Hết Phong Ba Là Yên Bình

Chương 2



Ta khẽ mỉm cười.

 

“Nói với hắn rằng những gì hắn nhìn thấy vốn không phải dung nhan thật của ta sao?”

 

“Nếu hắn thật lòng để tâm đến ta, vậy suốt ba năm qua, lẽ ra hắn đã phải đến hỏi thăm ta lấy một lời.”

 

“Nhưng hắn không hề. Hắn chỉ nhìn một lần, rồi tự mình định đoạt cả đời ta.”

 

Khi nói những lời ấy, trước mắt ta thoáng hiện lên gương mặt phong lưu cợt nhả của Bùi Tẫn.

 

Nhưng trong tâm trí ta lại chậm rãi hiện ra một khuôn mặt khác, hơi giống hắn, song thanh lãnh và cuốn hút hơn hắn rất nhiều.

 

Một lúc lâu sau, ta khe khẽ thở dài.

 

“Đồ giả, rốt cuộc vẫn chỉ là đồ giả mà thôi.”

 

Bùi Tẫn không biết.

 

Thật ra ta cũng giống hắn.

 

Cũng là một kẻ nông cạn, yêu chuộng dung sắc.

 

Mãi mới đợi được đến khi yến tiệc tan.

 

Gió đầu xuân vẫn còn vương chút hơi lạnh, ta khoác lên người chiếc áo choàng lông hạc mà Bảo Châu vừa mang tới.

 

Vừa bước đến cửa Tri Xuân Viên, không ngờ lại đúng lúc oan gia ngõ hẹp.

 

Ta gặp phải Bùi Tẫn đang cưỡi ngựa rời đi.

 

Hắn ngồi trên một con hắc mã đen tuyền, cẩm y ngọc đai, dáng vẻ uy phong lẫm liệt.

 

Quả thật phong lưu đến mức khó ai chê được.

 

Bùi Tẫn không nhận ra ta, cứ thế phóng ngựa vụt qua, cuốn theo một trận gió khiến người ta khó chịu.

 

Cơn gió ấy thổi bay chiếc khăn che mặt của ta.

 

Ta thầm mắng một tiếng xui xẻo, chẳng buồn nhìn hắn thêm lần nào.

 

Cũng chẳng màng nhặt lại chiếc khăn rơi trên đất, ta đi thẳng lên xe ngựa.

 

“Không được đâu tiểu thư, chúng ta vẫn phải quay lại nhặt!”

 

Xe vừa đi được chừng mười bước, Bảo Châu nhìn ta, bỗng vỗ đùi đ.á.n.h đét một tiếng.

 

“Phu nhân từng dặn rồi, khăn che mặt cũng là vật thiếp thân.”

 

“Kinh thành không có phong tục thuần hậu như Giang Nam quê mình, lỡ bị tên râu ria nào nhặt được thì biết làm sao…”

 

Chúng ta đành phải quay lại.

 

Nhưng nơi vừa rồi, chiếc khăn che mặt đã chẳng còn bóng dáng.

 

Bảo Châu sốt ruột đến mức dậm chân vỗ đùi, còn ta lại nhẹ giọng an ủi nàng ấy.

 

“Yên tâm đi, sẽ chẳng ai thèm lấy đâu.”

 

“Danh tiếng khuê các của tiểu thư nhà ngươi, từ hôm nay trở đi, e là có bị người ta đạp xuống bùn cũng chẳng ngóc đầu lên nổi ba tấc nữa rồi.”

 

Khi ấy, ta nào ngờ được.

 

Chiếc khăn che mặt ấy lại rơi vào tay một người không thể ngờ nhất.

 

Đúng như ta dự liệu, chuyện Bùi Tẫn nh.ụ.c m.ạ ta trước đám đông trong yến tiệc Trâm Hoa.

 

Cùng với lời đồn rằng ta xấu xí đến ma chê quỷ hờn.

 

Chẳng mấy chốc đã truyền khắp kinh thành, ồn ào đến mức gió cũng mang theo tiếng bàn tán.

 

Ngày hôm sau, chuyện ấy đến tai Hoàng thượng, người năm xưa đã ban hôn cho chúng ta.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Khi ta và phụ thân đi đến bên ngoài Ngự thư phòng.

