Hoa Chuông Gió

Chương 2: Trùng Phùng, Khó Quên



Hút xong điếu t.h.u.ố.c, anh xoay người lên lầu.

Ngoài cửa sổ, tiếng gió xào xạc không ngừng.

Trong đầu anh chất chứa tâm sự, lòng đầy phiền muộn không thể gọi tên.

Được thăng quân hàm đương nhiên là chuyện đáng vui.

Nhưng anh vẫn luôn cảm thấy trống rỗng.

Nếu cô vẫn còn ở bên cạnh, cuộc sống sẽ như thế nào?

Đi đến hành lang cầu thang, anh chợt nhìn thấy một bóng dáng mảnh mai.

Anh đứng sững tại chỗ nhìn chằm chằm thật lâu.

Sắc mặt đột ngột thay đổi, đồng t.ử co rút dữ dội.

Lâm Nghiêu Chinh xuất thân từ gia đình quân chính, năng lực quan sát và phán đoán đều thuộc hàng xuất sắc.

Anh tuyệt đối không thể nhận nhầm người.

Nhiều năm làm nhiệm vụ khiến trên người anh luôn mang theo cảm giác người lạ chớ lại gần.

Huống hồ lúc này sắc mặt anh đen đến đáng sợ.

Viên Sơ vừa tan ca tối.

Cô chuẩn bị về nhà làm chút đồ ăn khuya cho con gái.

Gần đây đứa bé ăn rất khỏe, đang trong giai đoạn phát triển cơ thể, nên cô thường làm những món ăn dặm dễ tiêu hóa.

Đột nhiên cổ tay bị siết c.h.ặ.t.

Cô kinh hô một tiếng, cả người bị kéo vào góc tường.

Mùi rượu và t.h.u.ố.c lá nồng nặc từ người đàn ông ập tới.

Gương mặt thanh tú trắng trẻo của cô đầy vẻ hoảng sợ.

Cô tưởng là vị khách nào đó uống say, đang định mở miệng kêu cứu.

Thì nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên bên tai:

"Viên Sơ."

Toàn thân Viên Sơ cứng đờ.

Không dám động đậy.

Lâm Nghiêu Chinh vừa kinh ngạc vừa vui mừng, nhưng vẫn cố gắng kìm nén cảm xúc, giọng khẽ run:

"Quả nhiên là em."

Viên Sơ không ngờ lại gặp anh ở đây.

Cô lẩm bẩm:

"Sao anh lại ở đây?"

Lâm Nghiêu Chinh cười nhạt, trong mắt mang theo lửa giận:

"Em đừng hỏi anh trước. Có phải chúng ta nên tính sổ một chút không?"

Viên Sơ ngẩng đầu, ngơ ngác:

"Tính chuyện gì?"

Lâm Nghiêu Chinh cố kiềm chế:

"Năm đó em bỏ đi không một lời từ biệt, em từng nghĩ đến anh chưa?"

Viên Sơ: "..."

Nhìn dáng vẻ im lặng của cô, lực trong tay anh càng siết mạnh:

"Nói đi, câm rồi à?"

Viên Sơ khó hiểu:

"Rõ ràng là anh không cần tôi nữa, sao lại thành lỗi của tôi?"

Có miệng thì phải giải thích.

Lâm Nghiêu Chinh cau mày:

"Anh nói lúc nào là không cần em?"

"Em cầm tiền bỏ đi, bao nhiêu năm nay anh tìm mãi không thấy."

Giọng anh bất giác cao lên.

Hơi thở nặng nề.

Hai mắt đỏ ngầu.

Khoảng cách giữa hai người còn chưa tới một gang tay.

Viên Sơ giằng tay anh ra rồi quay người bỏ đi.

Sức mạnh giữa nam và nữ vốn đã chênh lệch rất lớn.

Huống hồ còn là một người đàn ông như Lâm Nghiêu Chinh.

Anh dễ dàng kéo cô trở lại.

"Nói rõ cho anh."

Bước chân Viên Sơ loạng choạng.

Dù đang tức giận, bàn tay anh vẫn theo bản năng đỡ lấy cô thật vững vàng.

Cô không muốn dây dưa:

"Tôi phải về nhà chăm con."

"Con gái tôi đang đợi tôi."

Sắc mặt Lâm Nghiêu Chinh lập tức thay đổi:

"Con gái của ai?"

Viên Sơ đáp:

"Con gái tôi."

Trong giọng nói của anh xuất hiện một tia mong đợi và khó tin mà chính anh cũng không nhận ra:

"Cha đứa bé là ai?"

Viên Sơ không cho anh bất kỳ hy vọng nào.

Cô thản nhiên nói:

"Con bé ba tuổi rồi."

Ba tuổi.

Vậy chắc chắn không phải con của anh.

Lâm Nghiêu Chinh cảm thấy bản thân giống như một trò cười.

Anh nhếch môi đầy mỉa mai:

"Em lấy ai vậy?"

"Một tên vô dụng đến mức để em phải đi rửa bát kiếm sống?"

Viên Sơ ngẩng đầu.

Không hề né tránh.

Sơn Tam

Cô nhìn thẳng vào mắt anh.

Giọng nói bình tĩnh nhưng mang theo chút điên cuồng cố chấp:

"Xin anh đừng x.úc p.hạ.m chồng tôi."

"Anh ấy là một lính cứu hỏa đã hy sinh."

"Anh muốn mắng tôi thế nào cũng được."

"Nhưng đừng để tôi nghe thấy bất kỳ lời nào sỉ nhục anh ấy nữa."

