“Còn về những lữ khách bản thân vốn đã rất mạnh mẽ, chỉ là không quá quen thuộc đường sá thì sẽ yêu cầu bộ lạc Bạch Thạch phái ra một hướng dẫn viên.”
Hướng dẫn viên không cần quá lợi hại, chỉ cần quen thuộc đường sá là được, công việc này thường giao cho hùng ưng.
“Hôm nay ta mới biết, có một số phong ưng trên đường đưa lữ khách rời đi sẽ đòi hỏi lữ khách một số lợi ích bổ sung."
Phong Bạo nói đến đây thì nhíu c.h.ặ.t lông mày.
Nàng tuy tính tình nóng nảy nhưng vô cùng chính trực, chưa bao giờ làm những việc này.
Phong Bạo nói:
“Đám ngu xuẩn kia lúc làm hướng dẫn viên từng đòi hỏi một số thoại bản từ tay lữ khách để xem."
Phong Cầu Mai trả lời câu hỏi của nàng nói đến đây còn vô cùng có ý chí sinh tồn bổ sung:
“Tộc trưởng từng nói kiến thức là sức mạnh, Tế ty đại nhân cho dù mất đi đôi mắt ưng sắc bén cũng có thể dựa vào y thuật học được khi còn trẻ mà ngồi vững vị trí tế ty, bọn Phong Tiểu Thảo cũng không đòi tiền lữ khách, chỉ là đòi một số sách để xem..."
“Bọn họ bị 'tình nghĩa huynh đệ' trong thoại bản làm cho cảm động, thế là lặng lẽ tụ tập lại với nhau, để Phong Cầu Mai làm chứng, sáp huyết vi minh, kết làm huynh đệ."
Phong Bạo hít sâu một hơi mới nén được cơn giận, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Những hùng ưng đó lúc sáp huyết vi minh vì uống say nên đã nói một số lời xằng bậy, nói cái gì mà huynh đệ bọn họ đồng tâm hiệp lực thì lợi có thể cắt được vàng, có thể đ-ánh bại chiến sĩ mái ưng, còn có thể trở thành chủ nhân của bộ lạc."
Sau khi tỉnh táo lại, cho dù thân trúng xà độc, các hùng ưng cũng phản ứng lại được bọn họ lúc sáp huyết vi minh đều đã nói những lời xằng bậy đại nghịch bất đạo gì.
Các hùng ưng sợ bị mái ưng giáo huấn, trong lòng ôm tâm lý may mắn, cảm thấy xà độc là do nhân tu làm, không liên quan gì tới sáp huyết vi minh, thế là vô cùng ăn ý ngậm miệng không nói gì về chuyện này.
Cứ như vậy, một hiểu lầm không mấy tốt đẹp đã nảy sinh, dẫn đến bộ lạc Bạch Thạch bị phong tỏa, suýt chút nữa gặp phải khủng hoảng sinh tồn!
Chương 329 Thèm ch-ết ngươi cái đồ lười lớn!
Đôi mắt ưng của Phong Bạo sắp phun ra lửa rồi, hận không thể lại xông vào hang động đ-ánh cho đám ngu xuẩn kéo chân kia một trận nữa!
Tế ty hảo tâm nhắc nhở:
“Đ-ánh nữa là ch-ết đấy, để bọn họ dưỡng một thời gian đã."
Phong Bạo lúc này mới thôi, thấy hai người xuất hiện riêng lẻ cũng phản ứng lại được:
“Các ngươi có lời muốn nói?
Vậy ta tránh đi trước."
“Không cần."
Kỷ Thanh Trú vốn không định giấu giếm yêu tộc bộ lạc Bạch Thạch, “Ngươi có thể vào trong dẫn Phong Tiểu Thảo ra đây không?
Nhân tiện gọi Phù Nhược và Tạ đạo hữu tới."
“Được."
Phong Bạo gật đầu, rất nhanh đã dẫn Liễu Phù Nhược và Tạ T.ử Dạ ra ngoài, Phong Tiểu Thảo thì bị nàng kẹp dưới nách ném tới bên chân Kỷ Thanh Trú.
“Ái dà!"
Phong Tiểu Thảo kêu t.h.ả.m một tiếng nhưng biết mình đã phạm lỗi lớn, vô cùng đuối lý nên cũng không dám oán trách, chỉ thút thít hỏi:
“Khách nhân tìm ta có việc gì?"
Kỷ Thanh Trú hỏi:
“Ngươi còn nhớ rõ dáng vẻ của nhân tu mà một tháng trước ngươi làm hướng dẫn viên đưa đi không?"
“Nhớ rõ, hắn rất đặc biệt, không giống người, lúc mới gặp ta còn tưởng là yêu của xà tộc đấy."
Phong Tiểu Thảo nói tới đây thì không kìm lòng được nuốt nước miếng một cái.
Kỷ Thanh Trú:
“..."
À thì.
Liễu Phù Nhược:
“..."