 

Vừa khéo nghe thấy Hoàng thượng đang răn dạy đứa cháu ngoại quý hóa đang quỳ dưới đất.

 

“Bùi Tẫn, nửa đêm ngươi trèo tường lẻn vào viện của khuê nữ nhà người ta, rốt cuộc là có ý đồ gì?”

 

Khóe miệng Bùi Tẫn vẫn còn vương vết m.á.u, nhưng lưng hắn lại quỳ rất thẳng.

 

Hắn cứng cỏi đáp.

 

“Thần đã có nữ t.ử trong lòng, đời này nếu không phải nàng thì không cưới, chỉ nguyện cùng nàng một đời một kiếp một đôi người.”

 

“Cầu xin cữu cữu thành toàn, cho thần được từ hôn với nhà họ Ôn.”

 

Nghe vậy, Hoàng thượng day day trán.

 

“Người trong lòng của ngươi, có phải là tỳ nữ dâng hoa trong yến tiệc Trâm Hoa hôm đó không?”

 

Bùi Tẫn sững lại trong chốc lát.

 

Hắn vẫn chưa dám chắc nữ t.ử đ.á.n.h rơi khăn che mặt hôm ấy rốt cuộc là ai.

 

Hắn chỉ nhớ cảm giác tim đập như sấm vang trong khoảnh khắc đó, cả đời này có lẽ cũng chỉ có một lần.

 

Bùi Tẫn siết c.h.ặ.t chiếc khăn thêu hoa Tơ Hồng trong tay.

 

Giọng hắn run rẩy van xin.

 

“Cầu xin cữu cữu giúp thần tìm ra chủ nhân của chiếc khăn che mặt này.”

 

Tim ta bỗng giật thót, chiếc khăn ấy nghe sao lại quen đến thế.

 

Hoàng thượng thấy dáng vẻ mê muội vì sắc, chẳng có chút tiền đồ nào của Bùi Tẫn, tức giận tung một cước đá hắn ngã lăn xuống đất.

 

“Nha đầu nhà họ Ôn là người khi ngươi tròn một tuổi, trong lễ chọn đồ đoán tương lai, kiếm báu ấn ngọc ngươi đều không chọn.”

 

“Ngươi lại chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y một bé gái, nhất quyết không chịu buông.”

 

“Bây giờ ngươi thật sự muốn vì một nữ t.ử không rõ lai lịch, coi thánh chỉ của trẫm như trò đùa, nhất quyết từ hôn với nàng sao?”

 

Bùi Tẫn thấy Hoàng thượng thật sự nổi giận, trong lòng thoáng rối loạn.

 

Nhưng hắn vẫn cứng cổ đáp.

 

“Nếu thần đã để tâm đến một người, thì thân phận địa vị của nàng vốn chẳng quan trọng gì cả.”

 

“Cầu xin cữu cữu thành toàn, giúp thần tìm ra chủ nhân chiếc khăn này.”

 

Thấy vậy, Hoàng thượng xoa huyệt thái dương đang giật liên hồi.

 

Người quay sang “bức tượng ngọc” đang lặng lẽ đứng bên cạnh mà nói.

 

“Bùi Dã, ngươi cũng khuyên nhủ đứa đệ đệ không có tiền đồ này của ngươi đi.”

 

Lúc ấy ta mới phát hiện, bên cạnh cột điện còn có một người đang đứng.

 

Chỉ một ánh nhìn thôi, tim ta đã vô thức lỡ mất một nhịp.

 

Ba năm không gặp, chàng đã cao hơn trước, cũng đen đi đôi chút.

 

Nhưng khí chất thanh lãnh, trầm ổn tỏa ra quanh người chàng vẫn khiến ta không sao rời mắt.

 

Bùi Dã còn chưa kịp mở lời, Bùi Tẫn nghe vậy, đôi mắt đã bỗng sáng lên.

 

Như thể vừa phát hiện ra một vùng đất mới, hắn hưng phấn nói.

 

“Cữu cữu, hay là cữu cữu ban hôn Ôn Nghiên Ninh cho đại ca thần đi?”

 

“Thần thấy, chữ ‘Nhị’ trên thánh chỉ chỉ cần thêm hai nét nữa, chẳng phải vừa hay thành chữ ‘Đại’ của đại lang nhà họ Bùi sao?”