"Ê đợi đã!"
"Trưởng lão ta đột nhiên cảm thấy bản thân hình như lại được rồi~"
Mạnh Tri, Hoàng Phủ Uyên: "..."
Năm đại tông môn: "..."
“...”
“...”
Tác giả có lời muốn nói:
“Sổ tay Triệu chưởng môn 64”: Sư tỷ Nữ vương~ lật ta lật ta~
“Tu Chân Đại Điển”: Kể từ đó, các tông môn đều giữ lại hạng mục rèn luyện của tầng Nữ vương.
Ngày mai gặp lại nha~
Trận pháp truyền tống bên trong đình chu nghỉ ngơi, lập tức bao bọc lấy đệ t.ử sáu tông môn, đồng loạt truyền tống.
Lần này, vậy mà không giống như thử thách Vương Kiên lúc trước, sáu tông môn lần lượt ở sáu tiểu giới khác nhau, mà là đều truyền tống đến cùng một chỗ.
Khi trận pháp truyền tống kết thúc, Lâm Song từ từ mở mắt ra.
Nhìn rõ dòng chữ trước mắt, khóe miệng liền giật giật.
[Nữ vương, đêm nay, ngài lật thẻ xanh của ai?]
[Tà tu nổi lên bốn phía, tu sĩ thế hệ chúng ta, trảm tà là việc nghĩa không chối từ!]
[Nội dung thử thách tầng này: Chém g.i.ế.c một tà tu từ Ngưng Nguyên tầng bảy đến tầng chín.]
[Có thể lựa chọn trong phạm vi tà tu mà tầng này đưa ra.]
Lâm Song: "..."
Tiêu đề l.ừ.a đ.ả.o!
Lâm Song ôm n.g.ự.c, bi thương lùi lại một bước.
Tại sao, cô lại bước vào cái bẫy ngu ngốc này?
Là Lục Giang l.ừ.a đ.ả.o tên sách, chịu thiệt thòi còn chưa đủ sao?
[Với tư cách là người xuất sắc vòng trước, Lâm Song trở thành Nữ vương của tầng này, có thể sắp xếp trình tự lựa chọn tà tu, xuất phát hành động của đệ t.ử sáu tông môn.]
[Tông môn hoàn thành bắt giữ, hoặc đ.á.n.h c.h.ế.t tà tu nhanh nhất, tính 100 điểm]
[Thứ hai 80 điểm; thứ ba 60 điểm...]
Lâm Song nhắm mắt.
Cô lập tức mất đi d.ụ.c vọng trần tục.
“Cười c.h.ế.t mất. Tầng này vốn dĩ là như thế nào?”
“Đương nhiên chỉ là nhiệm vụ truy nã tà tu, ngươi còn muốn thế nào nữa?”
[Tầng này sáu tông môn cùng tiến vào, có chút sửa đổi.]
[Bối cảnh sửa đổi, mượn từ thoại bản “Mười hai nam yêu yêu ta”, quyền giải thích cuối cùng, thuộc về trưởng lão Ngu Lộ của Bách Hoa Tông.]
[Ngu trưởng lão: Không cần cảm kích bản tọa, Lâm Song, đây là phần thưởng hạng nhất vòng trước của ngươi, xứng đáng được nhận.]
“... Ha ha ha ha.”
“Hóa ra phần thưởng trưởng lão Ngu Lộ dành cho Lâm Song vì mang đệ t.ử Bách Hoa Tông về, là ứng ở chỗ này.”
“Không hổ là Bách Hoa Tông, ai nấy đều là tay viết tạp thư cừ khôi.”
Bên ngoài hình chiếu, rất nhanh xuất hiện giọng nói bình luận của Lê Hoa sư tỷ.
"Thoạt nhìn như trò đùa, nhưng tầng này Lâm Song lật trúng thẻ xanh của ai trước, người đó ở vòng này sẽ có ưu thế vô cùng lớn! Cô ấy sẽ quyết định thứ tự xuất phát của sáu đại tông môn, cũng như thứ tự lựa chọn độ khó của tà tu."
"Điều này tương đương với việc đem 'Ai có thể cuối cùng bước vào quyền quyết kết chiến với Thanh Thủy Tông', giao vào tay chính Lâm Song."
"Ngươi xứng đáng, Lâm Song. Hạng nhất khuyên học vòng trước, hạng nhất tầng Vương Kiên vòng trước nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Vị trí Nữ vương này, không ai khác ngoài ngươi!"
