Liễu Phù Nhược đ-âm linh thạch trong tay vào cổ mình, dùng m-áu tươi và đau đớn để báo thù chính mình, nàng gầm nhẹ:
“Con chính là một con quái vật!
Trói buộc người, thúc thúc người, khiến người không được tự do, v-ĩnh vi-ễn chịu sự khống chế của con!"
“Phù Nhược!"
Liễu Hi Hòa kinh hô, đi kéo tay Liễu Phù Nhược, m-áu tươi b-ắn ra tung tóe nhuộm đỏ tay bà, nóng hổi, lại khiến bà cảm thấy nóng rát đau đớn.
“Nương!"
Liễu Phù Nhược không chịu buông tay, nàng đỏ mắt nhìn Liễu Hi Hòa, giọng khàn đặc:
“Không có người, đời này con sẽ không bao giờ vui vẻ!
Lạc Phi Y cũng được, Bùi Lạc Phong cũng được, hắn tính là cái thứ gì?"
“Trong lòng con, hắn không bằng một sợi tóc của người!"
Liễu Phù Nhược gần như là hét lên:
“Hắn ch-ết con sẽ khóc, người ch-ết con liền không muốn sống!
Người không được ch-ết!
Người không thể ch-ết!
Có ch-ết cũng nên là Bùi Lạc Phong đi ch-ết!
Kẻ đáng ch-ết là Bùi Lạc Phong hắn!
Con muốn hắn ch-ết!"
Tiếng gào thét của nàng thấu tận chín tầng mây, không mang theo một chút do dự và mờ mịt, đầy ắp sự phẫn nộ trút ra xối xả.
Trên chín tầng mây, Kỷ Thanh Trú cũng nghe thấy tiếng gầm giận dữ phá tan mê chướng của Liễu Phù Nhược.
Nàng nhìn về phía người đàn ông đầy thương tích phía trước, lau đi vệt m-áu trên môi, khẽ cười:
“Bây giờ g-iết ngươi, hình như sẽ không còn vấn đề gì nữa."
Tâm kết thực sự quấy nhiễu Liễu Phù Nhược, khóa nàng ở nơi này ——
Đã được giải khai rồi.
Chương 299 Ngoài tình tiết
Mới vào bí cảnh, Kỷ Thanh Trú phát hiện tâm thần Liễu Phù Nhược yếu ớt, rất dễ tẩu hỏa nhập ma.
Liên tưởng đến nội dung nguyên tác, Kỷ Thanh Trú đương nhiên cho rằng, Liễu Phù Nhược biến thành thế này, đều là vì thích Bùi Lạc Phong.
Sau khi Bùi Lạc Phong xuất hiện, Hi phát hiện hắn là vật chứa Ma chủng, cũng là hạt nhân bí cảnh, càng khiến Kỷ Thanh Trú cảm thấy, kẻ biến Liễu Phù Nhược thành dáng vẻ này, chính là Bùi Lạc Phong.
Tất cả ngọn nguồn đều nằm trên người Bùi Lạc Phong.
Cho đến khi sự xuất hiện của Liễu Hi Hòa, đã làm lung lay quan điểm của Kỷ Thanh Trú.
Trong lòng Kỷ Thanh Trú, Liễu Hi Hòa đối với Liễu Phù Nhược mà nói, là một tấm gương tốt.
Liễu Phù Nhược coi bà là mặt trời để đuổi theo.
Mặt trời không lặn, ánh sáng trong lòng Liễu Phù Nhược sẽ không tắt.
Cho dù vấp ngã, bị thương, chỉ cần tắm mình dưới ánh nắng mặt trời, Liễu Phù Nhược sẽ mãi mãi hướng về ánh sáng, tự do chạy nhảy.
Tuy nhiên, mặt trời đã thay đổi, bà không còn tỏa sáng nữa, thậm chí ảm đạm không chút ánh sáng, thâm trầm lạnh lẽo.
Mặt trời không còn ban tặng cho Liễu Phù Nhược ánh sáng ấm áp nữa, mà là hạ xuống sương lạnh, đ-ập tan thứ mà Liễu Phù Nhược theo đuổi.
Lúc này, Kỷ Thanh Trú mới chợt nhận ra, sau khi vào bí cảnh, nàng nhìn Liễu Phù Nhược luôn mang theo góc nhìn của nguyên tác.
Nguyên tác chú trọng miêu tả ân oán tình thù của Liễu Phù Nhược và Bùi Lạc Phong, khiến người đọc tập trung vào những cẩu huyết tình cảm của hai người.
Thân phận của Liễu Phù Nhược trong nguyên tác là nữ chính, “chức năng" chính của nàng là dây dưa với nam chính, vui sướng, đau lòng, thống khổ, bàng hoàng...
Vì tình mà sinh, vì tình mà vướng bận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuy nhiên, trong số chương hữu hạn của nguyên tác, lại không thể hiển thị toàn bộ con người Liễu Phù Nhược.
Cuộc đời của nàng không phải chỉ có Bùi Lạc Phong.
Bí cảnh lấy Bùi Lạc Phong làm trung tâm, khiến tất cả mọi người đều xoay quanh hắn.
