Hẹn Nhau Ở Điểm Tiếp Sức

Chương 10



Phòng khách ở tầng hai không có ai.

Tôi gõ cửa bước vào phòng sách, Lương Ẩn Sơn đang khoác một chiếc áo tắm, trên mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên.

Hôm nay quả thực không phải là thời gian hẹn trước của hai chúng tôi.

"Em có làm phiền anh không?"

"Không đâu."

Ban công hướng về phía Nam, từ đây có thể bao quát được toàn bộ khu vực nội thành.

Một bên bàn trà có đặt nửa ly nước uống dở.

Tôi ngồi xuống phía đầu bàn bên kia, đặt món quà lên mặt bàn, hai bàn tay đan chéo vào nhau rồi xoa xoa lòng bàn tay.

Anh tiến lại gần, ngập ngừng vài giây rồi mở chiếc hộp ra.

Nhật Nguyệt

"..."

Anh không những không đưa ra lời nhận xét nào, mà còn xoay người bước đi.

Lát sau quay lại, anh đã đeo thêm kính vào mắt, nghiêm túc và chăm chú quan sát món quà.

"Anh bị cái tật gì thế không biết," Tôi không nhịn nổi cười, "Cái độ cận nhẹ hều thế kia thì đeo với không đeo có gì khác nhau đâu cơ chứ?"

Anh ngón tay kẹp lấy chiếc khuy măng sét giơ lên hướng về phía tôi, rướn cổ họng một cái, giọng nói có chút khàn đi.

"Để tỏ lòng kính trọng."

Một chút ý cười đến nhanh mà đi cũng thật nhanh.

Tôi lý nhí mắng anh, "Đừng có hâm hâm dở dở nữa."

Anh cũng thu lại nụ cười, bưng ly nước lên, dùng giọng điệu như đang dò xét để hỏi: "Món quà này thực sự là mua từ lúc đó à?"

"Em gạt anh làm gì chứ."

"Hết bao nhiêu tiền thế?"

Tôi chống tay vào đầu, đưa mắt nhìn sang hướng khác.

Khoảng thời gian cuối hè đầu thu này, vậy mà quanh đây lại chẳng thấy có con muỗi nào bay qua bay lại cả.

"Chừng này."

Tôi giơ hai ngón tay lên, rồi lại chủ động gập ngón tay áp út xuống một chút.

Trên gương mặt Lương Ẩn Sơn không có vẻ gì là phấn khích, cũng chẳng có nét xúc động nào cả.

Chỉ có một chút cô tịch và nhẹ nhõm đến lạ kỳ.

"Tiểu Quang này, từ trước đến nay anh chưa từng đoán biết được bước tiếp theo em định làm cái gì cả."

"Không đoán được là tốt hay là không tốt đây?"

"Cũng tùy trường hợp thôi. Ở bên cạnh em ngày nào cũng thấy tràn ngập sự mới mẻ, nhưng thỉnh thoảng lại phải chuẩn bị sẵn tâm lý gánh chịu rủi ro bị chọc cho tức đến mức nghẹt cả tim."

"Ví dụ như chuyện gì cơ?"

"Ví dụ như cái lúc anh lấy chuyện chia tay ra để dọa em, anh cứ ngỡ em sẽ thấy bất ngờ, hoảng hốt rồi khóc lóc cầu xin anh ở lại. Kết quả là anh dây dưa kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ mà em chỉ buông đúng có hai câu ngắn ngủi." 

Anh tựa người vào lan can bằng kính, phóng tầm mắt nhìn ra phía xa xăm, "Ví dụ như anh cứ ngỡ hai đứa yêu nhau lâu như thế rồi, em đã không còn chút hứng thú nào với một mình anh nữa, kết quả là sau hơn một năm trời trôi qua, em lại đến đây và nói với anh rằng thực ra em đã chuẩn bị sẵn cho anh một món quà có giá trị vượt quá một phần bảy mức lương năm của em."

Tôi gật gật đầu tỏ ý thấu hiểu, rồi bật cười.

"Có chút muộn màng rồi đúng không anh."

"Có lẽ là vậy."

"Thế bao giờ thì anh đi?"

Anh suy nghĩ một lát, "Vẫn chưa xác định được thời gian cụ thể. Anh cứ liên tục làm việc suốt thời gian qua rồi, lần này tóm lại cũng phải để cho bản thân nghỉ ngơi thêm mấy ngày đã chứ."

Tiếng chân ghế ma sát một tiếng trầm đục trên mặt sàn nhà.

"Như thế này... Bên ngoài hình như có hơi lạnh rồi đấy."

Tôi không chịu nổi bầu không khí này nữa liền đứng dậy, định bụng đi vào trong phòng để né tránh.

Nhưng rồi tôi lại nhận ra mình vừa phạm phải một sai lầm.

Phòng sách vốn là lãnh địa riêng tư của chủ nhà.

Khi anh chưa lên tiếng mời, tôi chẳng có tư cách gì để tự tiện đi xuyên qua khoảng không gian rộng lớn này cả, đành phải tự biết ý mà đi vòng qua phía góc phòng có đặt chiếc ghế sofa rồi ngồi xuống đó.

