Đã là đi chơi thì không cần dậy sớm.
Chuyện Viên Sơ và An An ở lại ký túc xá của Lâm Nghiêu Chinh qua đêm, rất nhiều người đều đã biết.
Mẹ Lâm gọi điện tới, giọng điệu không mấy dễ chịu.
Cuối cùng Lâm Nghiêu Chinh chỉ để lại một câu:
"Ngoài Viên Sơ ra, con không cần bất kỳ ai khác."
"Mọi người có chấp nhận hay không, không liên quan đến con."
Viên Sơ vốn có thói quen đặt báo thức mỗi sáng để dậy làm bữa sáng cho con.
Hôm qua cô để điện thoại ngoài phòng khách.
Thế là sáng sớm, Lâm Nghiêu Chinh bị tiếng chuông báo thức đ.á.n.h thức.
An An không gọi mẹ dậy.
Cô bé đi ra khỏi phòng thì thấy Lâm Nghiêu Chinh đang ngồi trên ghế sofa, đưa tay day trán.
Nhìn mái tóc của cô bé dựng tung như tổ quạ, đứng ngây người nhìn mình, anh không nhịn được bật cười.
Anh bế cô bé đi rửa mặt đ.á.n.h răng.
Quần áo thì đợi Viên Sơ thức dậy rồi thay.
Bên ngoài trời còn mưa nên anh mặc thêm áo khoác cho cô bé.
Trước đây anh thường xuyên buộc tóc cho Viên Sơ.
Vì thế bây giờ cũng rất thành thạo buộc cho An An một chiếc đuôi ngựa đơn giản.
Sau khi tự chỉnh trang sơ qua, anh bế An An đến nhà ăn ăn sáng.
Dù là cuối tuần nhưng vì đang mùa mưa nên rất nhiều người ở lại ký túc xá trong đơn vị.
Dọc đường đi, không ít người chào hỏi Lâm Nghiêu Chinh.
Ánh mắt đều không ngừng đ.á.n.h giá đứa bé trong lòng anh.
Đồng nghiệp và lãnh đạo gặp họ trong nhà ăn đều vô cùng kinh ngạc.
Không ngờ Lâm Nghiêu Chinh thật sự đang chăm con.
Bùi Thành là người thân với anh nhất.
Vừa nhìn thấy đã lên tiếng:
"Ôi chao, con nhà ai mà đáng yêu thế này?"
Trong mắt Lâm Nghiêu Chinh mang theo ý cười.
Tay trái bế con.
Tay phải bưng bát cháo thịt nạc rau xanh.
Ngay cả đầu bếp nhà ăn cũng trêu:
"Anh Chinh, chị dâu đâu rồi?"
Âm lượng không hề nhỏ.
Trong chốc lát cả nhà ăn yên tĩnh hẳn đi.
Mọi người đều dựng tai lắng nghe.
Lâm Nghiêu Chinh lười biếng đáp:
"Cô ấy mệt quá, vẫn đang ngủ."
Anh sinh ra trong gia đình quyền quý.
Từ nhỏ đã được hun đúc về cách đối nhân xử thế.
Nhưng lúc này anh cố tình không giải thích.
Những lời anh nói đều là kiểu dễ khiến người khác hiểu lầm nhất.
An An rất lễ phép.
Mở miệng là:
"Chào chú ạ."
Bùi Thành liên tục khen đáng yêu.
Sau đó đổi sang vẻ mặt nghiêm túc hỏi:
"Nói thật đi."
"Thật là con cậu à?"
Lâm Nghiêu Chinh nhếch môi cười:
"Sao?"
"Ghen tị vì tôi có con gái à?"
Bùi Thành cúi đầu cười:
"Hôm nào dẫn chị dâu ra mắt nhé."
Lâm Nghiêu Chinh:
"Mẹ nó chứ, trước đây cậu gặp rồi còn gì."
Bùi Thành bật cười:
"Gặp cái gì."
"Hồi đó cậu giữ người ta như báu vật."
"Người khác nói thêm một câu cũng không cho."
Lâm Nghiêu Chinh không để ý tới anh ta.
Thấy An An cứ nhìn chằm chằm bát cháo thịt nạc.
Anh đặt cô bé lên ghế.
An An đã có thể tự ăn.
Nhưng Lâm Nghiêu Chinh sợ cô bé cầm thìa không chắc.
Nên vẫn từng thìa từng thìa đút cho cô bé.
Một vị lãnh đạo nhìn vậy không nhịn được trêu:
"Thằng nhóc này đúng là ra dáng ông bố rồi."
"Đút con thành thạo thật đấy."
Lâm Nghiêu Chinh chỉ cười.
Tiện thể còn đóng gói một phần bữa sáng mang về cho Viên Sơ.
Không biết từ lúc nào cha anh cũng xuất hiện trong nhà ăn.
Nơi này hôm nay thật sự quá náo nhiệt.
Nghe nói Lâm Nghiêu Chinh bế con ra ngoài.
Ông lập tức chạy tới.
