“Ừm, cha nuôi ta, khụ, Trần trưởng lão cho ta mượn.” Trần Thịnh ho nhẹ một tiếng.
“…” Tên Trần Thịnh này còn là con ông cháu cha, ồ vậy thì không sao rồi. Sắc mặt Lâm Song vi diệu.
“Ông ấy biết ta muốn luyện Thiên Trọng Thủy Ba Kiếm, đặc biệt cho ta mượn Lưu Vân Tửu Chung, trong chén rượu một ngày có thể tuôn trào ba ngàn dòng nước chảy. Rút kiếm c.h.é.m nước, ta mỗi ngày đều có thể luyện tập.” Chén rượu này là pháp bảo loại tu luyện, xếp hàng nhị giai thượng phẩm. “Ai ngờ, chưa được một tháng đã bị trộm mất.” Trần Thịnh nói đến đây cũng vẻ mặt đau xót. Cho dù có người chống lưng, nhưng con cháu họ Trần trong môn phái có rất nhiều, cha nuôi hắn cũng sẽ nâng đỡ người khác. Hắn làm mất pháp bảo này, trong thời gian ngắn cũng không có cách nào đòi lại cha nuôi nữa. Nếu không những nghĩa t.ử khác đều sẽ bất mãn.
“Ây, là lúc ta đi làm nhiệm vụ về thì mất.”
“Ta vất vả lắm mới hoàn thành một nhiệm vụ cấp Ất, mệt muốn c.h.ế.t, nhưng nghĩ đến việc đi tìm sư thúc giao nhiệm vụ, c.ắ.n răng đi đến Quản Sự Xứ…” Trần Thịnh nhíu mày.
“Ngươi để chén rượu ở động phủ?” Mạnh Tri đoán được rồi. Lại là một vụ trộm cắp ở động phủ.
“Sao có thể!” Nhưng Trần Thịnh thẹn quá hóa giận phản bác: “Ta có ngốc vậy sao? Pháp bảo chén rượu ba vạn linh thạch, không mang theo bên người, lại để ở động phủ. Động phủ của ta lại không có trận phòng ngự.”
Mạnh Tri sửng sốt, Hoàng Phủ Uyên cũng dừng ngón trỏ đang xoay chén trà. Trần Thịnh và hai vụ trước, lại có điểm khác biệt. Lại bị trộm ở nơi khác?
Lâm Song nhướng mày: “Vậy là mất ở Quản Sự Xứ?”
“Không phải, ta giao nhiệm vụ xong ở Quản Sự Xứ, liền đến Truyền Công Đường đổi một cuốn pháp quyết, gặp mấy sư đệ sư muội, bọn họ rủ ta trò chuyện về sự hung hiểm của nhiệm vụ lần này. Chúng ta liền đến nhà ăn ngồi một lát, nói xong ta khô miệng khô lưỡi, thế là lại đến quán trà cạnh Vinh Bảo Trai ngồi một lát, gần như mặt trời lặn, ta đến Thủy Liệu Các trị liệu thương thế…”
“…” Khóe mày Lâm Song giật giật. Hắn bận rộn thật đấy. Mấy nơi này râu ông nọ cắm cằm bà kia. Đơn giản là ở khắp các hướng Đông Tây Nam Bắc của bản đồ nội môn.
“Nhưng ta quay đầu lại, phát hiện có mấy đệ t.ử đều ở sau lưng ta, nhưng đều không giống như đã vỗ vào ta.” Trần Thịnh nhíu mày. “Lúc đó ta đã thấy kỳ lạ, nhìn lại Giới T.ử Đại, chén rượu đã biến mất rồi!”
“Ta nghi ngờ là ai đó từ cửa Quản Sự Xứ, đi theo ta suốt chặng đường, cuối cùng cũng tìm được cơ hội ra tay với ta.”
Lâm Song đỡ trán, vậy kẻ theo dõi này cũng mệt thật đấy, đi theo hơn nửa bản đồ nội môn. Nếu là nàng, đã sớm lấy bao bố trùm hắn lại rồi vác cả người đi luôn rồi! Phiền phức, không có chút kế hoạch nào. Đi vòng vèo bao nhiêu đường.
Trần Thịnh nói mãi nói mãi, liền cảm thấy có ánh mắt lạnh lẽo rơi vào sau gáy mình. Hắn không hiểu, quay đầu nhìn Lâm Song.
Lâm Song mỉm cười, để lộ tám cái răng tiêu chuẩn: “Vậy có ai biết chuyện ngươi có pháp bảo chén rượu? Còn có chuyện ngươi làm nhiệm vụ trở về, vô cùng mệt mỏi?”