Liễu Phù Nhược cũng không ngoại lệ.
Nhưng cuộc đời của Liễu Phù Nhược, vẫn thuộc về chính nàng.
Ngoài thời gian xoay quanh Bùi Lạc Phong, nàng vẫn sống cuộc sống của nàng, trải nghiệm cuộc đời của nàng.
Bùi Lạc Phong chưa bao giờ là cửa ải rèn luyện của Liễu Phù Nhược.
Thứ khóa Liễu Phù Nhược ở nơi này, khiến Liễu Phù Nhược cam tâm tình nguyện ở lại nơi này, không phải Bùi Lạc Phong.
Mà là người nàng quan tâm ——
Liễu Hi Hòa.
Tuy nhiên, trong bí cảnh, ngoài Liễu Phù Nhược và Bùi Lạc Phong, những thứ khác đều là ảo cảnh mô phỏng, những ảo ảnh chịu ảnh hưởng của Ma chủng.
Ảo ảnh Liễu Hi Hòa này, cho dù ban đầu được chế tạo theo Liễu Hi Hòa, cuối cùng cũng không thể không xoay quanh Bùi Lạc Phong.
Liễu Phù Nhược không biết gì về chuyện này.
Nàng chỉ biết, nương nàng sau khi từ chức môn chủ Thiên Cơ Môn, liền giống như biến thành một người khác.
Liễu Phù Nhược quy kết tất cả nguyên nhân cho chính mình.
Vì nhiều lý do, hai mẹ con vẫn chưa nói rõ lòng mình.
Liễu Hi Hòa đẩy Liễu Phù Nhược càng ngày càng xa, đẩy nàng vào vòng tay của Bùi Lạc Phong.
Liễu Phù Nhược cho dù không muốn ỷ lại Bùi Lạc Phong, xung quanh cũng sẽ có vô số tiếng nói, bao gồm cả người mẹ mà nàng coi là tín ngưỡng, nói với nàng rằng:
“Ngươi thích Bùi Lạc Phong, thích cực kỳ!"
“Ngươi có thể vì hắn mà từ bỏ kiêu ngạo, từ bỏ tự tôn, từ bỏ sinh mệnh của mình!"
“Đừng có phủ nhận."
“Dẫu cho hiện tại ngươi còn chưa làm, nhưng ngươi đã vì hắn làm rất nhiều việc rồi, không phải sao?"
“Liễu Phù Nhược, thừa nhận đi, ngươi yêu người đàn ông đó, còn hơn cả yêu chính mình!"
Toàn bộ tiến triển tình tiết của bí cảnh, dưới sự ảnh hưởng của Ma chủng, cũng đi theo hướng mà Bùi Lạc Phong mong muốn.
Liễu Phù Nhược giống như một con chim, bị nhốt trong chiếc l.ồ.ng do Bùi Lạc Phong tỉ mỉ đúc nên.
Những ảo ảnh người thân bạn bè của nàng do Bùi Lạc Phong thao túng, người chen người, bóng đen trùng trùng, vây quanh bên l.ồ.ng.
Cùng với Bùi Lạc Phong, xì xào bàn tán, nói với nàng những lời không thay đổi, khiến nàng chấp nhận việc nàng thích Bùi Lạc Phong, sẵn sàng dâng hiến tất cả cho Bùi Lạc Phong.
Sự xuất hiện của Kỷ Thanh Trú, đã trở thành biến số duy nhất trong cũi sắt.
Nàng phá hỏng sự bố trí của Bùi Lạc Phong, đẩy Liễu Hi Hòa vào đường cùng.
Ma chủng đã ảnh hưởng đến bí cảnh, nhưng bí cảnh không bị Ma chủng hoàn toàn thao túng, vẫn đang duy trì logic và trật tự nền tảng của nó.
Liễu Hi Hòa dù bị Ma chủng ảnh hưởng thế nào, cũng phải tuân theo bản thân bà, với thiết lập nhân vật là Liễu Hi Hòa, hướng Liễu Phù Nhược thẳng thắn tâm ý.
Liễu Phù Nhược cũng có thể nhân cơ hội này, nói ra tâm ý của mình, phá tan tâm kết của mình.
Còn Bùi Lạc Phong, chỉ là phụ phẩm từ việc Liễu Phù Nhược nảy sinh tâm kết với Liễu Hi Hòa.
Sự tồn tại của hắn, không thể ảnh hưởng đến Liễu Phù Nhược được nữa.
Liễu Hi Hòa và Bùi Lạc Phong, Liễu Phù Nhược đã chọn Liễu Hi Hòa, vì nương nàng, nàng muốn Ma Hoàng ch-ết!
Nàng muốn Bùi Lạc Phong phải ch-ết!
Kỷ Thanh Trú đứng về phía Liễu Phù Nhược, nàng sẽ giúp Liễu Phù Nhược hoàn thành tâm nguyện.
Từ miệng Kỷ Thanh Trú nghe thấy câu “Bây giờ g-iết ngươi", Bùi Lạc Phong không thể tin được:
“Sư tỷ, người vậy mà muốn g-iết ta?"