Lâm Nghiêu Chinh cũng chẳng nhìn cha mình.
Chỉ chuyên tâm đút cháo cho An An.
Lãnh đạo cấp bậc như cha anh rất ít khi xuất hiện ở nhà ăn.
Ông bảo mọi người đừng câu nệ.
Sau đó ngồi xuống đối diện hai người.
Nhìn đứa bé trước mặt.
Ánh mắt vừa dò xét vừa đầy yêu thương.
Lâm Nghiêu Chinh nói với An An:
"Gọi ông nội đi."
An An ngoan ngoãn:
"Ông nội ạ."
Nụ cười trên mặt cha Lâm lập tức hiện rõ.
Ánh mắt và giọng điệu cũng dịu đi rất nhiều.
Ông xoa đầu đứa bé:
"Tối nay dẫn con bé về nhà ăn cơm nhé."
Lâm Nghiêu Chinh nhẹ nhàng lau miệng cho An An.
Thấy thái độ cha mình đã dịu xuống, giọng anh cũng mềm hơn:
"Hôm khác đi."
"Hôm nay con phải đưa con bé đi chơi."
Cha Lâm không nói thêm gì.
Chỉ dặn trời mưa đường trơn, chú ý an toàn.
...
Khi Lâm Nghiêu Chinh trở về ký túc xá.
Viên Sơ vừa mới thức dậy.
Cô áy náy nhìn anh:
"Điện thoại em để ngoài phòng khách."
"Ngủ quên mất."
Lâm Nghiêu Chinh vừa nhìn cô một cái đã thu hết hình ảnh vào mắt.
Mới ngủ dậy.
Quần áo hơi xộc xệch.
Bờ vai trắng nõn lộ ra một nửa.
Anh nhanh ch.óng dời mắt đi.
Sợ nhìn thêm sẽ không nhịn nổi.
"Bữa sáng anh mang về rồi."
"Anh và con bé ăn ở nhà ăn."
Viên Sơ ngồi ăn sáng.
Lâm Nghiêu Chinh rất kiên nhẫn với trẻ con.
Không biết lấy ở đâu ra bộ thẻ nhận biết chữ.
Từng chữ từng chữ dạy An An đọc.
Thiếu vắng tình thương của cha từ nhỏ.
An An rất thích cảm giác được chú và mẹ cùng ở bên mình.
Như vậy cô bé cũng giống những đứa trẻ khác.
Có một gia đình ba người.
Viên Sơ dựa vào ghế ăn:
"Mấy giờ mình đi vậy?"
"Cuối tuần bảo tàng khoa học có đông không?"
"Có cần đặt lịch trước không?"
Giọng Lâm Nghiêu Chinh trong trẻo:
"Đi lúc nào cũng được."
"Mùa mưa ít người."
"Giám đốc bảo tàng là đồng đội cũ của anh."
"Muốn vào rất dễ."
Viên Sơ khẽ "ừ" một tiếng.
Cô biết mạng lưới quan hệ của anh rất rộng.
Hình như ngay cả Tập đoàn Mộ Thị nổi tiếng nhất Bắc Thị cũng có bạn bè của anh.
...
Lâm Nghiêu Chinh rất bận.
Nhận một cuộc điện thoại rồi phải đi xử lý công việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Viên Sơ hỏi:
"Trưa anh có về ăn cơm không?"
Anh cười lưu manh:
"Sao nào?"
"Em định ở nhà đợi anh về à?"
Viên Sơ cũng cười:
"Anh muốn ăn ở nhà ăn cũng được."
Lâm Nghiêu Chinh cầm áo khoác lên:
"Em làm gì anh ăn nấy."
An An thấy anh lại chuẩn bị ra ngoài.
Cô bé hỏi:
"Chú ơi, bao giờ chú về dạy con học chữ tiếp?"
Viên Sơ nhận ra dạo gần đây con gái mình rất quấn Lâm Nghiêu Chinh.
Có phải vì thiếu tình thương của cha không?
Lâm Nghiêu Chinh cũng nhận ra điều đó.
"Chú họp xong sẽ về."
"Con ngoan ngoãn ở nhà nhé."
An An lập tức đáp:
"Vâng ạ."
...
Sau đó Viên Sơ đưa An An xuống dưới đi dạo.
Đứa trẻ nhìn đám bạn nhỏ chơi đùa dưới sân từ lâu rồi.
Nhưng biết mẹ không thích nơi đông người nên vẫn luôn nhịn.
Vừa xuống dưới.
Bùi Thành đang dắt ch.ó quân đội đi ngang qua.
Anh ta vừa nhìn thấy đã lớn giọng:
"Ôi, chị dâu!"
Rất nhiều người lập tức quay đầu nhìn sang.
Viên Sơ cảm thấy chứng sợ giao tiếp của mình sắp phát tác...
Cô chỉ có thể cứng nhắc chào hỏi.
May mà Bùi Thành là người nói nhiều.
Luôn tìm chủ đề trò chuyện.
