Lạc Cầm Thường cảm thấy vị đại tiểu thư này rất có khả năng là người mà cô và tiểu sư đệ đều quen biết, chỉ là đoán không ra vị đại tiểu thư này rốt cuộc là ai?
Bất kể thế nào, thời gian ở riêng với tiểu sư đệ đã nhiều lên trông thấy.
Cũng phải cảm ơn sự giúp đỡ của vị đại tiểu thư bí ẩn kia.
Nắm lấy tay Bạch Vĩnh Khải, Lạc Cầm Thường chỉ tay, dẫn cậu tiến về phía một cửa hàng đồ bơi:
Sơn Tam
"Đi mau nào! Vĩnh Khải, đi thay đồ bơi."
Bạch Vĩnh Khải kinh ngạc: "Cái gì? Thay đồ bơi?!"
Mười phút sau...
Tại quầy thu ngân cửa hàng đồ bơi.
Bạch Vĩnh Khải dùng điện thoại quét mã hoàn tất thanh toán, thân dưới đã mặc một chiếc quần bơi màu đen dài đến đầu gối, phần eo hơi bó sát.
Thân hình không quá tráng kiện cũng không béo phì, có thể coi là kiểu trung quy trung củ.
Bạch~ bạch~
Vỗ vỗ bụng, ánh mắt Bạch Vĩnh Khải tập trung, ngưng thị chính mình trong gương, nhan sắc bình quân thiên về đại chúng, ngũ quan đoan chính nhưng không quá nổi bật.
Tại sao nhan sắc phổ thông thế này mà Lạc học tỷ lại thích truy đuổi mình như vậy?
Quả nhiên vẫn phải hỏi cho rõ, nếu không, thật sợ Lạc học tỷ đang trêu đùa mình cho vui.
"Học đệ, giúp tôi với, sau lưng áo của tôi không thắt được dây đồ bơi."
Từ trong phòng thay đồ truyền ra một tiếng thở dốc khe khẽ, Lạc Cầm Thường ngượng ngùng tìm kiếm sự giúp đỡ của cậu.
"Ồ~ tới đây."
Bạch Vĩnh Khải lập tức tiến tới, vén rèm lên liền nhìn thấy Lạc học tỷ gần như trần trụi nhưng đang mặc đồ bơi, hai chân quỳ ngồi trên mặt đất.
Cặp đùi đầy đặn trơn bóng, kiều diễm có hào quang, vòng eo liễu thon thả có hình có dáng, ánh mắt ngậm lệ đầy ủy khuất, mái tóc xõa tung, hai tay cô ôm c.h.ặ.t lấy trước n.g.ự.c để ngăn bộ đồ bơi bên trên tuột xuống.
Cảnh tượng này khiến Bạch Vĩnh Khải nhìn đến đỏ mặt tía tai.
"Nhờ, nhờ cậu đó, Vĩnh Khải."
Lạc Cầm Thường liếc đôi mắt đẹp, ai cầu nói.
Bạch Vĩnh Khải nín thở, cố gắng ổn định tâm thần, không để thở dốc, đưa tay cài hai sợi dây thun của bộ đồ bơi lại, sau đó lại ở nơi cổ trắng ngần mịn màng của cô thắt c.h.ặ.t hai dải lụa, ngay lập tức đứng dậy, quay lưng đi:
"Được, được rồi."
Hai bên khóe miệng Lạc Cầm Thường khẽ nhếch lên, lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào khả ái:
"Cảm ơn."
Một lát sau...
Hai người lần lượt từ trong cửa hàng đồ bơi đi ra, vẫn nắm tay nhau.
"Học tỷ, muốn chơi gì nào?"
Chú ý tới các thiết bị giải trí xung quanh bể bơi lớn, Bạch Vĩnh Khải còn chưa biết cô muốn bắt đầu chơi từ đâu?
Nhìn thấy cậu tích cực như vậy, Lạc Cầm Thường không khỏi che miệng lộ ra nụ cười xấu xa, tiến sát lại bên tai cậu, nhẹ giọng nỉ non: "Có muốn chạm vào ** của tôi không?"
