Hẹn Hò Đời Thực: Giáo Sư Học Tỷ Của Ta Quá Ngọt Ngào

Chương 53: Bắt đầu hẹn hò (1/2)



"Hai mươi tệ, cảm ơn nhé."

Bác tài xế nói lời cảm ơn, rồi lái xe rời đi.

Bạch Vĩnh Khải và Lạc Cầm Thường đứng sóng vai bên nhau, bước chân tiến tới trước cổng khu vui chơi.

"Muốn chơi tàu lượn siêu tốc, hay là vòng quay ngựa gỗ, hôm nay muốn chơi cái gì?"

Lạc Cầm Thường muốn hỏi ý tưởng của hắn, điểm này tổng không thể không có chủ kiến.

Bạch Vĩnh Khải nhìn quanh bốn phía, xôn xao náo nhiệt, dòng người qua lại tấp nập lần lượt mua vé tại cửa bán vé để tiến vào khu vui chơi.

Tuy rằng nghe thấy lời Lạc học tỷ nói nhưng hắn không để tâm, ngược lại điều hắn để tâm chính là cô em gái và Lý Hạo Phong sao vẫn chưa tới? Hiện tại thời gian đã là tám giờ rưỡi.

"Dạo khu vui chơi thôi mà, sao thế? Không quyết định được chơi cái gì sao?"

Lạc Cầm Thường dùng ánh mắt đầy nghi hoặc, nghiêm túc hỏi.

Thấy Lạc học tỷ không vui, hắn vội vàng giảng hòa:

"Không có. Chỉ là đang nghĩ, học tỷ, có phải nên đi mua vé vào cổng trước không?"

Nàng suýt chút nữa không phản ứng kịp, bừng tỉnh đại ngộ:

"Nói cũng đúng, suýt chút nữa quên mất vé vào cổng, vậy thì mau đi mua vé thôi."

Nắm lấy tay hắn, Lạc Cầm Thường đang định dẫn hắn đi về phía quầy bán vé vào khắc đó?

Sơn Tam

"Anh! Chúng em tới rồi."

Nghe thấy thanh âm quen thuộc hô hoán, Lạc Cầm Thường sửng sốt một chút, nghiêng người nhìn qua, Bạch Y Âm và Lý Hạo Phong đang nắm tay nhau cùng đi tới, chào hỏi.

Bạch Vĩnh Khải thấy bọn họ đã tới, trong lòng thấy an ủi, rốt cuộc cũng có thêm một chút dũng khí để đối mặt với cuộc hẹn hò tiếp theo.

"Chào Lạc lão sư."

"Chào Lạc lão sư."

Bạch Y Âm và Lý Hạo Phong lễ phép lần lượt chào hỏi.

"Chào, chào các em."

Lạc Cầm Thường cũng chào lại, tuy nhiên cả người vì lời chào này mà cảm thấy khá ngượng ngùng.

Bọn họ cư nhiên lại tới, là trùng hợp sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh?

Vừa rồi nàng đã nghe thấy Bạch Y Âm gọi tiểu sư đệ một tiếng như vậy.

Xoay đầu nhìn về phía hắn! Cơ thể Bạch Vĩnh Khải rùng mình, liếc thấy Lạc học tỷ đang nhìn mình?

Không thể nào! Bị phát hiện là mình gọi em gái và Lý Hạo Phong tới sao?

Bạch Y Âm quan sát hai người bọn họ, biết rõ đây là đang liếc mắt đưa tình.

Ông anh đúng là không hổ danh ông anh, có thể cùng nữ giáo sư kết thành một cặp như thế này.

"Lạc lão sư, chúng em là tình cờ vừa mới tới đây, ngại quá."

"Cô và anh trai em đây là đang hẹn hò sao?"

Bạch Y Âm cười hỏi, cũng may là không nói ra chuyện ông anh gọi bọn họ tới để cổ vũ cho ông anh, thuận tiện cùng nhau hẹn hò luôn...

"Là, là đang hẹn hò."

Đôi mắt chớp chớp, Lạc Cầm Thường dùng ngón út gãi gãi mặt.

Đối mặt với thiếu nữ như vậy, khó tránh khỏi có chút ngượng ngùng, tuy rằng đây là em gái của tiểu sư đệ.

Nhưng mà... có chút xấu hổ.

"Hẹn hò tốt mà. Anh, mau cùng Lạc... chị Cầm Thường đi thôi, lát nữa chúng em sẽ theo sau." Bạch Y Âm tiến lên đẩy hai người bọn họ, hẹn hò thì phải nhanh lên, thời gian không chờ đợi ai, khu vui chơi muốn chơi thì phải tranh thủ mà chơi.

Bị Bạch Y Âm đẩy lên phía trước mấy bước, Bạch Vĩnh Khải và Lạc Cầm Thường nhìn nàng một cái, rồi lại nhìn nhau, quay đầu đi, trong lòng thực sự có chút thẹn thùng.

Hết cách rồi, hai người đành đi tới quầy bán vé để mua vé.

Lý Hạo Phong không chớp mắt nhìn theo, hỏi: "Chúng ta có muốn đi cùng không?"

Bạch Y Âm đeo kính râm, cười nói: "Dĩ nhiên là phải đi cùng rồi. Nhưng có thể đi muộn một chút, bước đầu tiên của hẹn hò phải để lại không gian riêng tư cho hai người bọn họ, để tăng tiến tình cảm với nhau, ở riêng một mình là lựa chọn tốt nhất."

Thấy Y Âm hiểu biết như vậy, Lý Hạo Phong cúi đầu, không khỏi sinh lòng hiếu kỳ:

"Y Âm, tại sao em lại hiểu biết như vậy chứ?"

Bạch Y Âm liếc mắt, thẹn thùng cúi đầu: "Em hiểu là vì em..."

Không thể nào nói là vì đọc nhiều tiểu thuyết lãng mạn, truyện tranh và xem phim truyền hình mà học được đi.

Thật ngại quá.

Nếu ở trước mặt người mình thích mà nói ra những lời này, thật xấu hổ c.h.ế.t mất.