Cho nên tên đại yêu tinh này mới cố ý đặt ra giới hạn thời gian một nén nhang.
Cố ý bại lộ, để nàng đến sớm nhìn thấy cảnh hắn bạo tẩu.
Lúc này g.i.ế.c nàng, hắn đã có lý do.
Đối với đạo tâm của chính hắn cũng không bị tổn hại.
Bảo vệ bản thân, c.h.é.m g.i.ế.c kẻ phát hiện ra bí mật của mình! Có gì sai!
Thật độc ác.
Tên nam đại yêu tinh này.
Lâm Song bất đắc dĩ mở mắt, nhìn nam t.ử dung mạo yêu dị, toàn thân lông bạc đang dập dờn lúc này.
Mỹ nam yêu diễm này, nam đại yêu tinh này, hoàn toàn nắm thóp được t.ử huyệt của nàng!
Một nén nhang.
Sao nàng có thể lãng phí một nén nhang ở bên ngoài, vào cái việc bắt trộm cắp khó hiểu chứ.
Không thể nào!
Nàng không nhịn được, sẽ đến tìm hắn, giải quyết sớm, về nghỉ ngơi sớm!
Lâm Song khẽ thở dài.
Nhìn đại yêu tinh đang dùng ánh mắt trào phúng, đồng thời dò xét nhìn nàng.
Chỉ cần nói sai một câu, hắn sẽ "rắc" nàng ngay tại chỗ mất.
Nàng thở dài cúi đầu.
"Xin lỗi... Sư huynh... Ta không biết chàng chạy tới đây để trang điểm."
Khóe miệng Hoàng Phủ Uyên giật giật trong nháy mắt.
Tay phải Lâm Song ấn xuống, chống lên mép cửa miếu.
"Là ta không chu đáo, đã nói một nén nhang, thì không nên đến giục chàng. Ây da, các bước trang điểm nhiều, ra cửa chậm một chút là chuyện bình thường. Ta nên kiên nhẫn hơn, là ta không tốt, không đúng giờ, chàng muốn thế nào mới tha thứ cho ta?"
Đôi mắt đỏ ngầu của Hoàng Phủ Uyên, ánh mắt dõi theo, rơi vào tay phải đang tiến lên một bước của nàng.
Lâm Song thấy tầm mắt hắn di chuyển, lại thăm dò thò chân trái ra, bước vào miếu vũ.
Hoàng Phủ Uyên híp mắt lại.
Chân trái Lâm Song khựng lại giữa không trung, thăm dò giơ tay trái lên, tiến lại gần hắn trước.
Hoàng Phủ Uyên nhướng mày, hất cằm nhìn nàng.
Lâm Song quay đầu đi, khẽ ho một tiếng, "Ta đọc được trong sách, gặp cún con lạ, trước tiên phải cho nó ngửi một chút. Để cún con biết, ta là người vô hại."
"..."
"Đại Bảo, chàng là sói hay là ch.ó vậy?"
"..."
Nàng tưởng hắn là khuyển tộc, hoặc lang tộc.
Màu đỏ m.á.u trong mắt Hoàng Phủ Uyên nháy mắt phai đi nửa phần, rủ mí mắt xuống, trầm mặc.
"Sư muội, để ta nghe thấy cái tên này lần nữa, ta có thể cũng muốn vặn cổ nàng xuống đấy."
Lâm Song mím môi.
Bạo lực.
"Đại Bảo, tối qua chàng đẩy ta xuống hồ, vẫn còn nhớ chứ, giấy thế thân phân thân của ta c.h.ế.t t.h.ả.m bên bờ hồ Đại Minh. Sư huynh, cái này coi như bù trừ một lần, chúng ta hòa nhau, thế nào?"
Hoàng Phủ Uyên cúi đầu nhìn nàng.
Đạo tâm là không thể lừa dối chính mình.
Bất luận là người hay là yêu.
Lúc này nàng không có ý định làm tổn thương hắn, biểu đạt vô cùng rõ ràng.
Tàn hại một kẻ vô tội không gây tổn hại gì cho mình, đặc biệt là còn có nhân quả liên lụy, cuối cùng sẽ có một ngày, phải chịu phản phệ.
Thấy hắn không phản bác, Lâm Song âm thầm thu hồi Tật Hành Phù vẫn luôn giấu trong lòng bàn tay phải.
Nhanh ch.óng bước chân vào ngôi miếu hoang nhỏ này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Sư huynh có phát hiện gì không?"