Phụt~
Bạch Vĩnh Khải bị lời này của cô làm cho kinh hãi đến phun cả nước miếng, liếc mắt nhìn cô gái đang không kìm chế được kia:
Cái quái gì vậy!
Học tỷ, chị đã hai mươi hai tuổi rồi, muốn chơi bạo thế sao?
"Không đâu! Học tỷ, chuyện này sau này... sau này hãy nói."
Tâm loạn như ma, cảm xúc có chút không ổn định, đó là nội tâm hiện tại của Bạch Vĩnh Khải.
Lạc Cầm Thường lấy điện thoại ra, đặt vào tay cậu.
Cúi đầu nhìn điện thoại, Bạch Vĩnh Khải hỏi: "Chị đưa điện thoại cho tôi làm gì?"
Cúi người xuống, giống như khoe n.g.ự.c, ngón tay ở vùng da trước n.g.ự.c mịn màng như muốn chảy ra nước chậm rãi lướt qua, Lạc Cầm Thường bày ra một tư thế yêu kiều quyến rũ:
"Chụp ảnh cho tôi."
Bạch Vĩnh Khải không kịp đề phòng lùi lại phía sau, phi lễ chớ nhìn mà quay đầu đi chỗ khác, lỗ mũi liền chậm rãi chảy ra m.á.u mũi, huyết khí phương cương có chút quá đà.
Lạc Cầm Thường che miệng cười khẽ: "Xem kìa, dọa cậu thành thế này, tôi chỉ là nói tùy tiện thôi."
Nghe thấy câu "nói tùy tiện", Bạch Vĩnh Khải hơi ngẩn người một chút, đầu óc tức khắc tăng tốc vận hành, nghiến răng nghiến lợi biết ngay là lừa mình!
Cứ muốn trêu chọc tôi như vậy, vậy thì tiếp chị tới cùng.
Phải chiếm thế chủ động, nhất định phải chiếm thế chủ động!
"Điện thoại phiền phức lắm, muốn dùng thì dùng cái này."
Bạch Vĩnh Khải bất tiết nói, lấy ra một chiếc máy ảnh hàng thật giá thật.
Nụ cười của Lạc Cầm Thường tức khắc dừng lại, hỏi: "Cậu lấy nó từ đâu ra vậy?"
Dùng khăn giấy bịt lỗ mũi đang chảy m.á.u lại, Bạch Vĩnh Khải lộ ra nụ cười xấu xa:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đương nhiên là lấy từ trong cửa hàng đồ bơi rồi, học tỷ không phải muốn chụp ảnh sao?"
"Làm một tư thế đi."
Ống kính mở ra, nhắm chuẩn, Bạch Vĩnh Khải nhìn cô.
Lạc Cầm Thường đỏ bừng mặt, dùng tay che má: "Đừng chụp vội, cho tôi chút thời gian chuẩn bị đã, để tôi chuẩn bị xong thì cậu muốn chụp tôi thế nào cũng được."
Bạch Vĩnh Khải thấy cô bày ra một tư thế thẹn thùng, liền nhấn nút chụp, lưu lại một bức ảnh. Nhìn bức ảnh cực kỳ bổ mắt này, hắn cảm thán:
"Không hổ là học tỷ, tấm này chuẩn quá."
Lạc Cầm Thường phồng má tức giận, chu môi nói: "Chỉ biết bắt nạt tôi như thế thôi!"
Bạch Vĩnh Khải cười hì hì: "Tôi nhỏ tuổi hơn chị, sao có thể bắt nạt chị được?"
Lạc Cầm Thường phản bác: "Vậy mà cậu còn dám dùng máy ảnh chụp lung tung!"
Hai người nô đùa trong công viên nước, camera giám sát từ trên cao bao quát toàn bộ công viên đã ghi lại rõ ràng cảnh tượng bọn họ đùa giỡn.
"Anh trai chơi khá vui vẻ nhỉ."
Bạch Y Âm nhìn hình ảnh giám sát, cùng với Giáo sư Lạc Cầm Thường hay là học tỷ gì đó? Chơi vui vẻ như vậy, ông anh coi như cũng đã thu phục được người ta rồi phải không?
