Lâm Nghiêu Chinh ghé sát tai cô, giọng nhàn nhạt:
“Em ở bên anh thêm vài lần nữa, anh sẽ lo cho em học hết đại học.”
Viên Sơ nhỏ giọng:
“Học phí em có thể tự kiếm, còn có khoản vay hỗ trợ sinh viên nữa.”
Lâm Nghiêu Chinh nhìn dáng vẻ bướng bỉnh của cô:
“Vậy anh đưa ông nội em đến bệnh viện tốt nhất chữa bệnh.”
Lần này Viên Sơ thật sự do dự.
Anh hình như rất có tiền.
Nếu có thể chữa khỏi bệnh cho ông nội thì tốt biết bao.
Cô lấy hết can đảm xoay người lại hỏi:
“Ở bên anh... mấy lần?”
Lâm Nghiêu Chinh nhắm mắt:
“Chưa biết, đợi anh nghĩ thông rồi sẽ nói cho em.”
Mặt Viên Sơ đỏ bừng:
“Vậy... anh đừng nói chuyện này cho người khác biết.”
Lâm Nghiêu Chinh hơi khó chịu.
Ở bên anh là chuyện đáng xấu hổ đến thế sao?
Nhìn ra anh không vui, Viên Sơ nhỏ giọng giải thích:
“Em sợ người khác biết sẽ nghĩ em được bao nuôi...”
Mà sự thật đúng là như vậy.
Lâm Nghiêu Chinh lúc này mới hiểu.
Anh ôm cô vào lòng:
“Biết rồi, ngủ đi.”
Đây là lần đầu tiên anh có quan hệ với một người phụ nữ.
Mối quan hệ này phải gọi là gì?
Giống bao nuôi.
Lại giống yêu đương.
Cũng giống một loại quan hệ khác.
Nhưng anh thật sự thích cô gái này.
Bao nuôi thì b.a.o n.u.ô.i thôi.
Anh có tiền.
Trong vòng tròn của anh, loại quan hệ này không hiếm gặp.
Bản thân anh chưa từng làm như vậy, nhưng cũng chẳng thấy lạ lẫm.
Chỉ là với Viên Sơ, anh thật lòng để tâm.
Ít nhất anh chưa từng xem cô là món đồ chơi.
Khởi đầu giữa họ không hề đẹp đẽ.
Nhưng lại kéo Viên Sơ ra khỏi vũng lầy của cuộc đời.
...
Ngày hôm sau.
Lâm Nghiêu Chinh lại không nhịn được muốn gặp cô.
Viên Sơ nhẹ giọng nói muốn đưa ông nội đi bệnh viện.
Tối hôm trước anh không về nhà họ Lâm, ngủ lại với cô đến tận sáng.
Đây là lần đầu tiên Viên Sơ ngủ cùng một người đàn ông mà mình chưa thực sự quen thuộc.
Đặc biệt là người đàn ông này lúc ngủ luôn thích ôm cô.
Lâm Nghiêu Chinh gật đầu.
Sau khi thân mật với cô một lần, anh lái xe đưa hai ông cháu đi bệnh viện.
Sơn Tam
Bệnh viện họ đến có điều kiện y tế bình thường.
Ông cụ mắc bệnh tim phổi.
Loại bệnh này khá phiền phức.
Tuổi đã cao, không thể chịu nổi đại phẫu thuật, chỉ có thể điều trị bằng t.h.u.ố.c.
Lâm Nghiêu Chinh gọi một cuộc điện thoại.
Bệnh viện của Nhị thúc anh.
Viên Sơ từng nhìn thấy Bệnh viện Lâm Thị trên mạng.
Cô không ngờ đó lại là sản nghiệp nhà anh.
Khoa sản của bệnh viện này nổi tiếng nhất Bắc Thị.
Đương nhiên, chi phí cũng cực kỳ đắt đỏ.
Tòa nhà bệnh viện vô cùng bề thế.
Vừa bước vào, cô đã bị choáng ngợp.
So với Bệnh viện số Một cô từng đến còn đồ sộ hơn nhiều.
Lâm Nghiêu Chinh dẫn hai ông cháu vào trong.
Lập tức có người tới đón.
“Lâm thiếu gia, mọi thứ đã sắp xếp xong rồi.”
Anh gật đầu.
Ra hiệu cho ông cụ vào khám.
Ông cụ có chút không quen.
Dù chưa từng thấy nhiều cảnh đời nhưng ông cũng cảm nhận được nơi này rất đắt.
Lâm Nghiêu Chinh kiên nhẫn giải thích.
Sau một loạt kiểm tra, bác sĩ kê t.h.u.ố.c và cả thực đơn dưỡng sinh hỗ trợ hồi phục cơ thể.
