Hình Tượng Người Chồng Tốt

Chương 8



Nói xong, cô ta quay sang nhìn người phụ nữ đã ly hôn: “Cô nói hàng xóm giúp nhau là chuyện bình thường? Vậy tôi hỏi cô, cô đã từng giúp gì cho nhà tôi chưa?”

Người phụ nữ ngập ngừng, cuối cùng lí nhí: “Tôi… đúng là chưa giúp gì, nhưng chồng cô Bùi Tịch chẳng phải người hay giúp người sao…”

Ôn Ý tức đến bật cười:

“Chồng tôi thích giúp người, nên cô xem anh ấy là thằng ngốc để sai vặt à?”

“Một bao gạo mười cân, tôi không tin cô yếu đến mức không tự xách nổi.”

“Còn dám gọi điện cho Bùi Tịch? Cô phải lòng anh ấy rồi phải không? Tiếc quá, Bùi Tịch mắt còn sáng lắm, không để mắt tới cô đâu.”

Người phụ nữ tức đến run cả người:

“Cô… cô… cô…” Nói mãi không thành lời, cuối cùng đành bỏ chạy.

Ôn Ý lại quay sang nhìn người phụ nữ đang bế con:

“Con cô bị ốm, tại sao lại bắt Bùi Tịch đưa đi? Nhà cô không có xe à?”

“Thì con bệnh, vợ chồng tôi hoảng hốt quá, không dám tự lái xe.”

Ôn Ý lại “ồ” một tiếng:

“Ồ, một cơn cảm sốt thôi mà, cũng khiến cả nhà cô hoảng hốt không dám lái xe, đúng là tôi nói đúng mà.”

“Không chỉ chồng cô là đồ nhát gan, mà cả nhà cô đều thế, chẳng làm nên trò trống gì.”

Người phụ nữ bị mắng đến tức nghẹn, gào lên: “Bùi Tịch sao lại cưới loại đàn bà không hiểu chuyện như cô chứ?”

Ôn Ý chống nạnh:

“Tôi không hiểu chuyện? Tôi thấy các người giả vờ không hiểu chuyện mới đúng.”

“Hai ông bà già có con có cháu, lại bắt chồng tôi chăm sóc, anh ấy là bảo mẫu miễn phí à? Con cháu các người c.h.ế.t sạch rồi chắc?”

“Còn cái cô đã ly hôn kia, việc lặt vặt tự làm được, lại đi nhờ chồng tôi, mập mờ, thân mật, tôi khinh! Cô nghĩ tôi bị mù chắc?”

“Nhà các người có xe, mỗi lần đi viện lại bắt Bùi Tịch đưa đi, các người nghèo đến mức không đủ tiền xăng và phí gửi xe sao?”

“Còn cô đó, suốt ngày bắt Bùi Tịch đón con giúp, trong khi cô thì suốt ngày ra ngoài chơi bài, đi tụ tập. Cô cũng xứng làm cha mẹ chắc?”

“Còn cô nữa…”

Nhìn Ôn Ý một trận mắng như b.ắ.n phắn, tôi không hiểu sao lại thấy vô cùng hả dạ.

Nếu tôi cũng có thể như cô ta, không cần quan tâm tới ánh nhìn của người khác, thì có lẽ tôi cũng không sống khổ như vậy.

“Các người, một đám được lợi ích thì giả vờ không biết, giả vờ ngu,"

“Chẳng qua là muốn biến Bùi Tịch thành một kẻ ngu trung thành, cứ khen ngợi anh ấy là người tốt, để anh ấy vui, rồi sai khiến đủ điều.”

“Nhưng tôi, Ôn Ý, không phải loại dễ chịu như vậy. Từ giờ trở đi, ngoài những chuyện lớn như sinh t.ử bệnh tật.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Ai còn dám đi tìm Bùi Tịch nhờ vả, đừng trách tôi trở mặt, đến lúc đó tôi sẽ tìm tận cửa gây chuyện với các người.”

Tự dưng thấy Ôn Ý thật oai phong, làm sao đây?

Sau khi đuổi hết một đám người đi, Ôn Ý quay sang chặn đường tôi.

“Bạch Nhiễm, anh ấy thật sự không phải một người chồng tốt.”

Cô ta vừa nãy còn hùng hổ như thế, giờ lại khóc rồi.

Tôi thấy hơi chạnh lòng, dù tôi ly hôn vì cô ta, nhưng nếu không có cô ta, có lẽ tôi cũng không dễ gì ly hôn được.

“Này… đừng khóc nữa, cô làm như tôi là người bắt nạt cô vậy.”

Ôn Ý lau nước mắt, rồi khẽ nói: “Xin lỗi.”

Nhìn bóng lưng cô ta rời đi, tôi có chút ngẩn ngơ.

Cô ta nói xin lỗi với tôi, nhưng tại sao lại xin lỗi?

Không nghĩ ra được, thì thôi không nghĩ nữa, phải nhanh đi đón con ở lớp mầm non rồi.

12

Mặc dù tôi không thiếu tiền, nhưng tôi vẫn tìm một công việc lễ tân. Lương không cao, nhưng đủ để nuôi tôi và con trai.

Có lẽ do chăm con nên tôi rèn được sự tỉ mỉ, sếp rất hài lòng với công việc của tôi, chuyển tôi thành nhân viên chính thức sớm hơn dự định, còn điều tôi đến làm trợ lý bên cạnh chị ấy.

Các đồng nghiệp đều chúc mừng tôi, nhưng chẳng ai ghen tị cả.

Họ nói người dịu dàng như nước, lại tỉ mỉ như tôi, rất hợp làm trợ lý.

Lương trợ lý cao hơn lễ tân nhiều, lại được học hỏi nhiều điều khi theo sát sếp, lòng tôi vui như nở hoa.

Một năm sau, tôi tự mình ký được một hợp đồng lớn, sếp thưởng cho tôi một khoản tiền, tôi hào phóng mời mọi người đi ăn mừng.

Sau buổi tụ tập, lúc ra sảnh, tôi thấy Ôn Ý đang say xỉn.

Dù sao cô ta cũng từng giúp tôi thoát khỏi vũng lầy, tôi cũng rất khâm phục sự mạnh mẽ của cô ta, nên bảo đồng nghiệp về trước, rồi đi đến bên cô ta, khẽ hỏi: “Ôn Ý, có cần tôi đưa về không?”

Mặc dù chúng tôi sống cùng khu chung cư, nhưng hơn một năm nay gần như không gặp mặt.

Ôn Ý cũng bất ngờ khi gặp tôi ở đây, cô ta cười nhìn tôi: “Bạch Nhiễm, lại đây, uống với tôi vài ly.”

Tôi nhíu mày: “Ôn Ý, phụ nữ uống rượu một mình dễ gặp rắc rối lắm.”

Ôn Ý không để tâm, nâng ly: “Nào, Bạch Nhiễm, chúc mừng tôi đi, tôi sắp ly hôn rồi.”

Cô ta uống cạn ly, rồi gục xuống bàn ngủ mất.

Lúc đó, điện thoại cô ta reo lên, nhìn số là biết ngay là của Bùi Tịch.

Vì sự an toàn của Ôn Ý, tôi đành nhận cuộc gọi thay cô ta.