Ánh đèn đường hắt lên gương mặt nghiêng tuấn tú của anh.
Vốn dĩ anh đã đẹp trai.
Cộng thêm chiều cao gần một mét chín cùng cơ bắp rắn chắc, càng thêm nam tính.
Hôm nay Viên Sơ mặc váy xanh nhạt dịu dàng.
Tóc b.úi tùy ý, càng tôn lên vẻ ôn nhu yêu kiều.
Một đôi nam nữ xứng đôi như vậy thu hút không ít ánh nhìn của người qua đường.
Lâm Nghiêu Chinh chỉnh lại nếp gấp trên vạt áo của An An:
"Sao lại không thích hợp?"
Viên Sơ lặng lẽ nhìn mọi việc anh làm:
"Anh đừng bốc đồng, được không?"
Lâm Nghiêu Chinh cười khẩy:
"Viên Sơ, nếu mẹ nó anh thật sự bốc đồng, thì đã giống bảy năm trước, trực tiếp ngủ với em rồi."
Viên Sơ: "..."
Cái tính đáng đ.á.n.h này vẫn giống hệt trước đây.
Ngay sau đó, tay trái anh bế An An, tay phải nắm lấy cổ tay mềm mại của Viên Sơ, đi vào bên trong.
Vừa vào phòng bao đã thấy vợ chồng giám đốc và một cô gái đoan trang.
Nhưng vợ giám đốc và em gái bà vừa nhìn thấy dáng vẻ một nhà ba người của Lâm Nghiêu Chinh thì đều ngây ra.
Hôm nay giám đốc thấy em vợ tới cũng chưa kịp giải thích thì nhóm Lâm Nghiêu Chinh đã bước vào.
Quả thật không ngờ vợ mình lại dẫn theo em gái tới.
Em vợ tên Phương Mông.
Cô ta mờ mịt nhìn chị gái.
Lâm Nghiêu Chinh nhìn người phụ nữ này, hình như lần trước từng gặp.
Cô ta còn chủ động thêm WeChat của anh.
Lâm Nghiêu Chinh nói:
"Vừa rồi ở cửa tôi nói chuyện với vợ tôi một lát, đang bàn xem có nên cho con học thêm vài sở thích không."
Giám đốc lập tức phụ họa:
"Ôi, chuyện này vẫn phải xem ý muốn của con bé."
Viên Sơ cười chào hỏi mọi người.
Sau đó vẫn như thường ngày, chuyên tâm đút cơm cho An An.
Đối với cuộc trò chuyện của họ, cô không chen lời.
Phương Mông nhìn Viên Sơ.
Người phụ nữ này thật yên tĩnh.
Hoàn toàn không biết xã giao.
Thế nhưng ánh mắt Lâm Nghiêu Chinh gần như dính c.h.ặ.t trên người cô.
Cô ta tò mò không biết Lâm Nghiêu Chinh kết hôn từ khi nào.
Mấy ngày nay cô ta vừa về nước, chưa xem vòng bạn bè.
Vì thế cô ta cầm điện thoại mở vòng bạn bè của Lâm Nghiêu Chinh ra.
Rồi lập tức sững sờ.
Vợ giám đốc tò mò hỏi Viên Sơ làm việc ở đâu.
Lâm Nghiêu Chinh không kiêng dè chủ đề này, trực tiếp trả lời thay cô:
"Quán trà sữa."
Trong lòng mọi người khó tránh khỏi lẩm bẩm.
Lại hỏi đến học vấn của Viên Sơ.
Lâm Nghiêu Chinh cũng thành thật nói cô học trường đại học nào.
Khi đó Viên Sơ thi đỗ một trường dân lập hạng ba, đều là Lâm Nghiêu Chinh bỏ tiền cho cô học.
Viên Sơ muốn để Lâm Nghiêu Chinh biết.
Nếu anh thật sự nhận định phải là cô, thì những cuộc trò chuyện bình thường thế này sẽ luôn tồn tại.
Nhưng cô và anh vốn không xứng đôi.
Cô muốn để Lâm Nghiêu Chinh biết khó mà lui.
Thế nhưng người đàn ông này dường như chẳng hề sợ hãi.
Tốt xấu của cô, anh đều nhận hết.
Bữa cơm kết thúc bình yên vô sự.
Trên xe chỉ còn vợ chồng giám đốc.