“Vậy thì nhiều lắm, sư đệ của ta, còn có ngày hôm đó ở Quản Sự Xứ, nhà ăn, quán trà, Truyền Công Đường, Thủy Liệu Các đều có rất nhiều người ở đó!”
“…” Lâm Song nhắm mắt lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hóa ra ngươi đi một vòng, chính là đi khắp nơi khoe khoang pháp bảo, khoe khoang bản thân hoàn thành nhiệm vụ cấp Ất với người khác!” Mạnh Tri coi như nghe ra rồi, cạn lời với Trần Thịnh. “Ta hiểu rồi, phương viên trăm dặm, không có ai là không biết những chuyện này của ngươi!” Người này thuộc loại điển hình tự rước trộm vào nhà.
“Được rồi, các người còn câu hỏi gì nữa không!” Trần Thịnh giống như bị Mạnh Tri chọc trúng chỗ đau, đứng dậy liền lúng túng đuổi khách. “Ta phải đến Trấn Xuyên rồi, lát nữa đạo đồng nhà ăn giao bữa trưa đến, ta còn phải dùng bữa, không có thời gian nói chuyện với các người nữa.”
Hắn còn chưa nói xong, Lâm Song đã đứng lên rồi. Rõ ràng, nàng đã sớm cảm thấy Trần Thịnh không có nhiều giá trị giao tiếp. Trước khi đi, nàng lại phát một lần ghi âm của Tiểu Ái: “…Có tin tức sẽ thông báo cho ngươi.”
Mạnh Tri và Hoàng Phủ Uyên đã quen, song song ngự kiếm bay lên. Lâm Song giẫm lên, vừa vặn cất Tiểu Ái vào trong tay áo.
“Hắn không phải bị mất cắp ở động phủ.” Mạnh Tri vừa ngự kiếm, vừa cố gắng phân tích. “Không giống với bọn Đạo Tây phía trước. Cảm giác là quá khoe khoang, bị người ta ghen ghét thó mất pháp bảo, có thể không phải là những tên trộm đó.”
Hoàng Phủ Uyên gật đầu. Ở Yêu tộc cũng vậy, trong bầy sói, kẻ cao điệu chỉ có thể là thủ lĩnh, những con sói khác ha ha, cao điệu ra vẻ, nhất định phải c.h.ế.t.
Bọn họ ngự kiếm bay khỏi động phủ số năm trăm này. Trần Thịnh nhìn theo một lúc, ở cửa động phủ, liền có vài người từ ngoài bước vào.
“Sư huynh.” Trần Thịnh vội đứng lên.
Trần Hưng Xuyên, đeo kiếm mỉm cười bước vào, bên hông là một chuỗi chìa khóa ngọc động phủ. Trần Thịnh hâm mộ liếc nhìn một cái.
“Lâm Song ngoại môn đó đã hỏi đệ những câu hỏi gì?” Trần Hưng Xuyên ngồi xuống liền hỏi.
Trần Thịnh lập tức kể lại toàn bộ: “Sư huynh, huynh nhất định phải thắng bọn họ. Thí luyện Trấn Xuyên, người thắng trước, lấy được nhiều phần thưởng nhất.”
Trần Hưng Xuyên cười gật đầu, quay đầu cầm bản ghi chép ‘những câu hỏi ba người Lâm Song đã hỏi’, liền nhanh ch.óng đưa cho hai đệ t.ử cùng đội phía sau xem. Ba người bọn họ đều là Ngưng Nguyên tầng bốn đỉnh phong, nhận nhiệm vụ ‘Sư huynh, bảo bối của huynh rớt kìa’ này. Bất luận tu vi, chỉ nói đến nhân mạch ở nội môn này, đã vượt xa Lâm Song. Không thể nào lại để nàng giành trước một bước! Vậy thì đệ t.ử Ngưng Nguyên trung hạ cấp ở nội môn bọn họ, chẳng phải đều bị ngoại môn chê cười sao! Bọn họ còn không thắng nổi một kẻ ngoại môn?
“Đây chính là câu hỏi của Lâm Song?”
“Có một số chúng ta không nghĩ tới, có một số câu hỏi lại trùng khớp với chúng ta.”
Trần Hưng Xuyên cầm Truyền Tấn Thạch: “Danh sách bảo vật bị mất mà Từ Tường sư huynh đưa, có tổng cộng hai trăm mười sáu thông tin đệ t.ử, ba người chúng ta chia nhau ra.”
“Hít, Trần sư huynh, mỗi người đều phải hỏi? Vậy cũng nhiều quá…”
“Đúng vậy, hơn nữa phần lớn đệ t.ử đều đang ở trong Trấn Xuyên, chưa chắc đã tìm được.”