Hoa Chuông Gió

Chương 11: Kết Cục 1 — Cho Anh Thêm Một Cơ Hội



Tám giờ sáng, Lâm Nghiêu Chinh lên lầu.

Viên Sơ đã chuẩn bị rời đi.

Anh bế An An lên:

“Đi nào, ăn sáng ở nhà ăn trước đã.”

Viên Sơ nhìn anh:

“Anh chuyển cho em nhiều tiền như vậy, còn bản thân anh thì sao?”

Anh ôm đứa trẻ, giọng điệu bất cần:

“Bao giờ anh thiếu tiền?”

Dù có nhiều tiền đến đâu cũng không thể bù đắp tổn thương cô từng chịu.

Cũng không thể đổi lại đứa con của anh.

...

Ăn sáng xong, Viên Sơ có quầng thâm dưới mắt.

“Em phải về rồi.”

Lâm Nghiêu Chinh vẫn trông rất tỉnh táo.

“Được.”

“Về dọn đồ đi.”

“Chuyển tới căn hộ trước kia của chúng ta ở.”

Viên Sơ tưởng mình nghe nhầm.

“Cái gì?”

Lâm Nghiêu Chinh cụp mắt:

“Chúng ta nói chuyện.”

...

Không lâu sau, anh trực tiếp mang An An giao cho cha mình trông giúp.

Lúc đi còn cười nói:

“Bố xem hộ con một lát.”

“Vợ con bận ở quán trà sữa, chiều con còn họp.”

Nghe đến hai chữ "vợ con", Viên Sơ lập tức đỏ mặt.

Cha Lâm nhìn đứa trẻ trong lòng, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.

...

Sau khi lên xe.

Lâm Nghiêu Chinh nhìn cô thật lâu.

“Anh đã nộp đơn xin kết hôn rồi.”

Viên Sơ sửng sốt.

“Anh muốn kết hôn với em.”

Sau đó anh nghiêm túc nhìn cô:

“Viên Sơ.”

“Cho anh thêm một cơ hội được không?”

“Những năm em không ở bên, anh sống rất đau khổ.”

“Khó khăn lắm em mới xuất hiện trở lại.”

“Nhưng em đã kết hôn.”

“Khi nghe tin em góa chồng, anh thậm chí còn thở phào.”

“Vì anh lại có thể ích kỷ muốn chiếm lấy em.”

...

Anh lấy ra chiếc nhẫn kim cương đã mua từ nhiều năm trước.

Đó vốn là món quà anh định dùng để cầu hôn cô.

Nhưng chưa kịp trao đi thì cô đã biến mất.

Viên Sơ im lặng.

Cô đã trải qua quá nhiều chuyện.

Cô không biết cuộc sống bình yên này sẽ kéo dài được bao lâu.

...

Lâm Nghiêu Chinh nói:

“Mạng sống của anh thuộc về Tổ quốc.”

“Nhưng trái tim anh là của em.”

“Chúng ta bắt đầu không đẹp đẽ.”

“Anh không tỏ tình, cũng không theo đuổi em.”

“Anh biết em khó khăn nên dùng cách không quang minh chính đại để giữ em lại.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Anh biết em từng sợ anh.”

“Cho nên sau đó anh mới cố gắng đối xử tốt với em gấp bội.”

...

Viên Sơ nhìn chiếc nhẫn trên tay.

Đó là nhẫn cưới La Ứng tặng cô.

Bình thường đến mức chẳng đáng chú ý.

Nhưng cô vẫn luôn đeo.

Lâm Nghiêu Chinh chỉ nói:

“Nếu em muốn tiếp tục đeo nó để nhớ đến anh ấy, anh tôn trọng.”

Người đã khuất rồi.

Anh chưa từng ghen với người c.h.ế.t.

...

Cuối cùng anh đưa cô về quán trà sữa.

Dư Miên vừa nhìn thấy cô đã hét lên:

“Cuối cùng cậu cũng tới rồi!!!”

Trong quán còn có Bùi Thành.

Lâm Nghiêu Chinh nhìn anh ta một cái.

Bùi Thành chột dạ:

“Tớ chỉ tới xem quán trà sữa của chị dâu thôi...”

...

Chiều hôm đó, mọi người đều bận rộn.

Lâm Nghiêu Chinh cũng rất bận.

Anh đã xin chuyển sang tuyến hai.

Không còn tham gia những nhiệm vụ nguy hiểm nữa.

Tốc độ thăng tiến có thể chậm lại.

Thậm chí cả đời dừng ở đây.

Nhưng anh không định nói với Viên Sơ.

Đó là quyết định của riêng anh.

...

Trước đây không ai khuyên được anh.

Bây giờ Viên Sơ còn chưa mở lời.

Anh đã tự nguyện lùi xuống.

Lâm Nghiêu Chinh nghĩ:

"Đời này mình thật sự thua trong tay cô ấy rồi."

...

Buổi tối, anh tới đón An An.

Cha Lâm đang bẻ bánh cho cô bé ăn.

Anh bật cười:

“Con gái của con ngoan thật.”

Cha Lâm nhìn anh:

“Đơn xin kết hôn của con, bố xem rồi.”

“Thật sự nghĩ kỹ chưa?”

Lâm Nghiêu Chinh vẫn là dáng vẻ ngang tàng quen thuộc.

Sơn Tam

“Con giống người làm việc bốc đồng lắm sao?”

Cha Lâm cười khẩy:

“Ở chuyện của Viên Sơ, con còn làm ít chuyện bốc đồng à?”

“Sau này sẽ có lời ra tiếng vào.”

“Nhưng nếu đã quyết định rồi thì ngọt hay đắng cũng tự mình nuốt lấy.”

Lâm Nghiêu Chinh nghiêm túc gật đầu:

“Con hiểu.”

...

Về phía nhà họ Lâm.

Cuối cùng cũng xem như chấp nhận.

Cha mẹ rồi cũng sẽ vì con cái mà nhượng bộ.

Giống như Lâm Nghiêu Chinh.

Một người kiêu ngạo đến tận xương tủy.

Cuối cùng vẫn cúi đầu trước Viên Sơ.