Hoa Chuông Gió

Chương 13: 【Ngoại truyện 1】



Khói mộng cũ tan, yêu thương và ly biệt

La Ứng & Viên Sơ

Đêm hôm đó, sau khi thẳng thắn nói hết mọi chuyện với Lâm Nghiêu Chinh, Viên Sơ tựa người trên ghế sofa trong ký túc xá của anh, nhớ lại rất nhiều chuyện cũ.

Những ký ức lướt qua như đèn kéo quân.

Cô sẽ không quên La Ứng.

Dù anh đã hy sinh, anh vẫn mãi sống trong trái tim cô.

Một đời người có thể yêu bao nhiêu người?

Viên Sơ không biết.

Nếu hỏi cô yêu La Ứng hơn hay yêu Lâm Nghiêu Chinh hơn, thì đối với cô, cả hai đều là những người khắc cốt ghi tâm.

Nói thật, nếu La Ứng không hy sinh, dù có còn tình cảm với Lâm Nghiêu Chinh đến đâu, cô cũng sẽ không chấp nhận anh.

Khi đã kết hôn, đã có gia đình, mọi chuyện sẽ khác.

Gia đình đồng nghĩa với trách nhiệm và sự gánh vác.

Cô không phải người thay lòng đổi dạ.

Viên Sơ sẽ không sống mãi trong quá khứ.

Chỉ là cô không ngờ, Lâm Nghiêu Chinh lại vẫn mãi dừng chân ở đó.

La Ứng có học vấn, nhân phẩm, ngoại hình và năng lực đều xuất sắc.

Anh thật lòng yêu thương cô.

Gia thế của anh bình thường, không thể so với những gia đình quyền quý.

Nhưng nếu nói về trách nhiệm và sự đảm đương, anh không hề thua kém Lâm Nghiêu Chinh.

Năm đó, Viên Sơ chuyển tới một thành phố nhỏ bên cạnh để sinh sống.

Trong tay cô chẳng còn bao nhiêu tiền tiết kiệm.

Những ngày cuối đời của ông nội nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt đã tiêu tốn quá nhiều chi phí.

Sau lần sảy thai, việc điều dưỡng cơ thể cũng tốn không ít tiền.

Tới thành phố mới, cô gần như bắt đầu lại từ đầu.

Ông nội đã không còn.

Người thân cuối cùng của cô cũng đã rời đi.

Một mình cô, ăn no là đủ.

Cô hiểu rằng cái nghèo có lẽ sẽ theo mình suốt đời.

Có lẽ là duyên phận chưa tới.

Thành phố cô chuyển đến rất gần Bắc Thị.

Lâm Nghiêu Chinh từng tới đó, nhưng hai người lại không gặp nhau.

Sự bắt đầu giữa cô và La Ứng diễn ra khi anh đang tham gia cứu hộ.

Thấy các lính cứu hỏa làm việc vất vả, cô mua nước phát cho mọi người.

Lúc ấy cô không hề chủ động bắt chuyện với La Ứng.

Thậm chí còn không biết anh là chỉ huy.

Anh đang cùng đồng đội tựa bên đường nghỉ ngơi.

Nhìn cô gái nhỏ mang nước tới, anh không khỏi nhìn thêm vài lần.

Viên Sơ không để ý.

Còn La Ứng chỉ cảm thấy cô quá gầy.

Nhưng đôi mắt trong veo như nai con ấy lại đặc biệt đẹp.

Lần gặp tiếp theo là trong một buổi giao lưu của đội cứu hỏa.

Khi đó Viên Sơ làm nhân viên chăm sóc khách hàng cho một công ty thương mại điện t.ử.

Cô quen một cô giáo tiểu học tên Triệu Tiểu Hy.

Hai người có hoàn cảnh xuất thân khá giống nhau.

Triệu Tiểu Hy là người chăm chỉ, tích cực và hoạt bát.

Họ thường cùng nhau mua trái cây, góp đơn hàng.

Sau đó Viên Sơ đi cùng Triệu Tiểu Hy tới buổi giao lưu của đội cứu hỏa.

La Ứng có điều kiện cá nhân rất tốt.

Anh tốt nghiệp một trường 985 danh tiếng.

Sau khi ra trường được phân công công tác thẳng vào đội cứu hỏa.

Năng lực xuất sắc nên liên tục được thăng chức.