Sau khi khám xong, một lãnh đạo bệnh viện tới tìm anh nói chuyện.
Đó là Nhị thúc của anh, đồng thời là viện trưởng nơi này.
Trong lúc trò chuyện, Lâm Nghiêu Chinh thỉnh thoảng lại nhìn về phía Viên Sơ.
Nhị thúc cũng chú ý thấy.
Ông cười trêu:
“Sao thế? Có bạn gái rồi à?”
Lâm Nghiêu Chinh khựng lại.
Bạn gái...
Anh có xem cô là bạn gái không?
Anh đã ngủ với cô.
Hơn nữa còn cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Ngủ xong đưa tiền.
Lại đưa ông nội cô đi chữa bệnh.
Có phải anh đã làm quá nhiều rồi không?
Hai mươi hai tuổi mới nếm trải chuyện nam nữ.
Anh không thấy mình quá ham muốn.
Cũng không cho rằng mình là cầm thú.
Anh đã cố gắng bù đắp cho cô rồi.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy Viên Sơ, anh đều muốn đến gần cô hơn.
Anh không trả lời.
Chỉ cười rồi tiếp tục nói chuyện với Nhị thúc.
...
Khám bệnh xong.
Lâm Nghiêu Chinh đưa Viên Sơ về nhà.
Đến nhà cô rồi nhưng anh vẫn không có ý định rời đi.
Trong căn nhà cũ kỹ ấy không có điều hòa.
Anh lập tức gọi người đến lắp một chiếc mới.
Không khí quả nhiên mát mẻ hơn nhiều.
Viên Sơ nhìn những món đồ điện t.ử và nội thất mới xuất hiện trong nhà mà không hiểu anh định làm gì.
Lâm Nghiêu Chinh lại lấy điện thoại gọi đồ ăn ngoài cùng một đống thực phẩm dinh dưỡng.
Anh ngồi ăn cơm bên chiếc bàn cũ kỹ trong nhà cô.
Ăn xong, Viên Sơ đưa ông nội uống t.h.u.ố.c rồi nghỉ ngơi.
Lúc đi ra, cô thấy anh vẫn ngồi trong phòng khách lướt điện thoại.
Không nhịn được hỏi:
“Anh tìm em có việc gì sao?”
Lâm Nghiêu Chinh ngẩng đầu, khóe môi cong lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đợi em xong việc rồi cùng về.”
Viên Sơ ngẩn người:
“Về đâu?”
Anh bật cười:
“Em gái, bây giờ em ở đâu, còn cần anh nhắc sao?”
Nghĩ đến sự mạnh mẽ của anh, Viên Sơ bất giác sợ hãi.
Sắc mặt cũng không dễ coi lắm.
Lâm Nghiêu Chinh kiên nhẫn nói:
“Từ chỗ anh đến nhà em chỉ hơn mười phút lái xe thôi. Buổi tối anh đặt đồ ăn ngon, ban ngày em vẫn có thể về chăm ông nội.”
Đôi mắt Viên Sơ sáng lên.
Cô rất đơn thuần.
Suy nghĩ cũng đơn giản.
Làm sao đấu lại được Lâm Nghiêu Chinh.
Cuối cùng vẫn thu dọn đồ đạc rồi theo anh trở về.
...
Mùa hè năm ấy.
Tình cảm của Lâm Nghiêu Chinh dành cho cô ngày càng sâu đậm.
Anh không thích cô đi sớm về khuya.
Nhưng vẫn tôn trọng việc cô ra ngoài làm thêm.
Vì ông nội thường xuyên nhập viện, cô cũng nghỉ việc ở nhà hàng.
Lâm Nghiêu Chinh thấy cô muốn tìm việc khác nên giúp cô kiếm một công việc gia sư cho học sinh tiểu học.
Chỉ cần buổi chiều tan học tới hướng dẫn bài tập.
Ban ngày có thể ngủ thoải mái.
Viên Sơ rất vui vẻ nhận lời.
Ít nhất cũng có việc để làm.
...
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Chỉ còn ba ngày nữa là khai giảng đại học.
Lâm Nghiêu Chinh đưa cô đi siêu thị mua rất nhiều đồ dùng sinh hoạt.
Viên Sơ định dùng số tiền mình kiếm được để thanh toán.
Nhưng anh không cho.
Tự mình trả toàn bộ.
Còn chuyển thêm vào tài khoản cô năm vạn tệ.
Viên Sơ rụt rè:
“Nhiều quá rồi. Học phí chỉ hơn ba vạn thôi.”
