Họ Nói Ta Là Yêu Hậu

Chương 9



Vài ngày sau khi ta sinh Hi Hoa, Thích Kha lấy cớ đến thăm tiểu công chúa mà ghé cung Hoàng hậu của ta mấy lần.

Người gần như lại muốn ở lại.

Người ân cần vô cùng, Cự Nhi mang t.h.u.ố.c bổ đến thì chính tay người sắc thành canh rồi đút cho ta uống.

Người nói người đã có đủ con trai con gái với ta, đúng là viên mãn vui vầy.

Kỳ thực cũng chẳng khác gì cảnh tượng ba năm trước.

Chỉ tiếc cảnh còn người mất, mà ta cũng không còn muốn quay đầu nữa.

Khi ta để tâm đến người, chỉ một bình hoa do thái giám mang tới ta cũng có thể trân quý rất lâu.

Còn khi ta không còn để tâm đến người thì cho dù người ở ngay trước mặt chịu thương chịu khó, ta cũng chẳng thấy hiếm lạ.

Cự Nhi từ nhỏ đã thông minh hiểu chuyện, luôn đứng về phía ta, nên không chút biến sắc mà vạch trần Thích Kha:

"Phụ hoàng thật sự rất yêu thương Hi Hoa muội muội, mẫu hậu m.a.n.g t.h.a.i suốt mấy tháng người chưa từng đến thăm, vậy mà Hi Hoa mới sinh chưa đầy mười ngày, người đã sắp đạp vỡ ngưỡng cửa cung Hoàng hậu rồi, thật khiến nhi thần ngưỡng mộ."

Bao năm nay Cự Nhi chăm chỉ khắc khổ, trung nghĩa hiếu thuận.

Vậy mà chỉ vì một sủng phi giữa đường không tên không phận xuất hiện đã suýt bị phế ngôi Thái t.ử, bảo sao lòng nó không lạnh.

"Hoàng thượng đừng trách Cự Nhi lỡ lời, dù sao thằng bé cũng đã lớn, khó tránh khỏi đôi chút khí thịnh của tuổi trẻ."

Ta nhìn bóng dáng Thích Kha tất bật trước sau rồi nhìn thấy người cười đáp "Không sao."

"Hoàng thượng, năm đó khi người bắt đầu cùng Tiên đế xử lý triều chính thì cũng bằng đúng tuổi của Cự Nhi bây giờ phải không?"

Nghe ta nói vậy, bàn tay đang bưng chén t.h.u.ố.c của người khựng lại, nụ cười cũng cứng đờ trên mặt.

"Những chuyện của Hoàng thượng, thần thiếp đều nhớ."

"Đặc biệt là tất cả mọi chuyện giữa Hoàng thượng và thần thiếp, thần thiếp đều nhớ rõ từng việc từng chuyện, không dám quên lấy một điều."

Nếu cái danh Yêu hậu ta đã mang rồi thì chẳng bằng thật sự làm chút chuyện.

Bằng không chẳng phải uổng phí bản thân sao?

"Hoàng hậu..."

"Thanh Yến."

Thích Kha cúi đầu.

Đã rất lâu rồi người không gọi tên ta, cũng đã rất lâu rồi ta mới thấy người sa sút như vậy.

"Nếu ta nói... ta cũng đều nhớ thì sao? Ta cũng..."

"Hoàng thượng."

Ta cắt ngang lời người.

"Người nên tự xưng là 'trẫm', đừng học theo những điều lệch lạc mà đi sai đường."

Cho dù Trịnh Hân Du thật sự là người xuyên không đi nữa thì còn người thì sao?

Người vẫn là người của thế giới này, nên phải giữ quy củ của thế giới này.

Vành mắt Thích Kha lập tức đỏ hoe, bàn tay còn lại nắm lấy cổ tay ta mà không thể kìm được run rẩy.

Ta bỗng hỏi người: "Hoàng thượng... người hối hận rồi sao?"

Thích Kha giống như một đứa trẻ làm sai chuyện, không dám nhìn ta, cố nén nước mắt rồi nặng nề gật đầu.

Thấy ta không nói gì, người có phần sốt ruột, vội vàng hỏi ta:

"Trẫm sẽ lập tức hạ chỉ để Thái t.ử cùng xử lý triều chính, Hoàng hậu như vậy đã hài lòng chưa?"

"Đó là vì triều chính chứ không phải vì ý của thần thiếp."

Ta ghé sát nhìn Thích Kha, gương mặt ấy quả thật đã già đi rất nhiều.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Niềm vui nỗi buồn năm xưa đều là thật.

Thiếu niên rực rỡ trong ký ức cũng là thật.

Nhưng quá khứ thì mãi mãi chỉ là quá khứ.

Cây cầu độc mộc không thể quay đầu ấy là do chính tay người dựng lên cho ta.

Còn ta đã một mình bước qua rồi thì sau này sẽ không bao giờ sóng vai cùng người nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Nhưng nói đến chuyện khiến thần thiếp hài lòng thì chỉ cần là điều thần thiếp muốn làm, Hoàng thượng đều sẽ cho phép sao?"

Sau khi nhận được lời đồng ý liên tiếp của người, sau tiệc đầy tháng của Hi Hoa, ta liền đến Tú Ninh cung.