Nếu còn bước tiếp lên phía trước nữa thì chỉ có nước mở cửa đi ra ngoài nói lời chào tạm biệt mà thôi.

Anh đứng khựng lại ở ngay phía sau lưng tôi, không nói lời nào.

Tôi bấm mạnh đầu ngón tay vào lòng bàn tay, từ từ quay người lại, khẽ cúi đầu xuống.

"... Anh có thể đừng đi được không?"

Không có tiếng ai trả lời.

Lương Ẩn Sơn vẫn đứng chôn chân tại chỗ, một lát sau, anh bắt đầu sải bước đi về phía cửa phòng.

Tôi vội vàng nắm lấy ngón tay út của anh, rồi nhanh ch.óng bấu lấy mu bàn tay, rồi trượt hẳn lên cổ tay anh.

Anh hít một hơi nhẹ vài lần, rồi khựng lại bước chân.

Tôi nhích người lại gần rồi vòng tay ôm lấy anh, vùi đầu vào tấm lưng vững chãi ấy, dùng hết sức lực ôm thật c.h.ặ.t.

Vùng eo bụng của anh bị siết quá c.h.ặ.t, khiến cho từng thớ cơ bắp gồ lên rõ mệt, hơi nóng từ dưới lớp áo tắm cứ thế tỏa ra hầm hập qua da.

Đừng đi nữa có được không.

Anh khẽ ấn ấn vào cánh tay tôi.

Gần như là một phản xạ tự nhiên, tôi liền thả lỏng lực tay ra vài phần.

Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi đã nhận ra các cơ bắp của anh đang gồng lực lên.

...

Ồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi hoàn toàn buông lỏng tay ra.

Tấm lưng anh rời khỏi người tôi, bầu không khí chen chúc nóng bức cũng theo đó mà tan biến.

Anh bước thẳng về phía cửa phòng, xoay chốt khóa trái lại.

?

Tôi ngước đầu lên nhìn.

Lương Ẩn Sơn đang quay người lại đối diện với tôi, chiếc áo tắm của anh đã bị tôi kéo cho xộc xệch mở toang cả ra, anh dùng tông giọng phẳng lặng như nước hồ thu:

"Làm tốt lắm, buông tay dứt khoát gớm nhỉ."

Nước mắt tôi còn chưa kịp lau sạch, nghe vậy liền tức đến mức chột dạ mà xù lông lên: "Anh cố tình trêu em..."

Anh không thèm nói nhảm nữa mà trực tiếp ôm ghì tôi vào lòng, cúi thấp lưng xuống.

Mùi kem đ.á.n.h răng vị bạc hà thoang thoảng dịu nhẹ lập tức xâm chiếm lấy tôi.

Tôi ngửa cổ lên, các đầu ngón tay cào bấu một cách vô định vào người anh.

Chiếc áo tắm vừa mới được chỉnh đốn xong xuôi lại một lần nữa buông lơi ra tán loạn.

Gương mặt áp bách nóng bỏng của anh tì vào cằm tôi, anh vùi đầu vào bên cổ tôi mà cọ xát, tiếng thở dốc đổi khí trở nên sâu hoắm và nặng nề.

"Có còn nhớ vào ngày kỷ niệm ba năm yêu nhau, em đã làm cái trò gì không?"

Tôi có chút ngượng ngùng.

Đợt đó tôi được nghỉ phép thăm thân, thế là hào hứng mua một đống quần áo chỉnh tề.

Tôi gọi điện thoại cho Lương Ẩn Sơn, hỏi anh xem có muốn chơi trò gì kích thích một chút không, ví dụ như quyến rũ bằng đồng phục chẳng hạn.

Anh ở đầu dây bên kia nghẹn lời mất nửa ngày trời, sau đó phải mở lời xin lỗi những người xung quanh rồi bước tránh ra một góc khuất, mới trầm giọng bảo tất nhiên là muốn rồi.

Tôi hỏi: "Thế anh muốn kiểu nào?"

Anh như thể nửa đùa nửa thật mà bảo: "Váy cưới?"

Đến lượt tôi ngẩn người, mắng anh đúng là biết cách chơi lớn thật đấy.

Buổi tối hôm đó lúc về đến nhà, anh đứng ngập ngừng ở trước cửa suốt một phút đồng hồ rồi mới dám đẩy cửa bước vào.

Đến lúc nhìn thấy dáng vẻ của tôi, anh rõ ràng là đã thở phào nhẹ nhõm một hơi.

"Anh cứ ngỡ là sẽ nhìn thấy một con khủng long bạo chúa đang cầm bộ quần áo siêu nhân Điện Quang, rồi bảo với anh là tối nay chúng ta sẽ chơi trò đ.á.n.h quái thú cơ đấy."

Tôi đang mặc một chiếc chân váy công sở ngắn, cười đến mức ngả nghiêng cả người.