Không hổ là yêu giới, dân phong thuần phác, tuân theo bản năng!
Tạ T.ử Dạ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“..."
Cho nên đã ăn chưa?
Phong Bạo thiếu kiên nhẫn vỗ vào sau gáy hắn một cái:
“Thèm ch-ết ngươi cái đồ lười lớn!
Nói chính sự!"
Phong Tiểu Thảo không dám nộ cũng không dám ngôn, tiếp tục nói:
“Vị lữ khách kia da rất trắng, tóc xanh, mặc một chiếc váy dài, váy cũng đủ loại màu xanh biếc, lớp lớp chồng lên nhau, hoa văn đặc biệt đẹp mắt."
“Nửa thân trên của hắn không mặc gì, toàn là hình vẽ màu sắc hình con rắn."
Lúc mới gặp hắn, Phong Tiểu Thảo còn ngửi thấy mùi của rắn trên người hắn, thơm ơi là thơm, làm hắn không ít lần nuốt nước miếng.
Cũng có không ít phong ưng hiểu lầm nhân tu kia, còn thắc mắc xà tộc sao còn dám chạy tới địa bàn của bọn họ, không sợ bị ăn thịt sao?
Phong Tiểu Thảo đạo:
“Hắn nói mình là nhân tu, linh lực sử dụng cũng không có yêu khí, chúng ta mới tin hắn không phải yêu."
Sự mô tả chi tiết và đặc biệt như vậy vừa thốt ra, ba người Kỷ Thanh Trú cho dù là kẻ ngốc cũng đoán ra được thân phận đối phương.
—— Cơ Tù Vũ.
Kỷ Thanh Trú hỏi:
“Các ngươi có kiểm tra thông hành chứng và an toàn bài của hắn không?"
Theo lời nhân viên văn phòng sự vụ nói, muốn đi lại bình thường ở yêu giới thì phải mang theo hai thứ này thật tốt.
Nhưng...
“Kiểm tra cái đó làm gì?"
Phong Tiểu Thảo hỏi ngược lại một cách hiển nhiên.
Phong Bạo cũng giải thích với Kỷ Thanh Trú:
“Chỉ có đại thành mới kiểm tra những thứ đó, giống như chúng ta là yêu tộc ở nơi hoang dã thì chưa bao giờ quan tâm nhân loại có mang thông hành chứng và an toàn bài hay không, chỉ cần không phải ma tu là được."
Nơi hoang dã không ít môi trường khắc nghiệt, tài nguyên thiếu hụt.
Yêu tộc ở đây chỉ quan tâm có miếng gì vào bụng không, có thể sống sót được không.
Còn về những quy củ lộn xộn kia, bọn họ căn bản không có tinh lực để tuân theo.
Cho dù lần này bị ám toán, lần sau bọn họ vẫn sẽ không đi kiểm tra, chỉ xem đối phương có thể nộp phí qua đường hay không, để đổi lấy tài nguyên cho cư dân bộ lạc có thêm miếng gì vào bụng.
Kỷ Thanh Trú hiểu ra, Cơ Tù Vũ quả nhiên là nhập lậu tới yêu giới.
Nàng đã xem bản đồ tuyến đường từ Linh Thú môn đi tới Thương Hải, mấy tuyến đường gần nhất đều cần đi qua yêu tộc đại thành.
Loại khách nhập lậu như Cơ Tù Vũ là không thể đi qua từ đại thành, chỉ có thể lựa chọn đi vòng, tiêu tốn thời gian nhiều hơn.
Cho dù hắn một tháng trước đã đi qua bộ lạc Bạch Thạch thì muốn đuổi kịp hắn cũng không phải chuyện khó khăn.
Trong lòng Kỷ Thanh Trú hơi định thần, lại hỏi Phong Tiểu Thảo:
“Có thể nói chi tiết quá trình ngươi làm hướng dẫn viên cho hắn cho ta nghe không?
Thậm chí chỉ là một số đoạn đối thoại mà ngươi cho là không quan trọng."
Phong Tiểu Thảo còn chưa trả lời thì Phong Bạo đã trừng mắt nhìn hắn:
“Ngươi không muốn nói cũng phải nói!"
Lần này chính là do bọn Phong Tiểu Thảo che giấu thông tin mấu chốt mới hại bộ lạc gặp nạn.
Kỷ Thanh Trú có ơn với bộ lạc, Phong Bạo không hy vọng Phong Tiểu Thảo nói ra một số lời mập mờ làm Kỷ Thanh Trú hiểu lầm gây ra hậu quả tồi tệ gì đó.
Phong Tiểu Thảo bị đôi mắt ưng sắc bén của nàng chằm chằm nhìn vào nên không dám giấu giếm, thành thật nói:
“Ta và hắn thực ra cũng không có đối thoại gì dư thừa, chỉ là dẫn đường cho hắn mà thôi."
Hắn đem những lời thoại dẫn đường lúc mình làm hướng dẫn viên thuật lại cho Kỷ Thanh Trú nghe.