Lâm Nghiêu Chinh chăm chú lái xe, mí mắt cũng chẳng thèm nhấc:
“Em không cần tiền sinh hoạt à?”
Nhìn những cô gái xung quanh mình.
Con gái bạn bè bên ngoại, toàn hàng hiệu phủ kín người, tiền tiêu vặt mấy chục vạn muốn tiêu thế nào thì tiêu.
Con gái bạn bè bên nội, dù không giàu bằng giới kinh doanh nhưng cũng chẳng thiếu thốn.
Chỉ đến khi gặp Viên Sơ.
Anh mới biết trên đời còn có kiểu con gái như vậy.
Thậm chí anh không dám tưởng tượng trước khi gặp anh, cô đã sống như thế nào.
Việc duy nhất anh có thể làm là chuyển tiền cho cô.
Nhưng cô cũng không phải loại tiền nào cũng nhận.
Điều này khiến Lâm Nghiêu Chinh không hiểu nổi.
Rõ ràng cô rất cần tiền.
Theo bản năng, anh cảm thấy mình nên gánh vác học phí và sinh hoạt phí của cô.
Anh muốn chịu trách nhiệm với cô.
Dù chính anh cũng không biết vì sao mình lại nghĩ như vậy.
Viên Sơ ngượng ngùng nói:
“Công việc gia sư anh giới thiệu cho em trong kỳ nghỉ hè, em cũng tiết kiệm được mấy nghìn tệ. Tuy không nhiều nhưng cũng đủ rồi.”
Anh không nói gì.
Sau khi cô nhập học.
Tháng thứ hai anh chuyển tám nghìn.
Tháng thứ ba một vạn.
Tháng thứ tư, thứ năm thì lúc một vạn, lúc hai vạn...
Lâm Nghiêu Chinh không chuyển quá nhiều một lúc.
Anh có chút lo lắng.
Nhỡ cô cầm tiền rồi chạy mất thì sao?
Nghĩ lại lại thấy buồn cười.
Dù sao bây giờ cô vẫn cần anh.
Anh sẽ luôn giúp cô.
Có lần Viên Sơ hỏi:
“Sao anh có nhiều tiền vậy?”
Lâm Nghiêu Chinh cũng không giấu:
“Bố mẹ anh lương không thấp. Ông nội lương hưu cao. Chủ yếu là ông ngoại làm kinh doanh, thường xuyên cho tiền tiêu vặt.”
Viên Sơ gật đầu.
Gia cảnh của anh quả nhiên rất tốt.
Nhưng Lâm Nghiêu Chinh vẫn nói khá khiêm tốn.
Ông ngoại và cậu anh từng đưa cho anh một tấm thẻ không giới hạn hạn mức, muốn quẹt bao nhiêu cũng được.
Chỉ là bố anh không đồng ý nên trả lại.
Cậu em họ còn lén đưa thẻ của mình cho anh dùng.
Nhưng anh hầu như không đụng tới.
Ông ngoại lại lén chuyển cho anh mấy chục vạn làm tiền tiêu vặt.
Với ông ngoại anh mà nói, số đó chẳng đáng là bao.
...
Rất nhanh đã tới ngày khai giảng.
Nhìn chiếc siêu xe anh lái.
Viên Sơ nhỏ giọng:
“Anh à, hay mình đi xe bình thường thôi.”
Lúc đầu cô luôn nhớ không nổi tên anh.
Nhưng hai người đã thân mật như vậy.
Anh lại giúp cô quá nhiều.
Nếu còn không nhớ nổi tên thì có vẻ hơi quá đáng.
Thế là cô luôn gọi anh là “anh”.
Mà Lâm Nghiêu Chinh lại cực kỳ thích cách xưng hô ấy.
...
Khi đến trường.
Các bạn cùng phòng nhìn thấy Lâm Nghiêu Chinh đều không khỏi kinh ngạc.
Anh cao ráo, đẹp trai, khí chất nổi bật.
Nếu không học quân đội thì đi làm minh tinh cũng dư sức.
Một cô bạn cùng phòng cảm thán:
“Bạn trai cậu đẹp trai quá.”
Khóe môi Lâm Nghiêu Chinh lập tức cong lên.
Viên Sơ lại mất tự nhiên nói:
“Anh ấy là anh trai mình.”
Nghe xong.
Sắc mặt Lâm Nghiêu Chinh lập tức lạnh xuống.
Sau khi đưa ông nội cô về nhà.
Suốt quãng đường anh không nói với cô lấy một câu.
Viên Sơ hoàn toàn không hiểu.
Bọn họ vốn đâu phải người yêu...
Chẳng lẽ phải nói thật rằng anh là kim chủ của mình sao?