Vợ ông bất đắc dĩ nói:
"Em gái em lần trước gặp cậu ấy một lần đã cứ hỏi mãi tình hình của Lâm Nghiêu Chinh. Nhà em đều làm ở bệnh viện và tòa án, tuy nhà họ Lâm hiển hách, nhưng cũng đâu phải không xứng. Anh nói xem sao cậu ấy lại nhìn trúng cô gái như vậy?"
Giám đốc cũng không hiểu:
"Anh thật sự không biết. Nhưng Viên Sơ thì trước đây anh từng gặp rồi, hình như hồi đại học Lâm Nghiêu Chinh đã ở bên cô ấy."
Cuối cùng hai vợ chồng cũng không bàn ra được kết quả gì.
Bên này.
Lâm Nghiêu Chinh đưa Viên Sơ về ký túc xá.
Viên Sơ nói:
"Anh đưa tôi về nhà ông nội tôi đi."
Vừa rồi dì Bạch nhắn WeChat nói hệ thống điện đã sửa xong.
Lâm Nghiêu Chinh bế An An, nói:
"Chỗ chú còn rất nhiều mô hình, An An có muốn chơi không?"
An An gật đầu.
Anh quay đầu nhìn Viên Sơ bằng vẻ mặt bất đắc dĩ.
Viên Sơ: "..."
Sau khi tắm cho con, An An ngồi trên sofa chơi mô hình.
Viên Sơ đứng ngoài ban công hóng gió.
Cô vẫn luôn thích gió.
Cô cảm thấy gió có thể thổi bay rất nhiều chuyện không vui.
Lâm Nghiêu Chinh nhìn bóng lưng cô đến thất thần.
Anh cầm áo khoác khoác lên vai cô.
Viên Sơ nhìn người đàn ông bên cạnh, nghiêm túc nói:
"Anh không nên giới thiệu tôi với mọi người như vậy."
"Cũng không nên đăng ảnh mẹ con tôi lên vòng bạn bè."
"Nếu ai đó thật sự cố ý đi nghe ngóng quá khứ của tôi..."
"Anh đừng vì vậy mà làm lỡ tiền đồ của mình."
Lâm Nghiêu Chinh sợ mùi t.h.u.ố.c ảnh hưởng đến con, nên kéo cửa ban công lại rồi châm một điếu t.h.u.ố.c.
Từ khi hai mẹ con Viên Sơ tới đây ở, cơn nghiện t.h.u.ố.c của anh đã giảm hơn một nửa.
Anh nhả ra một hơi khói.
Hơi thở đàn ông trầm dày bao quanh Viên Sơ.
Anh chẳng mấy để tâm:
"Quá khứ thì sao?"
"Chẳng phải chỉ là từng kết hôn, từng sinh con thôi à."
"Trời sập được chắc?"
Sau đó anh lại nói:
"Tiền đồ là thứ đàn ông phải tự mình giành lấy."
"Vì tiền đồ và vinh dự của bản thân, anh có đ.á.n.h đổi mạng sống cũng nhận."
"Đổ tiền đồ lên đầu phụ nữ thì còn là đàn ông gì nữa."
Giọng điệu anh vẫn cà lơ phất phơ như vậy.
Anh dừng lại một lát, nói:
"Anh đã xin điều chuyển công tác rồi."
"Sau này sẽ không ra tuyến đầu nữa."
Viên Sơ nhìn anh rất lâu.
Cô hiểu tính anh.
Một khi đã quyết định thì không ai thay đổi được.
Lâm Nghiêu Chinh nhìn thẳng vào gương mặt dịu dàng xinh đẹp của cô, giọng kiềm chế:
"Em còn nhìn anh như vậy nữa, anh sẽ không nhịn được mà muốn hôn em."
Viên Sơ quay đầu đi, ngẩng lên nhìn đám mây đen trong màn đêm.
Lúc này An An đã ngủ trên sofa.
Viên Sơ bế con bé vào phòng.
Đi ra rồi ngồi xuống sofa.
Nắm tay cô siết c.h.ặ.t rồi buông ra.
Cứ lặp đi lặp lại rất nhiều lần.
Lâm Nghiêu Chinh thấy cô dường như có điều muốn nói.
Anh không ép cô.
Anh đang chờ.
Bảy năm xa cách anh còn chờ được.
Bây giờ cũng chẳng là gì.
Cô gái nhỏ này rất bướng.
Chuyện cô không muốn nói, anh thật sự không nỡ ép.
...
Thời gian trôi qua rất lâu, rất lâu.
