Hoa Đào Rực Rỡ

Chương 6



Lục phủ là nơi thâm trạch đại viện. 

 

Khóc, chỉ khiến chủ mẫu và các cô nương cảm thấy xui xẻo.

 

Nhất là Tam tiểu thư sắp xuất giá.

 

Trong nhà cần không khí hỷ sự. 

 

Xuống xe ngựa, Lục Bùi vốn định đưa ta về phòng nghỉ ngơi trước, không ngờ lại gặp Lục Tuân.

 

Lục Tuân vừa thấy chàng, trong mắt tràn đầy vui mừng.

 

Lập tức tiến lên: “Đại ca, nghe nói huynh được bệ hạ coi trọng, nhận việc ở Thanh Châu. Xem ra việc này làm rất tốt, hôm nay hồi kinh, sao lại không sai người báo trước một tiếng? Mẫu thân không ở nhà, ta làm đệ đệ, thế nào cũng phải vì huynh bày tiệc tẩy trần.”

 

Lục Bùi lắc đầu, lại lo lắng nhìn ta một cái.

 

“Không cần.”

 

Lục Tuân cười cười, ánh mắt rơi trên mặt ta, có chút nghi hoặc.

 

“Các người sao lại cùng nhau trở về?”

 

Lục Bùi giải thích: “Trên đường hồi kinh, ta vừa hay thấy Tĩnh Nghi đến ngọn núi ngoài thành, sợ nàng gặp chuyện, liền âm thầm đi theo.”

 

“Thẩm Tĩnh Nghi, ngươi đang yên đang lành chạy lên núi làm gì? Lỡ gặp kẻ xấu thì sao?”

 

Lục Tuân sa sầm mặt, lại trách mắng ta một phen.

 

Ta lạnh lùng nhìn hắn: “Bình An không thích Lục phủ, cũng không thích ngươi và Mạnh Uyển, nên ta chôn nó ở ngoài thành, không muốn các ngươi làm phiền sự thanh tĩnh của nó.”

 

Nghe vậy, trong mắt Lục Tuân thoáng qua một tia áy náy.

 

“Ta cũng không ngờ lại thành ra như vậy, nhưng A Uyển thực sự sợ mèo, nghĩ đến là vì quá hoảng loạn, mới dùng đá đập c.h.ế.t Đoàn Tử, ta đã nói nàng ấy rồi. Nhưng nàng ấy cứ khóc mãi, ta còn có thể làm gì? Chẳng lẽ vì một con mèo, lại muốn lấy mạng nàng ấy sao?”

 

“Vậy thì đuổi nàng ta ra khỏi phủ.” Lục Bùi lạnh giọng nói.

 

“Không được!”

 

Lục Tuân không cần nghĩ đã lắc đầu.

 

“A Uyển yếu đuối, lại có ân cứu mạng với ta, ta sao có thể đuổi nàng đi?”

 

Nói xong, hắn lại quay sang Lục Bùi:

 

“Đại ca, chuyện này coi như bỏ qua, đừng ai nhắc lại nữa. Vừa nghe huynh hồi kinh, ta vội vàng đến tìm huynh, là vì một chuyện khác.”

 

Lục Tuân dừng một chút, rồi liếc nhìn ta một cái.

 

“Ta đã nhờ người xem ngày, nói mùng tám tháng ba là ngày tốt, hôn lễ nửa năm trước chưa hoàn thành, cũng nên bổ sung cho xong rồi.”

 

Vậy là, hắn muốn cho Mạnh Uyển một danh phận chính thức sao?

 

Nghĩ lại cũng đúng.

 

Hắn đối với Mạnh Uyển muôn vàn tốt đẹp, ngoài thân phận ân nhân cứu mạng, e rằng còn có tình ý nam nữ.

 

Lục Bùi trầm mặc, cũng nhìn ta một cái.

Hồng Trần Vô Định

 

“Được, vậy chúng ta cùng thành thân.”

 

Ta không khỏi nghi hoặc, vừa muốn mở miệng hỏi, nha hoàn hầu hạ Mạnh Uyển vội vàng chạy đến.

 

Nói nàng gặp ác mộng, khóc rất dữ dội.

 

Lục Tuân vừa chạy về viện của mình, vừa gật đầu: “Được, vậy cùng ngày thành thân, ta chờ huynh đưa tẩu tẩu về phủ!”

 

Nhìn hắn chạy xa, ta không khỏi quay sang nhìn Lục Bùi bên cạnh.

