Hóa Giải Vận Đen: Sư Muội Cầm Trùm Nghĩa Địa Thần Tiên

Chương 433



 

“Nàng vốn là yêu tộc, thể chất mạnh hơn nhân tộc, cộng thêm có tu vi Kim Đan kỳ, vết thương lật thịt trong lòng bàn tay kia rất nhanh đã cầm được m-áu, kết vảy m-áu.”

 

Kỷ Thanh Trú ước tính một chút, thời gian trước sau khoảng chừng hai mươi hơi thở.

 

Suy đoán trong lòng nàng dần dần được chứng thực.

 

Để bảo hiểm, Kỷ Thanh Trú hỏi ra câu hỏi cuối cùng:

 

“Hôm đó những hùng ưng nô đùa cùng bọn Phong Tiểu Thảo chỉ có mười mấy người này, không còn ai khác sao?"

 

“Còn một người nữa."

 

Phong Bạo nhíu mày, trong lời nói lộ ra vài phần không thích, “Là thúc thúc của Phong Tiểu Thảo - Phong Cầu Mai, một con hùng ưng không làm việc đàng hoàng!"

 

Tộc Phong Ưng mái mạnh trống yếu, mái ưng sẽ thủ hộ lãnh địa, chống lại ngoại địch, khi cần thiết cũng sẽ ra ngoài chinh chiến, đoạt lấy tài nguyên.

 

Hùng ưng thì đi theo sau lưng bọn họ làm phụ trợ, mái ưng g-iết địch, hùng ưng sờ xác, thu thập vật tư các loại.

 

Mái trống phối hợp, làm việc không mệt.

 

Nhưng không phải tất cả phong ưng đều có thể làm việc thành thật như vậy, tính lười biếng là khắc vào trong xương cốt của sinh vật, cho nên khả năng tự chế cũng là một thiên phú hiếm có.

 

Phong Cầu Mai chính là một ngoại lệ như vậy.

 

Hắn từ nhỏ đã là một con hùng ưng lười biếng.

 

Ngày thường gặp chuyện có thể tránh thì tránh, đi đến đâu có thể nằm thì tuyệt đối không đứng.

 

Hiện nay tuổi đời đã hơn ba trăm tuổi, vẫn chưa bị ch-ết đói hay bị đ-ánh ch-ết, hoàn toàn vì ngoại hình của hắn cực đẹp, cũng biết cách nịnh nọt mái ưng.

 

Có những mái ưng thiên sinh mạnh mẽ, sẽ thuê những yêu tộc yếu nhỏ trong bộ lạc làm việc, không hề để tâm đến vấn đề nhỏ như bạn lữ của mình lười biếng hay không.

 

Hùng ưng mà, chỉ cần xinh đẹp, biết hầu hạ mình, không phải là được rồi sao?

 

Còn có thể trông mong những kẻ nhỏ bé yếu đuối xinh đẹp này làm đại sự gì được chứ?

 

Phong Cầu Mai tuy không được mái ưng mạnh mẽ chọn trúng làm bạn lữ, nhưng luôn có mái ưng thích nếm trải cái mới lạ chiêu hô hắn qua chơi một hồi.

 

Có mái ưng thích loại tiểu xinh đẹp điểu lười nhác yếu đuối như vậy, tự nhiên cũng có mái ưng không nhìn nổi loại đồ lười bất lao nhi hoạch này.

 

Phong Bạo chính là không thích Phong Cầu Mai, cảm thấy hắn không làm việc đàng hoàng, còn luôn thích truyền bá một số tư tưởng tồi tệ cho những chàng trai đầy sức sống trong bộ lạc, dạy ra hết kẻ lười này đến kẻ lười khác!

 

“Phong Cầu Mai... thúc thúc sao."

 

Kỷ Thanh Trú trầm tư, nàng hỏi:

 

“Phong Cầu Mai có trúng độc không?"

 

Phong Bạo lắc đầu:

 

“Hắn không có, chỉ là ban đầu chúng ta tưởng rằng độc sẽ lây nhiễm, đã cách ly hắn một thời gian, hắn bị kinh sợ, bệnh một thời gian, ngày ngày ở trong hang động khóc lóc, sau đó phát hiện không sao, hắn lập tức khỏi bệnh, vui vẻ rời đi rồi."

 

Kỷ Thanh Trú nhìn về phía tế ty, “Trong lòng bàn tay Phong Cầu Mai, chắc là không có vết thương chứ?"

 

Tế ty đã kiểm tra thân thể cho những chàng trai kia, tự nhiên sẽ không bỏ sót Phong Cầu Mai nghi ngờ bị lây nhiễm, nàng gật đầu:

 

“Đúng là không có."

 

Nàng tò mò hỏi:

 

“Kỷ đạo hữu, hỏi những chuyện này, ngươi là có suy đoán gì sao?"

 

“Ừm."

 

Kỷ Thanh Trú gật đầu:

 

“Ta vốn dĩ cũng chỉ có vài phần hoài nghi, nhưng nghe xong câu trả lời của hai người các ngươi, trong lòng cũng đã xác định được bảy tám phần rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nàng không úp mở, giải thích:

 

“Các ngươi với tư cách là yêu tộc, kế thừa nền văn hóa hoàn toàn khác biệt với nhân tộc."

