai xõa tung, càng lộ ra tấm lưng trần, hai bên má Lạc Cầm Thường ửng hồng và khẽ gật đầu:
"Ưm~"
Hơi ngửa đầu, Lạc Cầm Thường giương môi lên, Bạch Vĩnh Khải tình không tự cấm liền đưa hai tay ra, vuốt ve sau gáy nàng, sau khi nhắm mắt thì hôn xuống...
"Dậy đi!"
Âm thanh gì đang hét bên tai thế này?!
Bạch Vĩnh Khải mở mắt ra, mạnh mẽ từ trên giường ngồi dậy, tim đập nhanh đỏ cả mặt, lúc nhìn quanh bốn phía mới nhận ra loay hoay nửa ngày hóa ra là mơ.
"Dậy đi thôi! Đến giờ ăn sáng rồi đó nha."
Từ ngoài cửa phòng ngủ truyền đến tiếng gọi của Lạc Cầm Thường.
"Đến đây!"
Sau khi xuống giường, xỏ dép lê vào, Bạch Vĩnh Khải cảm nhận được sự căng chướng trong đầu. Cảm thấy giấc xuân mộng này thật đủ chân thực, có thể hô hấp dưới nước không cần dưỡng khí, còn ở trên lưng cá voi, mơ thấy làm chuyện đó cùng Lạc học tỷ.
Hắn đỏ mặt tía tai, cũng không biết sao mình lại làm ra cái mộng này nữa?
Vào nhà vệ sinh một chuyến, đi tiểu xong, Bạch Vĩnh Khải rửa tay rồi ra phòng khách.
Thân mặc váy liền thân màu vàng nhạt, khoác thêm một chiếc áo khoác và đi tất lụa màu trắng giữ ấm, chân dẫm giày cao gót màu trắng, mái tóc buộc đuôi ngựa để lộ phần mái chéo, ngoại hình trông vô cùng bắt mắt, gò má hồng nhuận có hào quang.
Lạc Cầm Thường bưng bát sủi cảo đã múc sẵn ra, đặt lên bàn rồi để đôi đũa lên, nhìn về phía hắn đang đi tới, cười nói: "Mau ăn đi thôi, đừng quên cuộc hẹn hò."
Bạch Vĩnh Khải ngồi xuống bên bàn ăn, đỏ mặt gật đầu:
"Được~"
Vừa nghĩ đến giấc mơ lúc nãy, trong lòng Bạch Vĩnh Khải có chút không kìm nén được.
Tại sao lại làm cái mộng này chứ!?
Lạc Cầm Thường đi tới, ngồi xuống cùng nhau ăn sủi cảo.
Nhìn biểu cảm của hắn, Lạc Cầm Thường hỏi: "Cậu bị làm sao thế?"
Bạch Vĩnh Khải quay đầu đi, không dám đối thị với nàng, "Không, không có gì, làm một cái ác mộng."
Làm chuyện xấu hổ, áp căn là làm không được.
Mơ thấy xuân mộng như vậy, cũng thật chẳng còn ai nữa.