Lê Hoa nói xong, trong hình chiếu liền xuất hiện bốn cung nhân dung mạo tinh xảo, mặc thanh y màu nhạt đồng phục, cúi đầu đi về phía Lâm Song vừa bước ra từ trận pháp truyền tống.
Khom người, ngọt ngào cung kính chào hỏi cô, "Đại vương."
Đại vương?
Ái chà.
Lâm Song thoáng chốc, cả người đan điền đều đang run rẩy.
Cái cảm giác chua xót này.
"Chúng nô tì hầu hạ ngài thay y phục nhé."
Hai cung nữ, cung kính dâng lên một bộ bảo y lấp lánh rủ xuống đất được dệt từ chỉ lông chim khổng tước bảy màu.
Hai cung nữ khác thì cầm hộp châu báu nặng trĩu, đóng cũng không khép lại được.
Trong bảo hộp, bày biện trâm cài ngọc bích điểm thúy to bằng ngón tay cái, vòng đầu khảm những hạt ngọc trai to bằng nhau, khuyên tai ngọc hồng yên chi... rực rỡ muôn màu, thật là ch.ói mắt.
Lâm Song không ngờ thử thách chín ngàn, còn có thứ đồ tốt thế này.
Trưởng lão Ngu Lộ của Bách Hoa Tông, lâm thời sửa đổi vì tỷ thí sao?
Văn bản đề bài Hoa Cốc chín ngàn của bọn họ, xem ra cũng rất ra gì và này nọ.
Rất nhanh Lâm Song đã được cung nữ khoác lên bảo y lông khổng tước, từng chiếc lông vũ phát ra ánh sáng rực rỡ như ánh mặt trời.
"Đây là do Đại vương thu nạp vị nam yêu kia vào hậu cung, hắn đã dành trọn ba năm, từng đường kim mũi chỉ thêu cho Đại vương đấy. Mỗi một chiếc lông chim này, đều phải canh giữ bên cạnh linh thú bậc sáu, ngày đêm không ngủ không nghỉ, mới có thể thu thập được."
Cung nữ đi đầu, vừa nói vừa lộ ra một tia hâm mộ cùng kinh ngạc.
"Chẳng phải sao?"
Cung nữ mặt tròn cầm một cây trâm vàng ướm thử bên b.úi tóc Lâm Song, lập tức hùa theo.
"Lông chim này, mỗi ba tháng mới rụng một chiếc. Hơn nữa lông chim bậc sáu này một khi rơi xuống bùn lầy, dính phải ô uế, sẽ lập tức xỉn màu, không dùng được nữa. Hắn ngày đêm canh giữ, đợi bên cạnh linh thú ròng rã ba năm, mới làm ra được một bộ này. Đại vương, trong lòng vị yêu phi này chỉ có ngài thôi."
Nam yêu, yêu phi.
Trong lúc nói chuyện, cô liền há miệng, để một cung nữ bấm quyết, đưa quả nho mọng nước vào miệng cô.
"Ừm, trong cung của bổn vương còn có cái gì? Quỳnh tương ngọc lộ, tiên đào, nhân sâm quả, mau mau dâng hết lên đây."
“...”
“Phụt Cô ấy còn nhập vai gớm.”
“... Phục rồi.”
“Ha ha ha.”
Mà ở một bên khác bên ngoài quan chiến, thì xuất hiện đệ t.ử sáu tông môn ngoại trừ Lâm Song, tổng cộng mười bảy người.
Mười một nam, bảy nữ, đều đang chải chuốt trang điểm.
Không chỉ mặc lên y phục hoa quý, mà còn đều đeo lên mặt nạ nạm vàng đẹp đẽ tuyệt trần.
Trước mặt Biên Bác Tài, đang có một dòng chữ hiện lên.
[Ngươi nhét cho tiểu cung nữ bên cạnh Nữ vương ba ngàn linh thạch, bảo ả nói tốt cho ngươi.]
[Nhưng Nữ vương anh minh thần võ của chúng ta không nghe, ngay cả tên của ngươi cũng không hỏi đâu. Ây, xem ra vị Nữ vương này của chúng ta tai một chút cũng không mềm.]
[Ba ngàn linh thạch của ngươi cứ thế đổ sông đổ biển rồi.]
Biên Bác Tài lập tức mặt bánh bao, "bạch" một tiếng thu lại quạt xếp.
Tự bế rồi.
“?”
“...!”
“Biên sư đệ Thể diện của Bách Hoa Tông, cầu xin đệ nhặt lên đi!”