 

“Mặc dù nhân loại ở trăm vạn thâm sơn từng có ước định với Huyền Vũ, thỉnh thoảng sẽ phái tu sĩ tới yêu giới giảng dạy những kiến thức khác nhau."

 

“Nhưng luôn có một số thứ mà nhân tộc chúng ta thấy là thường gặp, thì trong mắt các ngươi lại vô cùng xa lạ, thậm chí chưa từng nghe tới."

 

Kỷ Thanh Trú nói, chỉ chỉ vào lòng bàn tay đã kết vảy cứng của Phong Bạo:

 

“Ví dụ như, ở nhân tộc chúng ta có một truyền thống, tên là sáp huyết vi minh."

 

Phong Bạo tò mò:

 

“Sáp huyết vi minh?"

 

“Nói đơn giản thì chính là hai người trở lên, rạch lòng bàn tay mình, hòa vào trong cùng một bình r-ượu, sau đó uống r-ượu m-áu."

 

Kỷ Thanh Trú không dẫn chứng những trường hợp truyền thống gì, mà dùng cách mô tả đơn giản nhất giải thích cho hai yêu, “Người thực hiện truyền thống này cho rằng uống r-ượu pha lẫn m-áu của đối phương thì có thể m-áu mủ tương liên với đối phương, kết thành tỷ muội huynh đệ."

 

Thực ra từ rất lâu về trước, sáp huyết vi minh chỉ là hút một chút m-áu của gia súc, hoặc chấm m-áu lên môi để tỏ lòng thành, mượn đó để kết minh mà thôi.

 

Mãi đến những năm gần đây văn hóa nhân giới phồn vinh, phàm nhân vương triều hoặc giữa các tu sĩ thường xuyên có người phát huy trí tưởng tượng, sáng tác ra một đống thoại bản có tình tiết thiên mã hành không.

 

Có những người nghiên cứu kỹ lưỡng một chút, có lẽ viết về một lão nông trồng rau đều phải chạy ra đồng xem xem phàm nhân rốt cuộc cày ruộng bón phân như thế nào.

 

Có những người không có điều kiện, hoặc lười biếng một chút, thì phát huy trí tưởng tượng của mình mà viết, chi tiết luôn có chỗ sai lệch.

 

Sáp huyết vi minh chính là dưới bầu không khí như vậy, dần dần diễn biến ra nhiều hình thức.

 

Cái mà Kỷ Thanh Trú vừa nói là phù hợp với tình hình trước mắt nhất.

 

Nghe lời Kỷ Thanh Trú nói, tế ty vốn luôn không hiểu gì bỗng nhiên trong đầu lóe lên tia sáng:

 

“Luyện đan sư nhân tộc từng đến giảng dạy chúng ta từng nhắc tới, hiện nay đại đa số xà độc là lây truyền qua đường m-áu!"

 

Phong Bạo vốn không hiểu Kỷ Thanh Trú nhắc tới sáp huyết vi minh làm gì, nhưng được tế ty điểm hóa một cái, nàng lập tức phản ứng lại:

 

“Ý ngươi là...

 

đám người Phong Tiểu Thảo sở dĩ bị chất độc không lây nhiễm quật ngã, là vì bọn họ lén lút làm cái sáp huyết vi minh gì đó, uống m-áu độc của Phong Tiểu Thảo?"

 

“Nói chính xác thì chính là r-ượu trộn lẫn m-áu độc, chạm vào vết thương trong lòng bàn tay bọn họ, hòa vào trong m-áu của bọn họ, mới khiến bọn họ trúng độc."

 

Kỷ Thanh Trú nói:

 

“Ta vừa rồi hỏi ngươi tốc độ khôi phục của phong ưng chính là muốn biết, lúc bọn họ hòa m-áu vào trong r-ượu, rồi lại bưng r-ượu uống xuống, vết thương trên tay bọn họ rốt cuộc đã lành hay chưa."

 

Ngay cả mái ưng mạnh mẽ như Phong Bạo còn cần tới hai mươi hơi thở, những hùng ưng yếu đuối kia thì càng không cần phải nói.

 

E rằng lúc bưng r-ượu độc uống ừng ực, lòng bàn tay bọn họ còn đang rỉ m-áu nhỉ.

 

Kỷ Thanh Trú nói:

 

“Còn về Phong Cầu Mai, hắn với tư cách là thúc thúc của Phong Tiểu Thảo, là trưởng bối, nói chung là sẽ không cùng đám trẻ con này làm cái sáp huyết vi minh, kết bái huynh đệ gì đó, cho nên mới không trúng độc."

 

Đầu bên kia của nhóm chat, Thằng Xà tức xì xì:

 

“Không có văn hóa, hại ch-ết yêu mà!"

 

Đã nói là phải bảo đám dã man yêu này đọc sách nhiều vào rồi mà!

 

Chương 328 Ngươi không được đ-ánh m-ông ta!

 

Sau khi Kỷ Thanh Trú suy luận ra chân tướng, trên nền đ-á một mảnh yên tĩnh.