Từ chín giờ tối, mười giờ, rồi mười một giờ.
Lâm Nghiêu Chinh châm hết điếu t.h.u.ố.c này đến điếu t.h.u.ố.c khác.
Mấy ngày nay anh đang nghỉ phép.
Chờ bao lâu cũng không sao.
Viên Sơ ngồi trên sofa.
Trong phòng không bật đèn.
Ánh sáng mờ nhạt ngoài cửa sổ hắt lên gương mặt tái nhợt của cô.
Cô cầm điện thoại, gửi cho anh vài tấm ảnh siêu âm.
Lâm Nghiêu Chinh đang ngậm t.h.u.ố.c lá trong miệng.
Anh cầm điện thoại lên xem.
Anh chú ý tới thời gian trên ảnh siêu âm.
Là khoảng hai năm sau khi họ ở bên nhau.
Khi đó công việc của anh bận rộn, đang ra ngoài làm nhiệm vụ.
Lúc trở về thì người đã đi, nhà đã trống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tay anh siết c.h.ặ.t lan can.
Hô hấp dồn dập.
Đôi mắt bắt đầu đỏ lên.
Anh thậm chí không dám phóng to bức ảnh.
Bình thường trong công việc và đối nhân xử thế, anh rất ít khi để lộ cảm xúc.
Mất kiểm soát như hôm nay là chuyện cực kỳ hiếm thấy.
Trong lòng anh đã hiểu rõ.
Khó trách sức khỏe cô bây giờ không tốt.
Anh hít sâu vài lần, cố gắng để giọng mình nghe không run rẩy đến vậy:
"Sức khỏe em bây giờ thế nào?"
Viên Sơ thở dài:
"Đều qua rồi."
"Vốn không định nói."
"Nhưng hình như anh rất cố chấp với quá khứ."
Cô nói lặng lẽ, nghĩ đến đâu nói đến đó:
"Khi ấy chắc anh đang làm nhiệm vụ gì đó."
"Em không liên lạc được với anh."
"Khi gần hai tháng, mẹ anh tới căn hộ, nhìn thấy giấy xét nghiệm của em."
"Bà ấy nói rất nhiều."
"Đại khái là bảo em đừng làm lỡ tiền đồ của anh."
"Bà ấy nói anh biết em mang thai."
"Cũng hy vọng em có thể bỏ đứa bé."
Vì An An còn đang ngủ, Lâm Nghiêu Chinh hạ thấp giọng, cố nén cảm xúc:
"Anh không biết."
"Em tin anh."
Viên Sơ nói:
"Em muốn dùng tiền của anh đi khám thai."
"Mẹ anh không cho."
"Bà ấy nói đó là tiền của anh, cũng là tiền của nhà họ Lâm."
"Nếu sinh ra là con gái, nó sẽ giống em, ngủ với đàn ông để đổi lấy tiền."
Giọng cô bình thản không gợn sóng.
Như thể đã thật sự xem nhẹ quá khứ.
Lâm Nghiêu Chinh không thể tưởng tượng nổi khi ấy cô một mình đối mặt với sự xuất hiện rồi mất đi của một sinh mệnh mới, đã hoảng sợ và bất lực đến mức nào.
Chỉ cần nghĩ tới đó, nơi nào đó trong tim anh như bị khoét mất một mảng.
Đau đến không thể thở nổi.
Anh cố nén cơn đau:
"Đứa bé bị bỏ rồi sao?"
Viên Sơ lắc đầu:
"Không bỏ."
Lâm Nghiêu Chinh đột nhiên ngẩng đầu.
Trong mắt có khó hiểu, cũng có một tia hy vọng.
Giọng Viên Sơ vẫn bình thản, như đang kể một chuyện bình thường nhất:
"Lúc đó sức khỏe em không tốt."
"Không có ai chăm sóc."
"Em còn đang học đại học."
"Ông nội lại bị bệnh."
"Số tiền anh cho, em đều đem đi chữa bệnh cho ông."
"Em nghĩ lại, chuyên ngành của em ra trường cũng khó tìm việc, học phí lại đắt, đều là anh bỏ tiền."
"Em muốn chăm sóc ông nội nên nghỉ học."
"Em nghĩ đi tìm việc, sinh đứa bé ra."
"Em không muốn bạn học biết mình mang thai."
"Em đến đơn vị tìm anh."
"Khi đó lãnh đạo trực tiếp của anh họ Vương."
"Chính trị viên Vương rất khách sáo với em."
