Đi dạo thong thả, Lương Ẩn Sơn ăn mặc không mấy trang trọng.
Tay áo sơ mi được vén lên một cách tùy ý tới khuỷu tay.
Cúc áo buông lơi vài chiếc, để lộ chiếc áo ba lỗ mỏng mặc bên trong.
Cô gái đi bên cạnh anh trông vô cùng trẻ trung, nét mặt vẫn còn vương chút ngây ngô của tuổi trẻ.
Nhật Nguyệt
Lương Ẩn Sơn chăm chú nhìn theo bóng lưng cô ấy, cứ thế lướt qua trước mặt tôi.
Tôi nắm c.h.ặ.t xấp tờ rơi in mấy hình biểu cảm hài hước ngớ ngẩn, đứng hình mất mấy giây.
Nhưng cô gái kia lại tinh mắt, lách người lao đến chỗ tôi rồi giật lấy một tờ.
Chỉ nhìn lướt qua một cái, cô ấy đã bật cười nắc nẻ.
"Chị đang quay video ạ? Em chọn mấy tờ được không?"
May mà chiếc đầu thú trùm đầu đã che đi biểu cảm của tôi lúc này.
"Ừm, em cứ chọn đi."
Tôi nghẹn giọng nói thêm, "Nếu không muốn lên hình thì chị sẽ che mặt em đi."
Lương Ẩn Sơn bỗng ngước mắt lên.
Anh nhíu mày nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa bàng hoàng.
Dù có lớp mặt nạ che chắn, tôi vẫn cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Theo bản năng, tôi cúi gục đầu xuống để né tránh ánh nhìn của anh.
Cô gái cầm một tờ in hình chú chuột lang nước với vẻ mặt ngơ ngác, giống như hoàng đế ban thưởng mà đưa cho Lương Ẩn Sơn.
"Che mặt bọn em lại nhé, em cảm ơn."
Cô ấy vẫy vẫy tờ rơi thay cho lời chào tạm biệt.
Lương Ẩn Sơn vẫn đứng chôn chân tại chỗ.
Anh lật đi lật lại, nhìn chằm chằm vào bức ảnh vô tri kia.
Phải khựng lại đến nửa phút, anh mới bước đi rồi chìm nghỉm vào dòng người.
Tôi chẳng còn tâm trạng nào để tiếp tục quay tư liệu nữa, liền cúi đầu bấm tắt máy ghi hình.
Uông Cảnh đang đội chiếc đầu ếch, đứng bên cạnh tôi trong im lặng đầy ngượng ngùng.
"Anh ta đào hoa thật đấy, người yêu mới nhìn trẻ thế kia cơ mà."
"Đấy chắc là em gái của anh ta học ở nước ngoài về, tớ từng thấy ảnh rồi."
"À, thế thì không sao rồi. Vừa nãy nhìn thấy anh ta, tớ định nhắc cậu đấy."
"Không sao đâu." Tôi tháo đầu thú xuống, "Tớ có làm gì khuất tất đâu mà sợ, gặp thì gặp thôi."
Uông Cảnh cảm thán một cách gượng gạo:
"Cũng đúng. Mà nói mới nhớ, hồi trước hai người bên nhau tốt thế cơ mà, sao lại chia tay?"
Phố thương mại trong khu cổ trấn về đêm nhộn nhịp hơn ban ngày rất nhiều.
Những chiếc đèn l.ồ.ng tông màu ấm treo trên các tòa nhà mô phỏng kiến trúc cổ vẫn tỏa sáng lung linh.
Nhân viên của mấy cửa hàng nhỏ đang bưng khay bánh ngọt mời khách qua đường ăn thử.
Một làn gió thổi qua mang lại cảm giác mát mẻ trong thoáng chốc, nhưng rồi ngay lập tức lại bị bầu không khí oi bức nuốt chửng.
Tôi ngửa đầu tựa vào chiếc ghế dài dưới bóng cây, bỗng thấy mệt mỏi rã rời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Uông Cảnh cẩn thận nói đỡ lời:
"Đừng buồn nữa, không có gì to tát đâu. Thật ra hồi biết hai người yêu nhau, bọn tớ đã không lạc quan mấy rồi. Dù sao tuổi tác lẫn gia cảnh đều có khoảng cách lớn, có đứa còn cá cược là cậu sẽ chia tay anh ta trước khi tốt nghiệp cơ."