Nụ cười châm chọc trên mặt Lâm Nghiêu Chinh biến mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hiếm khi anh trở nên nghiêm túc như vậy.

Mím môi, anh chân thành nói:

"Xin lỗi."

Viên Sơ không để ý đến anh.

Quay người rời đi.

Đi đến con hẻm nhỏ, cô phát hiện phía sau luôn có một chiếc xe đi theo.

Là Lâm Nghiêu Chinh.

Tối nay anh uống rượu nên gọi tài xế lái thay, còn trả gấp đôi tiền công.

Người tài xế vô cùng khó hiểu.

Đi theo một cô gái giữa đêm thế này.

Nếu không phải người đàn ông kia đang mặc quân phục, hành vi bám theo như vậy rất dễ bị xem là biến thái.

Viên Sơ lên chuyến tàu điện ngầm cuối cùng.

Rõ ràng cô không hề nói mình sống ở đâu.

Vậy mà anh vẫn tìm đến được.

Ngôi nhà tự xây ở vùng nông thôn ngoại thành này là do ông nội để lại.

Bên trong chỉ có phần trang trí đơn giản nhất.

Bên ngoài vẫn là tường thô chưa hoàn thiện.

Kiểu nhà rất phổ biến ở nông thôn.

Đồng thời cũng phản ánh cuộc sống thiếu thốn của gia đình này.

Bà Bạch, chủ tiệm tạp hóa đầu làng, thường mở cửa tới khuya.

Bà là người nhiệt tình.

Lại làm hàng xóm với ông nội Viên Sơ mấy chục năm.

Vì thế bà chủ động giúp cô trông con.

Ban ngày Viên Sơ đi làm.

Trường mẫu giáo lại ở cách đó chỉ vài trăm mét.

Bà Bạch tiện thể đón đứa bé đến tiệm tạp hóa chơi cùng.

Viên Sơ rất biết ơn.

Cô từng đưa tiền cho bà nhưng bị từ chối.

Người nông thôn vốn chất phác và tốt bụng.

Có chuyện gì thì mọi người giúp đỡ lẫn nhau.

Không ai quá tính toán.

Viên Sơ bế con gái về ngủ.

Bà Bạch nhìn Lâm Nghiêu Chinh đứng cách đó không xa.

Càng nhìn càng thấy quen mắt.

Người đàn ông này hình như thường xuyên tới đây khi Viên Sơ còn học đại học.

Cô xoay chìa khóa mấy lần vẫn không mở được cửa.

Đúng lúc định đặt con xuống.

Một bàn tay to lớn và mạnh mẽ đã giúp cô xoay khóa mở cửa.

Viên Sơ biết là ai.

Cô chỉ nói một câu:

"Cảm ơn."

Rồi quay người bế con vào phòng.

Đứa bé mở to mắt nhìn Lâm Nghiêu Chinh không chớp.

La Ứng đã hy sinh khi con bé vừa tròn một tuổi.

Đứa trẻ hoàn toàn không có ký ức gì về cha mình.

Nhìn bóng lưng cô bế con, trong lòng Lâm Nghiêu Chinh bỗng nhói đau.

Anh biết rõ mình oán cô đến mức nào.

Vô số đêm ngày nhớ đến cô.

Anh luôn tự nhắc nhở bản thân tuyệt đối không được mềm lòng.

Anh từng nghĩ cô đang sống tự do thoải mái ở một nơi nào đó.

Nhưng khi thấy cô sống không tốt.

Trong lòng lại dâng lên cảm giác bực bội không thể diễn tả.

Anh luôn cảm thấy chuyện năm đó vẫn còn điều gì đó mà mình không biết.

Hiển nhiên Viên Sơ không định nói.

Cũng không muốn có bất kỳ dây dưa nào với anh.

Lâm Nghiêu Chinh nhìn căn nhà đơn sơ.

Mọi thứ vẫn giống như trước đây.

Trên bàn đặt một tấm ảnh gia đình ba người.

Người đàn ông trong ảnh mặc quân phục cứu hỏa.

Gương mặt đoan chính, khôi ngô.

Anh ta ôm con gái trong lòng.

Viên Sơ khoác tay anh ta, mỉm cười nhìn vào ống kính.

Lâm Nghiêu Chinh nhìn tấm ảnh.

Khẽ ngẩng đầu thở ra một hơi dài.

Trên tường treo di ảnh của ông nội Viên Sơ.

Anh nghiêm túc thắp hương cúi lạy.

Trước đây anh và Viên Sơ thường xuyên về thăm ông.

Ông cụ mất từ lúc nào.

Anh hoàn toàn không biết.

Anh lấy toàn bộ tiền mặt trong người đặt lên bàn.

Sau đó cầm điện thoại định chuyển khoản cho Viên Sơ.

Lúc này mới phát hiện mình đã bị cô xóa liên lạc từ lâu.

Anh tự giễu cười một tiếng.

Nhìn thấy cô sống không tốt.

Ý nghĩ đầu tiên của anh lại là cho cô tiền.

Mẹ kiếp.

Mình đúng là quá hèn mọn rồi phải không?

Ánh mắt Lâm Nghiêu Chinh sâu thẳm khó dò.

Cuối cùng anh vẫn xoay người rời đi.

Viên Sơ đi ra khóa cửa.

Khẽ thở dài.

Mọi chuyện đều đã qua rồi.

Cho dù gặp lại.

Cũng chẳng còn bất kỳ ý nghĩa nào nữa.