"Những lời ông ấy nói rất uyển chuyển, nhưng em nghe hiểu."
"Ý là khi ấy anh đang trong giai đoạn quan trọng để thăng chức, bảo em đừng đến tìm anh nữa."
"Sau này lo xong tang sự của ông nội, em cần tiền để giữ thai."
"Em đi cầu xin mẹ anh."
"Mẹ anh cho em xem ảnh của mấy cô gái, đều là những cô gái tốt được gia đình thư hương dạy dỗ."
"Bà ấy nói đó mới là con dâu tương lai của bà ấy."
"Đứa bé không bị bỏ."
"Chỉ là không có duyên."
"Sau khi trải qua vui buồn quá lớn, nó mất rồi."
Sơn Tam
Viên Sơ lẩm bẩm:
"Anh à, em và La Ứng là có tình cảm nên mới kết hôn."
"Khi đó em thật sự đã hạ quyết tâm bắt đầu lại."
"Quá khứ với anh giống như một giấc mộng lớn."
Lâm Nghiêu Chinh ngây người nghe cô nói hết.
Hóa ra là như vậy.
Rất lâu sau.
Anh chậm rãi bước tới trước mặt cô.
Hai đầu gối quỳ xuống.
Hai tay chống ở hai bên người cô.
Anh vùi đầu vào lòng cô.
Đôi môi run rẩy hôn lên bụng cô.
Giọng thấp khàn lẩm bẩm:
"Xin lỗi..."
"Xin lỗi..."
Anh đang khóc.
Thân hình cao lớn run lên từng đợt.
Viên Sơ thở dài:
"Vì vậy em mới nói, chúng ta không quay lại được nữa."
Anh đã rất lâu không khóc.
Những năm này.
Bảy năm họ bỏ lỡ nhau.
Hóa ra cả hai đều đau khổ như vậy.
Anh đứng dậy ôm lấy cô, hôn lên trán cô:
"Em ngủ trước đi."
"Đừng đi."
"Đợi anh về."
"Cho anh một đêm."
Nói xong, anh đứng dậy ra ngoài.
Đến cửa, anh lại nói:
"Viên Sơ, đợi anh."
Trên đường về nhà họ Lâm, Lâm Nghiêu Chinh nghĩ, cho dù Viên Sơ không chấp nhận anh, cả đời này anh cũng sẽ không cưới ai khác.
Anh sẽ chỉ ở bên bảo vệ cô.
Anh dùng tốc độ nhanh nhất trở về nhà họ Lâm.
Cha mẹ Lâm nghe thấy động tĩnh dưới lầu:
"Sao con lại về?"
Sắc mặt anh vô cùng khó coi.
Anh cũng không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề:
"Năm đó Viên Sơ mang thai, tại sao con không biết?"
Trên mặt mẹ Lâm thoáng hiện vẻ mất tự nhiên:
"Con đang nói gì vậy?"
Lâm Nghiêu Chinh sa sầm mặt:
"Con biết hết rồi."
Cha Lâm đứng bên cạnh không biết đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng từ cuộc đối thoại vừa rồi của hai người, ông cũng nghe ra được.
Mẹ Lâm ngồi xuống:
"Mẹ chỉ phân tích rõ tình hình thực tế với cô ta."
"Cô ta còn nhỏ, không hiểu chuyện, tưởng chỉ cần có tình yêu là đủ."
"Hai đứa sẽ không có tương lai."
Cha Lâm trầm giọng hỏi:
"Vậy bây giờ sức khỏe cô ấy thế nào?"
Lâm Nghiêu Chinh l.i.ế.m môi:
"Không tốt lắm."
Mẹ Lâm dịu giọng nói:
"Mẹ đã cho người nghe ngóng rồi."
"Cô ta từng kết hôn, còn sinh một đứa con gái."
"Năm đó con cũng đã trả hết nợ cho cô ta."
"Vậy thì mỗi người một ngả, ai sống đời người nấy."
"Nếu con cảm thấy áy náy, mẹ lấy chút tiền đưa cho cô ta."
"Sau này hai bên không liên quan gì đến nhau nữa."
Lâm Nghiêu Chinh nói:
"Nếu năm đó không chia tay, bây giờ con đã bế con của mình rồi."
Nghe câu này, mẹ Lâm quay đầu đi không nhìn anh.
Lâm Nghiêu Chinh nói tiếp:
"Đừng đi tìm cô ấy nữa."
"Con đã nói rồi."