Năm ấy Viên Sơ hai mươi hai tuổi.

La Ứng hai mươi tám tuổi, đã là cán bộ.

Anh là người thẳng thắn, chân thành.

Chưa từng yêu ai.

Thường xuyên hòa đồng với cấp dưới.

Rõ ràng có thể ngồi văn phòng chỉ huy, nhưng anh luôn cùng mọi người huấn luyện, chịu khổ và xông pha tuyến đầu.

Mỗi lần có nhiệm vụ đều không hề chùn bước.

Thể lực và thành tích thi nâng cấp hằng năm đều đứng đầu.

Lãnh đạo rất coi trọng anh.

Đồng đội cũng vô cùng kính phục.

Ngày hôm đó, La Ứng vừa nhìn đã nhận ra Viên Sơ.

Anh nhớ tới cô gái từng đưa nước cho mình.

Còn Viên Sơ chỉ đi cùng bạn.

Sau khi tiễn Triệu Tiểu Hy vào trong, cô ngồi đợi ở quán trà sữa đối diện.

La Ứng đứng trước cổng đội cứu hỏa.

Chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấy góc nghiêng của cô qua lớp kính.

Ánh chiều tà dịu dàng phủ lên gương mặt ấy.

Lay động trái tim anh.

Tối hôm đó, trong một bữa tiệc xã giao, cấp trên còn có ý giới thiệu cháu gái cho anh.

Cô gái đó chủ động xin phương thức liên lạc.

La Ứng vẫn lịch sự đáp lại.

Nhưng hoàn toàn không để tâm.

Sau này khi đối phương hẹn gặp, anh thẳng thắn nói mình đã có bạn gái.

Dù thực tế chẳng hề có ai.

Cấp trên từng nói với anh:

“Điều kiện của cậu tốt như vậy, nếu có thêm một cuộc hôn nhân phù hợp nâng đỡ, tương lai sẽ còn tiến xa hơn nữa.”

Ý tứ rất rõ ràng.

Nhưng La Ứng không muốn.

Anh luôn cảm thấy hạnh phúc cả đời phải được xây dựng với người mình thật lòng yêu thương.

Tiền đồ nên tự mình cố gắng giành lấy.

Không phải dựa vào hôn nhân.

Ở điểm này, anh và Lâm Nghiêu Chinh thật ra rất giống nhau.

Sau bữa tiệc, anh tình cờ gặp lại Viên Sơ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Điện thoại cô hết pin nên đang loay hoay gọi xe.

La Ứng bước tới.

Viên Sơ nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt, nhất thời không nhớ ra.

La Ứng cười:

“Em mua nước cho tôi mà quên nhanh vậy sao?”

Viên Sơ chợt hiểu ra:

“À, là anh... anh lính cứu hỏa đó.”

Anh chủ động đề nghị đưa cô về.

Khi nhìn thấy căn nhà trọ cũ kỹ nơi cô ở, suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu anh là:

“Một cô gái không nên sống khổ như vậy.”

Đêm đó, La Ứng xin phương thức liên lạc của cô.

Viên Sơ do dự rất lâu rồi mới đồng ý.

Bởi cô cảm thấy bản thân chẳng có gì đáng để người khác phải tính toán.

Từ đó, La Ứng thường xuyên tới tìm cô.

Viên Sơ nhiều lần từ chối khéo.

Nhưng anh vẫn không bỏ cuộc.

Sơn Tam

Có lần anh hỏi thẳng:

“Em có bạn trai rồi sao?”

Viên Sơ lắc đầu.

La Ứng bật cười:

“Vậy thì tôi không phải người thứ ba, em sợ cái gì?”

Cái dáng vẻ mặt dày đó khiến cô bất giác nhớ tới Lâm Nghiêu Chinh năm nào.

Anh âm thầm mua thêm đồ dùng sinh hoạt cho căn phòng thuê của cô.

Có thời gian sẽ tới nấu cơm.

Hoặc đưa cô đi ăn.

Nhất quyết không để cô trả tiền.

Viên Sơ chẳng biết làm sao với anh.

Phần lớn thời gian chỉ lặng lẽ nghe anh kể những chuyện thú vị trong lúc làm nhiệm vụ.

Một lần tan làm, La Ứng lại tới đón cô.

Trên đường về, Viên Sơ không nhịn được hỏi:

“Anh rốt cuộc muốn gì?”