 

“Chàng định thành thân với ai?”

 

(Hồng Trần Vô Định làm, cấm ăn cắp)

11

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta và Lục Bùi, trước đại hôn, thực ra không có quá nhiều qua lại.

 

Ta được Lục phu nhân mang về Lục gia.

 

Bà đối đãi với ta rất tốt, coi ta như con gái ruột mà nuôi dạy, Lục Tuân là con ruột của bà, nên ta với hắn vì thế mà thân cận hơn một chút. 

 

Nhưng Lục Bùi cũng sẽ dịu dàng gọi ta một tiếng “tiểu muội”. 

 

Hễ nhìn thấy thứ gì thú vị, nhất định cũng sẽ mang về cho ta một phần.

 

Sau này dần trưởng thành, ta cũng đã cập kê.

 

Mang thân phận đồng dưỡng tức của Lục Tuân.

 

Giữa ta và Lục Bùi, từ đầu đến cuối đều giữ lễ, chưa từng dám vượt quá nửa phần.

 

Cho đến khi Lục Tuân vì Mạnh Uyển mà để Lục Bùi thay hắn cùng ta bái đường.

 

Lục phu nhân lại muốn chúng ta giả thành thật.

 

Đêm tân hôn, Lục Bùi chủ động mở lời: “Nếu nàng không muốn, ta sẽ không miễn cưỡng.”

 

Khóe môi chàng mang ý cười dịu dàng.

 

Lại từ trong lòng lấy ra khối ngọc bội mà ta đã đ.á.n.h mất từ lâu.

 

“Vốn định tặng nàng làm quà mừng tân hôn.”

 

Ta nhìn khối ngọc bội ấy.

 

Nó thất lạc đã nhiều năm, muốn tìm lại hẳn đã tốn rất nhiều công sức.

 

Trong lòng ta không khỏi dâng lên một trận cảm động.

 

Chỉ hỏi chàng: “Chàng có nguyện cùng ta trở thành phu thê thật sự không?”

 

Ta đã định sẵn phải làm con dâu Lục gia.

 

Không gả được cho Lục Tuân, thì gả cho Lục Bùi, nhưng ta vẫn mong phu quân có thể yêu thương, trân trọng ta.

 

Trong mắt Lục Bùi không giấu được sự xót xa.

 

“Tĩnh Nghi, từ nhỏ ta đã đem lòng yêu nàng…”

 

Những lời sau đó không cần nói nữa.

 

Tình và ái, luôn có thể trong ngày tháng bên nhau mà chậm rãi nảy sinh.

 

Giống như hơn nửa năm qua.

 

Lục Bùi đối với ta rất tốt, ta không phải sắt đá, cũng đã sớm động lòng.

 

Ở miếu nhân duyên, chúng ta cùng treo sợi dây hồng thuộc về mình, hứa với nhau đời này tuyệt không phụ bạc, nhất định ân ái bạc đầu.

 

Dòng suy nghĩ như thủy triều dâng lên rồi rút xuống.

 

Trong phòng, Lục Bùi ngồi cạnh ta, đưa tay ôm ta vào lòng.

 

Giọng chàng dịu dàng: “Tất nhiên là cùng nàng thành thân.”

 

“Chúng ta đã bái thiên địa rồi.”

 

Chàng cười khẽ: “Lần đó không tính, chúng ta chưa trao canh thiếp, chưa hợp bát tự. Ngay cả y phục tân lang, ta cũng mặc của Lục Tuân. Lần này đi Thanh Châu, ta nghĩ rất lâu, thế nào cũng phải bù cho nàng một hôn lễ. Cho nên ta đã dâng tấu lên bệ hạ, người đã đồng ý, sẽ ban hôn cho chúng ta. Ngày đại hôn, người còn sai người ban tặng một tấm biển, chúc mừng chúng ta tân hôn đại hỷ.”

 

Vốn dĩ ta không muốn rườm rà, nhưng bệ hạ đã muốn ban biển, hôn lễ này tất nhiên không thể tránh khỏi.

 

Thậm chí, còn phải tổ chức thật long trọng mới được.

 

Lục Bùi lại ôm ta, nói rất nhiều chuyện.

 

Nói đến chuyến đi Thanh Châu, chàng đã thấy rất nhiều lưu dân, bách tính vì lũ lụt mà ly tán, không nhà không cửa. 

 

Lại kể về một người phụ nhân đáng thương.