Không để cô cảm thấy khó xử.
Rất nhanh sau đó.
Các đồng đội trong đội của Lâm Nghiêu Chinh cũng lần lượt tới chào hỏi.
An An tò mò vuốt ve ch.ó quân đội.
Con ch.ó rất dịu dàng với cô bé.
Khung cảnh vô cùng hài hòa.
...
Ở bên kia.
Lâm Nghiêu Chinh vừa giải quyết xong công việc.
Vừa bước ra cùng lãnh đạo và đồng nghiệp đã nhìn thấy Viên Sơ ở phía xa.
Cô ngồi trong đình nghỉ mát.
Lặng lẽ nhìn lũ trẻ chơi đùa.
Mái tóc được b.úi tùy ý.
Mặc chiếc váy xanh nhạt dài qua gối.
Dịu dàng và thanh nhã.
Lãnh đạo trực tiếp nói:
"Nghiêu Chinh."
"Chiều nay có mấy lãnh đạo các đơn vị khác tới."
"Lần này cậu lập công lớn."
"Ai cũng muốn gặp cậu."
Ánh mắt Lâm Nghiêu Chinh vẫn hướng về phía Viên Sơ:
"Hôm nay là cuối tuần."
"Thứ Hai họp rồi gặp."
Lãnh đạo ngạc nhiên:
"Tiệc riêng thôi."
"Mấy người chúng ta gặp mặt một chút."
Lâm Nghiêu Chinh tùy tiện đáp:
"Thứ Hai gặp luôn đi."
"Chiều nay tôi không rảnh."
Lãnh đạo khó hiểu:
"Trước đây cậu là người trực chiến hai mươi bốn tiếng."
"Có chuyện gì quan trọng thế?"
Lâm Nghiêu Chinh cười nhàn nhạt.
Chỉ về phía Viên Sơ và An An:
"Ở đó."
"Tôi phải đưa con bé đi bảo tàng khoa học."
"Đã hứa với con rồi."
Sơn Tam
"Không thể thất hứa."
...
Nhìn theo ánh mắt anh.
Lãnh đạo kinh ngạc không thôi.
Ông vốn biết rõ.
Ba bốn năm trước Lâm Nghiêu Chinh vẫn đang làm nhiệm vụ ở nước ngoài.
Không thể nào có con gái lớn như vậy.
Nhưng giờ cả đơn vị đều tin anh có vợ con.
Nghĩ kỹ lại.
Cho dù anh muốn làm cha dượng.
Cũng đâu phạm pháp.
Chuyện nhà người ta.
Người ngoài không tiện xen vào.
...
Lúc này.
Viên Sơ cùng An An quay trở về.
Lâm Nghiêu Chinh thuận tay bế con bé lên.
Viên Sơ bất đắc dĩ:
"Anh cứ bế con mãi sẽ chiều hư nó mất."
"Với lại bế lâu tay sẽ mỏi."
Lâm Nghiêu Chinh bật cười.
Chút trọng lượng này đáng là gì.
Khi huấn luyện, tải trọng còn nặng hơn nhiều.
Viên Sơ nhìn anh:
"Đừng không tin."
"Hồi ở cữ em suốt ngày bế con."
"Bây giờ cổ tay với thắt lưng vẫn hay đau."
Lâm Nghiêu Chinh khựng lại:
"Anh ấy không chăm con sao?"
Giọng Viên Sơ có chút buồn:
"Bố chồng mất sớm."
"Mẹ chồng mở quán ăn."
"Sau đó cũng bệnh mất."
"Anh ấy phải gánh vác gia đình."
"Đội cứu hỏa cũng rất bận."
"Nhưng lúc em ở cữ, anh ấy chăm sóc mẹ con em rất chu đáo."
"Anh ấy là một người chồng tốt."
"Cũng là một người cha tốt."
Đây là lần đầu tiên Lâm Nghiêu Chinh nghe cô nhắc tới La Ứng.
Nếu là người khác.
Có lẽ anh đã ghen đến phát điên.
Nhưng La Ứng là người hy sinh khi cứu người.
Điều anh cảm nhận chỉ có sự kính trọng.
Sau một lúc lâu.
Anh khẽ nói:
"Anh ấy là một người đàn ông chân chính."
"Sau này để anh chăm sóc mẹ con em."
Trong lòng Viên Sơ bỗng căng thẳng.
Cô không nhìn thấy tương lai.
Chỉ cảm thấy phía trước là vô số trở ngại.
Khoảng cách gia thế.
Sự phản đối của nhà họ Lâm.
Những người phụ nữ ưu tú xung quanh anh.
Những quân nhân nữ xuất sắc.
Còn cô.
Chỉ là một góa phụ mang theo con nhỏ.
Con đường giữa cô và anh.
Rốt cuộc phải đi tiếp thế nào đây?
Nhưng bất kể thế nào.
Lâm Nghiêu Chinh vẫn một lần nữa bước vào cuộc đời cô.
Và lần này.
Dường như anh không định buông tay nữa.