La Ứng nhìn cô.

Ánh mắt vô cùng nghiêm túc.

“Muốn em.”

Viên Sơ khẽ cười.

“Anh đúng là mù rồi mới thích em.”

La Ứng lập tức cau mày:

“Em rất tốt.”

“Đừng nói mình như vậy.”

Cô kể cho anh nghe quá khứ của mình.

Nợ nần.

Bệnh tật.

Việc thôi học.

Sự nghèo khó.

Và cả một người đàn ông từng xuất hiện trong cuộc đời cô.

Người đó giúp cô trả nợ, đóng học phí, đưa ông nội đi chữa bệnh, chu cấp sinh hoạt phí.

Viên Sơ cúi đầu, đá nhẹ viên sỏi dưới chân.

Giọng bình thản như đang kể chuyện của người khác:

“Trên đời này không có người tốt vô điều kiện.”

“Anh ấy đối xử với em rất tốt.”

“Nhưng em phải ngủ với anh ấy.”

Viên Sơ tự giễu cười:

“Bao nuôi thì cứ nói là b.a.o n.u.ô.i đi, vậy mà anh ấy lại muốn yêu đương với em. Người thuộc tầng lớp quyền quý làm gì có chân tình. Sau đó em mang thai, mẹ anh ấy tìm đến, bảo em phá đứa bé đi, đừng cản trở tiền đồ của anh ấy. Từ đầu đến cuối, anh ấy chưa từng xuất hiện.”

Giọng cô bình thản đến mức không nghe ra vui buồn:

“Đứa bé không còn nữa, em cũng bỏ học, chạy đến thành phố nhỏ này sống tiếp.”

Viên Sơ ngẩng đầu nhìn anh:

“La Ứng, anh rất tốt, đừng tìm em nữa. Đến bản thân em còn thấy mình ghê tởm.”

La Ứng cúi đầu im lặng.

Viên Sơ xoay người đi lên lầu.

Tối hôm đó, mười giờ.

Đến mười hai giờ, khi cô kéo rèm cửa ra, La Ứng vẫn còn đứng dưới lầu, tựa vào cửa xe hút t.h.u.ố.c.

Hôm nay anh mặc áo sơ mi đen, tôn lên thân hình cơ bắp rắn chắc.

La Ứng rất điển trai, mang đậm khí chất đàn ông.

Sau khi cha hy sinh, rất nhiều đồng nghiệp cũ của cha vẫn luôn giúp đỡ anh.

Hiện giờ công việc ổn định, biên chế vững vàng, năng lực xuất chúng, muốn tìm một cuộc hôn nhân tốt đẹp cũng chẳng khó.

Dưới chân anh đã có vài đầu t.h.u.ố.c.

Hút xong, anh nhặt tất cả bỏ vào thùng rác.

Ngẩng đầu lên nhìn cửa sổ phòng Viên Sơ.

Mà đúng lúc ấy, Viên Sơ cũng đang kéo rèm nhìn xuống.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

La Ứng vẫn không rời đi.

Cuối cùng Viên Sơ lại kéo rèm vào.

Không biết anh còn đứng đó bao lâu mới lái xe rời đi.

Những ngày sau đó, La Ứng không tới tìm cô nữa.

Trong lòng Viên Sơ cũng không có cảm giác gì đặc biệt.

Cô giáo Triệu lại nói cô ngốc.

“Một người đàn ông tốt như vậy mà không biết nắm lấy.”

Nhưng đối với Viên Sơ, tình yêu thật sự không phải điều quá quan trọng.

Hôm ấy, Triệu Tiểu Hy nói có một buổi tụ họp, nhất quyết kéo cô đi cùng.

Viên Sơ vốn không muốn đi, nhưng không chịu nổi sự năn nỉ của bạn.

Đến nơi mới phát hiện La Ứng cũng có mặt.

Ngoài người bên đội cứu hỏa còn có vài nữ giáo viên mà Triệu Tiểu Hy dẫn tới, trong đó có cô Lưu.

Triệu Tiểu Hy cùng bạn trai ghé đầu thì thầm, không biết giữa Viên Sơ và La Ứng đã xảy ra chuyện gì.

Viên Sơ lại vô cùng tự nhiên.

Cô chẳng có tâm trạng yêu đương, chỉ ngồi xiên rau củ rồi chăm chú nướng.