Nàng luôn biết cách một mũi tên trúng hai đích, chuyển chủ đề.
Kịp thời ngăn chặn ý định dứt khoát g.i.ế.c nàng của hắn, cưỡng ép bị nàng dẫn dắt nhìn quanh bức tượng Phật đã giăng đầy mạng nhện.
Hoàng Phủ Uyên cụp mắt, ném về phía nàng một mặt huyết kính.
Lâm Song lập tức dùng khăn lụa bọc lấy, nhìn mặt gương nhỏ bằng bạc cỡ lòng bàn tay này.
Làn sương mù bốc lên bao phủ mặt gương, phản chiếu không phải là dung mạo của nàng, mà là từng tầng từng tầng kệ bách bảo được xếp ngay ngắn.
Nàng vận chuyển Hỏa Nhãn Kim Tinh Quyết, trong nháy mắt tìm thấy bảo đao tam giai, Định Nguyên Châm các loại trong đó.
Còn có rất nhiều kệ, vứt lung tung ngọc bài đệ t.ử Thanh Thủy Tông.
Không chỉ vậy, còn có của đệ t.ử Sơn Hải Tông.
Hô, đúng là một ổ trộm lớn.
Người tu chân gây án đúng là phiền phức, cách thức di chuyển tang vật quá đơn giản.
Muốn bắt giữ quy án, thực sự tốn kém nhân lực điều tra.
Gương nhỏ mang theo người, chính là một phòng chứa đồ di động.
"Pháp bảo tứ giai..."
Lâm Song quay đầu, nhìn nam đại yêu tinh phía sau đang bấm quyết tạo nước, chậm rãi rửa sạch hai tay.
Đồng t.ử của hắn dường như đã khôi phục màu đen.
"Chó và sói cũng có ba hoa sao?"
Động tác rửa ngón tay của Hoàng Phủ Uyên khựng lại.
"Đừng giận, sư huynh, chỉ là thu thập chút thông tin thôi."
Lâm Song dang tay, trong lúc nói chuyện tiếp tục kiểm tra xem ngôi miếu này có gì bất thường không.
"Yêu tu bái nhập Thanh Thủy Tông, có mấy người. Chúng ta đều chung sống hòa bình. Trước đây bạn cùng phòng của ta ở ngoại môn cũng là yêu tộc, chàng biết quý tộc trong nước chứ? Trân châu bạch bối."
Hoàng Phủ Uyên nhướng cao một bên mày.
Quý tộc trong nước?
Ai?
Bạch thị yêu cáp (cóc yêu họ Bạch)?
Hắn bật cười nhạo báng.
Bạch thị nhất tộc, thực lực tổng hợp, ở thủy vực yêu giới không lọt nổi vào top 3.
"Sư muội tốt nhất tạm thời đừng bước chân vào yêu giới."
Hoàng Phủ Uyên lau tay xong, liền lấy lò luyện đan ra, nhét tàn khu của kẻ mặc t.ử bào vào trong, một ngọn linh hỏa bùng cháy giữa những ngón tay.
Trên mặt đất lập tức rơi xuống một tấm lệnh bài huyền thiết Thiên Cơ.
"..."
Khóe mắt Lâm Song giật giật nhặt lệnh bài lên.
Ánh mắt dừng lại ở lò luyện đan nhét tàn khu kia... Sau này nàng không thể nhìn thẳng vào đan d.ư.ợ.c hắn lấy ra nữa rồi!
Thảo nào mỗi lần hắn nhắc đến lò luyện đan, đều mang vẻ mặt chán ghét!
Chàng đúng là khiến người ta hỏa táng tràng mà!
"Yêu tộc, mỗi một nhánh đều có lãnh địa rõ ràng, phân chia mạnh yếu. Tùy tiện nhầm lẫn, sẽ bị các tộc quần khác xé xác."
Hoàng Phủ Uyên nói, trên mặt đã khôi phục vẻ ung dung thường ngày.
Cứ như thể lúc này hắn không phải đang hủy thi diệt tích, mà là đang xử lý chuyện chính đáng quang minh nào đó, vẻ mặt đầy thánh khiết.
Lâm Song respect.
Độ mượt mà khi chuyển đổi cảm xúc này của hắn, hoàn toàn không thua kém nàng.
Nàng cúi đầu, nhìn thấy Giới T.ử Đại của t.ử bào rơi trên mặt đất.
108 đạo thần thức, rút tơ biến ảo, lập tức mở khóa.