Hai vệ sĩ nam nữ đứng bên cạnh bất động như tượng, sau gáy chảy mồ hôi hột.
Đại tiểu thư thật đúng là dám nói, vì anh trai mình mà không tiếc tiền bao trọn gói cả khu này đến mức độ này.
...
Công viên nước.
"Hô hô~"
Trượt theo máng trượt xuống, khoảnh khắc Bạch Vĩnh Khải lao ra liền rơi tỏm xuống nước.
Ngay sau đó, Lạc Cầm Thường cũng trượt theo máng lao ra, rơi vào trong bể nước!
Hai người lần lượt nhô đầu lên khỏi mặt nước, tóc tai đã bị nước dầm ướt sũng.
Gạt nước trên mặt, Bạch Vĩnh Khải mở mắt nhìn cô gái trước mặt, nghĩ đến những chuyện lúc trước đã suy nghĩ, nội tâm không kìm nén được mà hỏi ra miệng:
"Học tỷ, có một chuyện tôi không hiểu, tại sao chị lại thích tôi?"
Lạc Cầm Thường thấy hắn hỏi vậy liền mỉm cười: "Thích cậu thì cần gì lý do, thích chính là thích, tại sao phải nói là tại sao thích cậu."
Bị câu nói này của Lạc học tỷ làm cho hoàn toàn nghệch mặt ra.
Thích mà không có lý do thì tính là loại thích gì chứ?
Đầu óc Bạch Vĩnh Khải rối bời, nếu cứ như vậy, chẳng phải là thấy sắc nảy lòng tham sao.
"Thực ra, yêu cậu quả thực có chút lý do."
Lạc Cầm Thường cười, thốt ra một câu.
Phản ứng lại, Bạch Vĩnh Khải vội vàng: "Có thì nói nghe xem."
Lạc Cầm Thường nhe răng cười: "Không nói cho cậu đâu..."
Dứt lời, cô lặn xuống nước.
"Chờ đã! Học tỷ."
Bạch Vĩnh Khải hít sâu một hơi, lặn xuống đuổi theo cô.
Đã vậy còn không nói cho mình, chẳng phải là lười nói sao.
Nhưng hắn thực sự rất muốn biết, rốt cuộc vì sao cô lại thích mình?
Dưới nước.
Bạch Vĩnh Khải nhìn quanh bốn phía, không thấy học tỷ đâu.
Đi đâu rồi?
Vòng eo đột nhiên bị ôm c.h.ặ.t, Bạch Vĩnh Khải cảm nhận được, vừa xoay người nhìn lại thì môi đã bị Lạc Cầm Thường hôn lấy, tình huống này lại diễn ra quá mức đột ngột.
Một lát sau...
Bạch Vĩnh Khải ngoi lên mặt nước, liền thấy Lạc Cầm Thường đang leo lên thang, đứng trên bờ hồ bơi.
"Học tỷ! Chị vẫn chưa trả lời tôi mà."
Hắn thực sự rất muốn biết, lúc nào cũng nghĩ về chuyện đó.
Khẽ vắt mái tóc dài cho nước chảy ra, Lạc Cầm Thường chỉ để lại bóng lưng, không hề quay người lại:
"Vậy thì xem cậu nghĩ như thế nào?"
Nói xong không thèm để ý gì nữa, đi đến dưới ô che nắng nằm xuống, nghỉ ngơi một chút rồi mới bơi tiếp.
Bạch Vĩnh Khải cả người thả nổi trên mặt nước, ngửa mặt lên trời suy tư cẩn trọng:
"Tôi có thể nghĩ thế nào đây? Tình cảm của tôi đối với chị hoàn toàn là không thể nắm bắt được."
"Rốt cuộc thế nào là thích? Tôi đều không rõ ràng."
Đến cuối cùng nghĩ thế nào cũng không hiểu được. Dù sao, bình thường ở cùng Lạc học tỷ, cùng lắm chỉ là xấu hổ, chưa bao giờ là thích, cũng không có cái gọi là cảm giác nhất kiến chung tình.
Cô không nói vì sao thích mình, mà cảm giác thích cô thì mình lại chẳng có một chút nào.