Hình Tượng Người Chồng Tốt

Chương 5



Luật sư nhẹ nhàng khuyên tôi: “Cô không có bằng chứng. Tôi nghĩ hai người vẫn nên nói chuyện rõ ràng với nhau.”

Tôi đáp: “Không thể nói chuyện được. Tôi chất vấn thì anh ta không nhận đã ngoại tình, nhưng tôi tận mắt thấy mà!”

Luật sư nhìn tôi đầy thương hại, nhưng vẫn nói điều khiến tôi khó nghe: “Trong trường hợp này, ly hôn sẽ rất khó.”

Tôi không tin, vẫn quyết định kiện.

Kết quả không ngoài dự đoán, anh ta không đồng ý, tôi không ly hôn được.

Thế là danh tiếng của Bùi Tịch càng được nâng cao, còn tôi lại trở thành đại diện cho hình tượng “người đàn bà ác độc”.

Mọi người đều nói tôi vô lý, rằng Bùi Tịch lấy tôi là xui xẻo tám đời, rằng tôi vì muốn ly hôn mà bôi nhọ chồng mình.

Còn việc anh ta không đồng ý ly hôn lại thành bằng chứng cho sự "chung tình, không rời bỏ" của anh ta, người đàn ông lý tưởng nhất.

Rõ ràng là anh ta ngoại tình, phản bội hôn nhân, không phải người chồng tốt, cũng chẳng phải người bố tốt.

Nhưng cuối cùng, anh ta lại thành “người đàn ông hoàn hảo”, còn tôi bị cả xã hội khinh ghét như một “người đàn bà xấu xa”.

Lời đồn có thể g.i.ế.c người, ba người nói là cọp thì người ta sẽ tin là cọp.

Mẹ tôi nói đúng, lời đàm tiếu, nước miếng người đời thật sự có thể dìm c.h.ế.t người.

Tôi nhẫn nhịn, chuyện ly hôn đành gác lại.

Ngoại tình không chỉ có một lần, mà sẽ là vô số lần. Tôi không tin là không thể tìm ra bằng chứng.

Tôi ngoan ngoãn chờ đợi, suốt một năm trời.

08

Tôi âm thầm theo dõi mọi động tĩnh của Bùi Tịch. Mọi thứ trông rất sạch sẽ, dường như không có vấn đề gì.

Tôi còn lén theo dõi anh ta, nhưng chẳng thu được kết quả gì.

Thế là tôi điều tra người phụ nữ kia, biết được cô ta tên là Ôn Ý.

Bùi Tịch từng giúp đỡ cô ta, và cô ta đã đem lòng yêu mến.

Tôi theo dõi tài khoản mạng xã hội của cô ta rất lâu, cho đến hôm nay, cô ta đăng ảnh trong một khách sạn.

Tôi như kền kền ngửi thấy mùi x.á.c c.h.ế.t, vội vã chạy tới đó.

Trời thương tôi, có lẽ thấy tôi chịu quá nhiều uất ức, cuối cùng cũng mở mắt.

Tôi chụp được ảnh Bùi Tịch đang “mây mưa” với người phụ nữ khác trên giường.

Tôi có cảm giác như được rửa hận, tôi chỉ muốn cho tất cả những người từng nói Bùi Tịch là “người tốt” thấy rõ, người tốt của họ đang ngủ với phụ nữ không phải vợ mình.

Tôi vui vẻ trở về nhà, gọi điện cho luật sư: “Tôi đã chụp được ảnh họ trên giường rồi, lần này chắc chắn ly hôn được chứ?”

Luật sư cho tôi câu trả lời chắc chắn, tôi vui phát điên. Nhưng khi tôi định công khai mấy tấm ảnh đó, luật sư ngăn tôi lại, nói làm vậy là phạm pháp.

Trời ơi, tức muốn c.h.ế.t.

Không công khai thì làm sao chứng minh những gì tôi nói là thật?

Lỡ đâu người ta lại đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi thì sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi âm thầm suy tính, tôi nhất định phải lột trần bộ mặt giả tạo của Bùi Tịch.

Nửa tiếng sau, Bùi Tịch về nhà.

Không hối hận, không xấu hổ, cũng chẳng xin lỗi.

Vừa bước vào nhà, anh ta đã nói: “Anh đồng ý ly hôn, nhưng em phải xóa mấy tấm ảnh đó.”

Tôi thấy thật nực cười. Đây chính là “người đàn ông tốt” mà hàng xóm vẫn khen ngợi hết lời. Là người từng nói với bố tôi rằng rất yêu tôi, người chồng mẫu mực đây sao?

Tôi cười khẩy. Làm gì dễ thế.

Nhưng tôi vẫn đồng ý với điều kiện.

“Xóa ảnh thì được, nhưng anh phải ra đi tay trắng.”

Tôi biết mình đưa ra yêu cầu quá cao.

Luật sư từng nói với tôi, dù anh ta là người sai, tôi có thể được chia phần tài sản nhiều hơn, nhưng yêu cầu ra đi tay trắng là rất khó đạt được.

Nhưng tôi cố tình ra giá cao, anh ta làm gì được tôi?

Anh ta không phải là “người tốt có trách nhiệm, thích giúp đỡ người khác” như lời đồn sao?

Không đồng ý càng tốt, tôi sẽ trực tiếp kiện, càng hợp ý tôi.

09

Bùi Tịch nhìn tôi đầy căm hận rất lâu, đến mức tôi suýt nữa nghi ngờ anh ta có ý định g.i.ế.c người diệt khẩu.

Tôi suýt chút nữa đã bấm số gọi cho cảnh sát, thì Bùi Tịch cuối cùng cũng mở miệng: “Được.”

Trời đất ơi, làm tôi sợ c.h.ế.t khiếp.

Tôi không dại gì mà cãi với tiền.

“Con sẽ do tôi nuôi, tiền cấp dưỡng phải thanh toán một lần, cho đến khi con học xong đại học.”

Bùi Tịch nghiến răng nghiến lợi mà chấp nhận, sướng thật sự.

“Vậy bây giờ cô xóa ảnh đi.” Bùi Tịch đưa ra yêu cầu.

Tôi bật cười: “Bùi Tịch, anh tưởng tôi ngu chắc? Bây giờ tôi xóa rồi, nhỡ đâu anh lật mặt thì sao?”

Nhìn anh ta có vẻ muốn làm bậy, tôi mở miệng cảnh cáo: “Đừng có mà manh động, cho dù anh có cướp điện thoại của tôi cũng vô ích, tôi đã nhờ luật sư giữ bản sao rồi.”

Tôi nhe răng cười với anh ta.

Cảm giác thật là sảng khoái.



Lần này ly hôn diễn ra rất thuận lợi, anh ta không dám đến mách lẻo với bố mẹ tôi, cũng không dám đi tung tin đồn bịa đặt về tôi.

Tuy vậy, chuyện tôi ly hôn với anh ta vẫn lan ra khắp hàng xóm.

Tôi nghe thấy họ xì xào sau lưng:

“Cô ta giỏi thật đấy, cuối cùng cũng làm tan vỡ cuộc hôn nhân rồi kìa.”