Khi ta bước vào đại điện, Trịnh Hân Du vội vàng che chở một trai một gái của mình ra phía sau.

Cho đến hôm nay, ta mới nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt nàng.

"Thật ra bổn cung rất tò mò, trong những cuốn tiểu thuyết xuyên không và cung đấu kịch mà muội muội từng đọc, có nhân vật nào giống bổn cung hay không?"

Ta ngồi xuống chính giữa đại điện, còn Tiêu Hoài Tín vì sợ Trịnh thị làm hại ta nên dẫn thân binh bảo vệ quanh ta vô cùng nghiêm ngặt.

Trịnh Hân Du nhíu mày, có lẽ nàng cũng đang suy nghĩ về vấn đề ấy.

Nàng hỏi ta có thật sự tin những điều nàng từng nói hay không.

Ta hỏi lại nàng điều đó có quan trọng sao.

Nàng nghiến răng gật đầu, nói rằng vô cùng quan trọng.

"Vậy thì đó là điều rất quan trọng với ngươi, còn với bổn cung thì chẳng hề quan trọng."

Ta vẫn mang theo hộp điểm tâm như cũ rồi đưa một miếng cho nàng, muốn xem nàng có dám nhận hay không.

Lần này nàng nhận lấy miếng điểm tâm của ta rồi run rẩy ăn xuống.

Nàng hỏi ta vì sao không quan trọng, còn ta chậm rãi đáp:

"Thứ ngươi tranh giành chẳng qua cũng chỉ là sự sủng ái của một nam nhân mà thôi."

Nàng lập tức quỳ sụp xuống, ngây người tại chỗ.

Hai đứa trẻ đã được ta sai người đưa về cung Hoàng hậu, còn ta cũng chẳng khách khí nữa.

"Chim sẻ mãi chỉ là chim sẻ, cho dù bổn cung nhường chiếc tổ phượng hoàng này cho ngươi thì ngươi ngồi vững được sao?"

"Đọc thêm vài cuốn sách t.ử tế đi, Trịnh phi."

Ta dựa người ra sau rồi nói tiếp:

"Suốt ngày nữ chính với nữ phụ, đến nước này rồi mà ngươi vẫn chưa phân rõ ai mới là chủ, ai mới là phụ sao?"

Nàng không nói gì, mọi d.ụ.c vọng trong mắt đều dần tắt lịm.

Ta vẫn luôn cảm thấy Trịnh Hân Du thật sự quá thích khóc.

Giống như được người khác nâng niu mà lớn lên, không chịu nổi một chút gió sương, cũng không chịu nổi một chút sóng gió.

Nàng liên tục ăn thêm mấy miếng điểm tâm, có lẽ vì ở trong cung của Tố Tố nên đã nhiều ngày chưa từng được ăn bữa nào no.

Ta hỏi nàng vì sao lại tin ta như vậy.

Nàng vẫn chẳng có chút quy củ nào mà đáp:

"Ta đã thành ra thế này rồi, ngươi chắc chắn sẽ không hại ta nữa, bằng không để Hoàng thượng biết thì đời này ngươi cũng đừng mong làm lành với chàng."

Ếch ngồi đáy giếng thì mãi mãi không nhìn thấy được bầu trời trên tầng mây.

Độc phát chậm hơn ta dự tính một chút, mãi đến ban đêm mới truyền thái y.

Tố Tố hiểu ý ta nên sai người canh c.h.ặ.t cổng Tú Ninh cung, không cho bất kỳ ai ra ngoài bẩm báo với Hoàng đế.

Nơi ấy xa Hoàng đế, mà chất độc lại làm câm tiếng.

Không được chữa trị kịp thời nên kéo dài đến sáng hôm sau cũng đủ khiến từ đó về sau nàng không thể nói được thêm một lời nào nữa.

Thích Kha đến tìm ta, đứng tại chỗ do dự mấy bước rồi cuối cùng gần như tuyệt vọng hỏi ta: "Như vậy... Hoàng hậu đã hài lòng chưa?"

Ta hỏi người có hận ta đã làm tổn thương nữ nhân mà người yêu nhất hay không.

Người đáp rằng đây là điều người nợ ta, người chỉ mong có thể bù đắp phần nào.

Tình yêu của đế vương vốn có thể hứa hẹn cả một đời, nhưng thì ra một đời ấy lại ngắn ngủi đến thế.

Ta sai người áp giải Trịnh Hân Du đến gặp ta rồi nói cho nàng biết việc Thích Kha đã từ bỏ nàng để giữ lấy đại cục.

"Thế nào mới gọi là cả đời?"

"Ngươi cả đời này cũng không thể mở miệng mạo phạm bổn cung thêm một lần nào nữa, đó mới gọi là cả đời."

Đến khi Thích Kha miễn cưỡng hạ chỉ biếm Trịnh Hân Du vào lãnh cung thì cũng lại đúng vào mùa hạ, giống như năm nàng vừa xuyên không đến.

Chỉ là mùa hạ năm nay đã khác.

Mưa thuận gió hòa, không còn cần đến vị Thánh nữ như nàng đi cầu mưa nữa.