Anh vừa tháo cà vạt ra vừa cằn nhằn cự nự:

"Cái này tóm lại là chỉ được đóng cửa bảo nhau thôi đấy nhé. Chứ không mà anh đem chuyện này kể cho người khác nghe, kiểu gì họ cũng tin sái cổ là em hoàn toàn có thể làm ra được cái trò đó cho xem."

Tôi ôm lấy cổ anh, giục anh đi tắm rửa đi.

"Để biểu thị sự tôn trọng tuyệt đối, anh đã tắm rửa sạch sẽ ở phòng gym của công ty từ trước rồi."

Anh mím môi bế thốc tôi lên, dồn toàn bộ sự chú ý vào công cuộc chính sự.

Thế rồi cái lúc anh lột chiếc áo sơ mi bó sát của tôi ra, bên trong lại lộ ra một bộ cà sa hệt như phiên bản của Tôn Ngộ Không, lúc đó anh hoàn toàn mất hết cả hứng thú, hoàn toàn bất lực.

"Cái lúc này rồi thì đừng có nhắc lại chuyện cũ nữa được không anh, phá hỏng hết cả bầu không khí lãng mạn rồi."

Tôi lý nhí bảo: "Hay là nói thế này đi, em đền bù cho anh một lần khác nhé."

Anh điều hòa lại nhịp thở dồn dập của mình, ch.óp mũi kề sát vào ch.óp mũi tôi.

"Được chứ."

"Thế anh thích kiểu gì nào?"

Anh đáp: "Váy cưới."



Uông Cảnh nhắn tin hỏi tôi bao giờ thì lại đi phát tờ rơi tiếp.

Tôi bảo cậu ấy là sắp tới tớ có một hoạt động lái xe tự lái đường dài phải tham gia, nên phải đợi qua khoảng thời gian này rồi mới tính tiếp được.

Cậu ấy liên tiếp gửi qua ba dấu chấm hỏi to đùng.

"Lái xe tự lái gì cơ? Chuyến đi vạn dặm ấy à?"

"Cậu cũng biết chuyện này à?"

"Ôi trời đất ơi, cái giới mê xe này có ai mà không biết cơ chứ, mấy cái thương hiệu hàng đầu toàn đem mấy mẫu xe mới chủ lực của năm đó đi chạy thử nghiệm chặng này thôi. Mà này, có được dẫn theo người nhà đi cùng không đấy? Nhưng nghe đâu hình như phải là người thân trong gia đình mới được đi cùng thì phải... Tớ cầu xin cậu đấy bà chị ơi, tớ làm em trai của cậu cũng được mà, cho tớ đi cùng để mở mang tầm mắt với."

"Ừm... Chắc là không được đâu."

"Haiz, thế thì nhớ chụp nhiều ảnh vào nhé," Cậu ấy tiếc hùi hụi, "Xe mới thì cần phải chạy roda chạy thử cho quen máy, mấy ngày này cậu chịu khó luyện tay lái nhiều vào nhé. Mà này, đi một mình thì phải chú ý an toàn đấy nhé."

"Thực ra thì cũng không phải là đi một mình."

"Hửm?" Cậu ấy lập tức cảnh giác đ.á.n.h hơi thấy mùi gì đó sai sai, "Ai cơ? Lương..."

"Lương Ẩn Sơn."

Cả hai chúng tôi đồng thanh thốt lên cái tên đó.

Đầu dây bên kia lập tức rơi vào trạng thái im lặng một cách tuyệt đối.

"Bà chị ơi, cậu còn nhớ cái nghề chuyên môn của tớ là gì không đấy? Cậu chắc là không phải đang làm cái trò lụy tình đầu óc mê muội quay lại đấy chứ? Anh ta mà không phải là đang cầu hôn cậu một cách đàng hoàng t.ử tế, thì tớ sẽ tự tay rèn l.ự.u đ.ạ.n để tiễn hai người về nơi chín suối cùng nhau luôn đấy."

Tôi thừa nhận: "Đúng là cầu hôn rồi."

"Ôi c.h.ế.t tiệt, đám cưới kết hợp du lịch luôn à!"

Cậu ấy phấn khích cuống cuồng lên như một chú ch.ó đang vẫy đuôi đợi đến giờ ăn cơm, "Mấy cái camera hành trình được lắp trên xe chạy thử nghiệm chặng đó còn nhiều hơn cả số camera ở trường thi bằng lái xe của mẹ tớ nữa cơ đấy, cậu cứ cứ việc thong thả mà đợi đi, đến lúc đó tha hồ mà vào thẳng khu vực bình luận để lựa ảnh đẹp."

"Mấy cái chuyện khác thì tính sau đi."

Tôi khẽ hắng giọng một tiếng.

"Tớ trịnh trọng gửi lời mời trước đến cậu, bốn tháng sau nhớ đến tham dự tiệc đính hôn của tớ nhé, nhớ thu xếp thời gian đấy biết chưa?"

"Chắc chắn rồi, chắc chắn rồi, bảo đảm sẽ có mặt đầy đủ!"

(Toàn văn hoàn)