Tôi ngước lên nhìn: "Tại sao chứ?"
"Thì, con gái luôn cần người ở bên cạnh chăm sóc, còn anh ta đã đi làm rồi."
Cậu ấy nhún vai, "Cậu mà nhõng nhẽo một chút là rất dễ cãi nhau, tính anh ta lại lạnh lùng, chưa chắc đã chịu hạ mình dỗ dành."
Tôi bật cười: "Cậu rốt cuộc có thân với anh âys không đấy?"
Uông Cảnh thật thà lắc đầu.
"Xã giao thôi."
Thảo nào cậu ấy lại có ảo tưởng như vậy.
Người đàn ông đó hoàn toàn không giống kiểu tổng tài thế hệ thứ hai trong mấy câu chuyện tưởng tượng thông thường.
Tôi gặp Lương Ẩn Sơn lần đầu tiên là trên bàn tiệc.
Năm đó vừa vặn có dịp kỷ niệm thành lập trường, anh được mời về tham dự.
Mấy anh chị học viên cao học và nghiên cứu sinh quen biết anh đã lập một bữa tiệc để mời anh ăn cơm.
Nhờ mối quan hệ chạy vặt cho các đàn anh trước đó, Uông Cảnh đã đặc biệt kéo tôi đi cùng.
Cậu ấy còn dặn dò rất kỹ:
Đừng thấy cậu chủ này có vẻ thấp điệu, tập đoàn nhà anh ta có hợp tác với trường mình đấy.
Nếu sau này không tìm được việc làm, cứ quen mặt với Lương Ẩn Sơn là kiểu gì cũng có lợi.
Trên bàn tiệc hôm đó chỉ có mình tôi là con gái.
Lương Ẩn Sơn lịch sự kéo ghế mời tôi ngồi trước.
Cái dáng vẻ nho nhã, lịch thiệp nhưng lại giữ khoảng cách ấy đúng là rất biết cách dọa người khác.
Thế rồi câu chuyện xoay quanh chuyện mua nhà.
Người ngồi cùng bàn hỏi anh, nếu bây giờ làm dự án bất động sản, thì có thể cắt giảm chi phí và tăng hiệu quả từ những khâu nào?
Anh thản nhiên bảo, chỉ cần dùng ch.ó hoang thay cho bảo vệ khu dân cư là được.
Còn vật liệu xây dựng mà dám cắt giảm nữa, đến lúc tòa nhà sập thì tất cả đều bị lôi đi b.ắ.n hết.
Lúc đầu tôi không dám cười.
Về sau, khi rượu vào lời ra, mọi người đều đã ngà ngà say.
Có người vừa khóc vừa kể lể những hành động vô lý của cô bạn gái cũ.
Chửi bới xong, anh chàng lại bảo, thật ra những lúc cô ấy không kiểm soát anh thì cô ấy đối xử với anh tốt lắm. Hôm nay cô ấy còn đặt trà sữa từ xa cho anh, cho rất nhiều đá vì cô ấy biết anh thích uống lạnh.
Tôi không nhịn được, liền dịu giọng nói đùa:
"Đừng uống đồ lạnh nữa, không tốt cho sức khỏe đâu. Tôi có bình t.h.u.ố.c trừ sâu ấm đây, anh có uống không?"
Vừa quay đầu lại, tôi đã thấy Lương Ẩn Sơn đang âm thầm giơ ngón tay cái với mình.
Anh nheo mắt, cố gắng lấy tay dụi mặt để nén nụ cười.
Anh còn rất phối hợp, thỉnh thoảng lại nâng ly uống cùng nửa chén.
Rượu mạnh vào miệng cay đến mức anh phải nhíu mày, nhưng gương mặt vẫn tỏ ra nghiêm túc như thể đang lắng nghe tâm sự của người anh em chí cốt.
Đúng là người kỳ lạ.